Hồ Sơ 9:17
14 phút đọc

Chương 1

Lá thư bọc giấy dó

Thành phố Hồ Chí Minh đón những cơn mưa cuối thu bằng một dáng vẻ ướt sũng và ảm đạm. Trên con đường Nguyễn Du rợp bóng những hàng cây dầu cổ thụ, những chiếc lá úa vàng thi nhau rụng xuống, dán chặt vào mặt đường nhựa đen nhánh đọng nước. Tiếng còi xe thưa thớt, lọt thỏm giữa âm thanh rì rào đều đặn của cơn mưa rào rả rích kéo dài từ tận rạng sáng. Khác với vẻ hối hả thường nhật, buổi sáng hôm nay dường như mang một nhịp điệu chậm rãi, trĩu nặng, giống hệt như bầu không khí bên trong văn phòng Luật sư Trịnh Vũ.

Tọa lạc tại tầng trệt của một ngôi biệt thự kiểu Pháp cũ kỹ đã sờn màu sơn vàng nhạt, văn phòng của Vũ luôn toát lên một vẻ trang nghiêm, tĩnh lặng và phảng phất mùi hương của giấy tờ lưu trữ lâu năm. Trịnh Vũ, một luật sư ba mươi lăm tuổi với khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sáng, điềm tĩnh, đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi sậm màu. Anh vừa kết thúc một cuộc điện thoại căng thẳng với thân chủ trong một vụ tranh chấp thương mại dân sự. Đặt nhẹ ống nghe xuống mặt bàn kính, Vũ đưa tay xoa xoa hai thái dương. Đôi kính gọng viền mỏng được tháo ra, đặt cẩn thận bên cạnh cốc cà phê đen đã nguội ngắt từ lúc nào.

Anh đứng dậy, kéo nhẹ tấm rèm cửa chớp bằng gỗ để nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Đúng lúc ánh mắt anh lướt qua khe hở dưới cánh cửa chính bằng gỗ lim đóng kín, Vũ nhận ra có một vật thể lạ đang nằm im lìm trên nền gạch bông họa tiết cổ điển. Đó là một chiếc phong bì.

Vũ bước chậm lại gần cánh cửa. Tiếng đế giày da gõ xuống nền gạch vang lên những âm thanh khô khốc trong không gian vắng lặng. Cúi người nhặt chiếc phong bì lên, anh khẽ nhíu mày. Khác với những tập hồ sơ hay thư từ giao dịch pháp lý được đóng gói trong các loại giấy kraft hoặc phong bì bìa cứng tiêu chuẩn, thứ đang nằm gọn trong tay anh lại là một chiếc phong bì làm từ giấy dó. Loại giấy này rất mỏng, xốp, có màu ố vàng tự nhiên, mang đậm dấu ấn của sự hoài cổ và thủ công. Trên bề mặt nhám của lớp giấy, có những chấm đen nhỏ li ti của xơ vỏ cây chưa được nghiền kỹ. Cảm giác thô ráp truyền qua đầu ngón tay khiến Vũ có một dự cảm chẳng lành.

Mặt trước của chiếc phong bì hoàn toàn trống trơn, không dán tem, không có dấu bưu điện, cũng không ghi địa chỉ người gửi. Chỉ duy nhất có một dòng chữ được viết nắn nót bằng loại mực tàu màu đen đã hơi nhòe đi vì ẩm ướt, nằm ngay ngắn ở chính giữa: "Gửi Luật sư Trịnh Vũ - Người tìm kiếm sự thật". Nét chữ thanh mảnh nhưng đầy lực, như thể người viết đã dồn nén rất nhiều tâm tư và sự thận trọng vào từng nét bút.

Vũ lật mặt sau của phong bì. Không có vết dán hồ hay băng keo, mép giấy chỉ được gập lại một cách cẩn thận và chèn vào nhau. Ai đó đã đích thân mang bức thư này đến đây, luồn qua khe cửa trong lúc anh đang tập trung giải quyết hồ sơ vụ án khác, hoặc có thể nó đã nằm đó từ đêm qua mà anh không hề hay biết khi bước vào văn phòng vào tờ mờ sáng nay. Vũ hít một hơi thật sâu. Không khí mang theo mùi nồng nồng, khen khét của loại mực cũ trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy dó lâu ngày. Một mùi hương của sự bí mật và sự thời gian đọng lại.

Trở lại bàn làm việc, Vũ cẩn thận dùng chiếc dao rọc giấy bằng đồng thau, khẽ khàng lách vào mép gập của chiếc phong bì giấy dó để mở ra, cố gắng không làm rách hoặc tổn hại đến bất kỳ chi tiết nào trên bề mặt giấy. Bên trong chiếc phong bì rỗng tuếch chỉ chứa đúng một mảnh giấy nhỏ, được gấp làm tư một cách vuông vức. Đó không phải là một bức thư tay với những dòng chữ dài dòng than vãn hay cầu cứu. Đó là một mảnh chứng từ giao dịch ngân hàng được in bằng công nghệ in kim đã lỗi thời.

Vũ trải phẳng mảnh giấy lên mặt bàn kính dưới ánh sáng trắng của chiếc đèn bàn LED. Từng hàng chữ và con số chấm bi màu xanh tím đã mờ đi rất nhiều, nhưng vẫn đủ sắc nét để có thể đọc được. Ánh mắt Vũ lướt nhanh qua các trường thông tin cơ bản: Tên ngân hàng, số tài khoản người gửi, số tài khoản người nhận, số tiền giao dịch và mốc thời gian thực hiện lệnh chuyển khoản. Khi tầm mắt anh dừng lại ở con số biểu thị thời gian, đồng tử Vũ đột nhiên co rụt lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, làm mọi giác quan dường như đông cứng trong một giây lát.

Dòng chữ in kim hiển thị rất rõ ràng: 09:17 AM - 12/10/2016.

Mười năm. Đã đúng mười năm trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ấy. Trái tim Vũ đập nhanh hơn một nhịp. Ngày 12 tháng 10 năm 2016 không phải là một ngày bình thường, càng không phải là một ngày mà bất kỳ người dân nào ở thành phố này có thể dễ dàng quên lãng. Đó là ngày xảy ra vụ thảm kịch sập giàn giáo trụ cầu Tân Cảng, một trong những đại công trình cơ sở hạ tầng trọng điểm nhất của thành phố thời bấy giờ, do Tập đoàn Định Phát làm chủ đầu tư và Công ty Xây dựng Tân Cảng thi công. Đúng chín giờ hai mươi bảy phút sáng hôm đó, khối lượng khổng lồ lên tới năm mươi tấn bê tông, cốt thép và hệ thống giàn giáo chịu lực đã đổ ập xuống dòng sông Sài Gòn cuồn cuộn nước chảy.

Tai nạn thảm khốc ấy đã cướp đi sinh mạng của bốn người, trong đó có kỹ sư trưởng giám sát công trình Lê Văn Sang – một người được đồng nghiệp nể trọng vì sự cẩn thận và tính chính trực tuyệt đối. Cuộc điều tra của cơ quan chức năng sau đó đã diễn ra vô cùng chóng vánh. Với những bằng chứng vật lý thu thập được tại hiện trường và bản báo cáo kiểm định kỹ thuật do chính Luật sư Phạm Quốc Hoàng – người thầy đáng kính của Vũ – thẩm định và bảo vệ, kết luận cuối cùng được đưa ra: Sự cố bắt nguồn từ lỗi kỹ thuật tính toán tải trọng giàn giáo do chính kỹ sư Lê Văn Sang tự ý thay đổi mà không báo cáo cấp trên. Bản án trách nhiệm được khép lại, hồ sơ bị niêm phong, và người đã khuất phải mang theo một vết nhơ không thể rửa sạch về sự tắc trách gây hậu quả nghiêm trọng. Tập đoàn Định Phát nhanh chóng xoa dịu dư luận bằng những khoản tiền đền bù hậu hĩnh, dự án được tái thiết lập, và mọi thứ dần chìm vào dĩ vãng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng mảnh chứng từ đang nằm trước mặt Vũ lúc này lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác. Số tiền giao dịch hiển thị trên tờ giấy in kim mờ nhạt kia là một con số khổng lồ: 2.000.000.000 VNĐ (Hai tỷ đồng). Tài khoản người gửi thuộc về một pháp nhân có tên là Công ty Cổ phần Xây lắp và Thương mại Dĩ An – một cái tên hoàn toàn xa lạ và không hề có trong bất kỳ danh mục hồ sơ đấu thầu hay cung cấp vật tư công khai nào của dự án Tân Cảng mà Vũ từng nghiên cứu qua. Nhưng điều khiến anh bàng hoàng tột độ chính là tên của người nhận. Dòng chữ in kim ghi rõ mồn một: BÙI VĂN ĐÈO.

Bùi Văn Đèo. Vũ lẩm nhẩm cái tên này trong miệng. Ký ức mười năm trước ùa về rõ nét. Bùi Văn Đèo chính là Đội trưởng đội thi công trực tiếp phụ trách phân khu trụ cầu Tân Cảng vào buổi sáng xảy ra tai nạn. Người đàn ông này đã may mắn thoát chết nhờ việc xin đi vệ sinh ngay sát thời điểm giàn giáo đổ sập, nhưng cũng bị tàn phế một bên chân do bị một thanh thép văng trúng. Trong phiên tòa năm ấy, chính lời khai của Đèo đã trở thành chứng cứ quyết định, xác nhận việc kỹ sư Sang đã trực tiếp ra lệnh tháo dỡ một số chốt giằng chịu lực để đẩy nhanh tiến độ đổ bê tông.

Một giao dịch hai tỷ đồng được thực hiện đúng chín giờ mười bảy phút sáng, chỉ vỏn vẹn mười phút trước khi giàn giáo đổ sập. Hai tỷ đồng chuyển vào tài khoản của người đội trưởng thi công, kẻ sau đó đã cung cấp lời khai định đoạt tội danh cho người kỹ sư trưởng đã chết. Đây không thể nào là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Vũ đan hai bàn tay vào nhau, gác cằm lên ngón tay cái, ánh mắt sắc như dao găm chằm chằm vào mảnh giấy mỏng manh. Nếu tờ chứng từ này là thật, thì kết luận về một vụ tai nạn lao động do lỗi kỹ thuật chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dàn dựng công phu để che đậy một tội ác tày trời. Một vụ mưu sát nhân chứng và phá hoại công trình có chủ đích.

Tiếng chuông cửa bằng đồng thau vang lên lanh lảnh, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Vũ. Anh ngước mắt nhìn ra cửa. Dưới màn mưa xối xả, một bóng người mặc áo mưa tiện lợi trong suốt đang đứng run rẩy trước hiên nhà. Vũ nhanh chóng xếp mảnh chứng từ vào phong bì giấy dó, trượt nó vào ngăn kéo trên cùng của bàn làm việc rồi cất tiếng: "Cửa không khóa, xin mời vào!"

Cánh cửa gỗ khẽ mở ra. Một luồng gió lạnh buốt lùa vào căn phòng, mang theo hơi sương và mùi nước mưa ngai ngái. Người phụ nữ bước vào, vội vã cởi bỏ chiếc áo mưa ướt đẫm treo lên giá treo đồ ở góc phòng. Đó là một cô gái trạc gần ba mươi tuổi, dáng người gầy gò, mảnh khảnh nhưng toát lên một vẻ cứng cỏi, kiên nghị đến kỳ lạ. Mái tóc đen dài ngang lưng của cô bị ướt một phần, bết nhẹ vào đôi má tái nhợt vì lạnh. Đôi mắt cô to, đen láy nhưng chất chứa những quầng thâm sâu thẳm của nhiều đêm ròng rã mất ngủ. Cô ôm khư khư trước ngực một chiếc cặp da màu đen đã sờn mép, như thể đó là thứ tài sản quý giá nhất trên đời.

"Xin chào Luật sư Trịnh Vũ," cô gái cất lời. Giọng nói của cô hơi khàn, có chút run rẩy nhưng âm sắc lại cực kỳ rõ ràng, rành mạch. "Tôi là Lê Như Vân. Chắc anh không biết tôi, nhưng tôi đã theo dõi những vụ án mà anh từng tham gia bảo vệ người yếu thế trên mặt báo suốt ba năm qua."

Vũ đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn làm việc, kéo một chiếc ghế bọc da mời cô gái ngồi xuống. Anh đi tới góc phòng, rót một ly nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt và đặt nhẹ nhàng trước mặt Vân. "Chào cô Vân. Xin mời cô uống chút nước cho ấm người. Cô cứ bình tĩnh, có chuyện gì cần tôi giúp đỡ, xin cứ nói chậm rãi."

Vân đưa hai bàn tay gầy guộc ôm lấy ly nước ấm, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi kính cận của cô trong giây lát. Cô hít một hơi thật sâu, dường như đang thu hết can đảm để thốt ra những lời tiếp theo. "Tôi là con gái duy nhất của kỹ sư Lê Văn Sang. Người đã bị tòa án và dư luận kết tội là nguyên nhân gây ra vụ sập giàn giáo cầu Tân Cảng mười năm trước."

Cái tên Lê Văn Sang thốt ra từ miệng Vân khiến Vũ cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua người. Anh từ từ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn phòng ngự. Mới chỉ cách đây năm phút, anh vừa nhận được một mảnh chứng từ liên quan trực tiếp đến cái chết của cha cô, và giờ đây, chính cô con gái lại xuất hiện ngay trong văn phòng của anh.

"Cô Vân," Vũ lên tiếng, duy trì sự điềm tĩnh tối đa của một luật sư chuyên nghiệp. "Vụ án của cha cô đã có kết luận điều tra và phán quyết cuối cùng của tòa án từ mười năm trước. Hồ sơ đã bị niêm phong. Khởi kiện lại một vụ án đã có hiệu lực pháp luật với khoảng lùi thời gian lớn như vậy là một điều gần như bất khả thi nếu không có tình tiết mới đặc biệt nghiêm trọng."

"Tôi biết!" Vân đáp lời, giọng nói đột nhiên cao lên một cung bậc, chất chứa sự phẫn uất kìm nén bao năm. "Suốt mười năm qua, mẹ con tôi phải sống trong sự ghẻ lạnh của họ hàng, sự đay nghiến của những người không hiểu chuyện. Mẹ tôi vì uất ức mà sinh bệnh ung thư, vừa mới qua đời tháng trước. Cha tôi là một người kỹ sư nguyên tắc đến mức cực đoan. Ông ấy có thể kiểm tra một con ốc vít ba lần trước khi cho lắp đặt. Không bao giờ... không bao giờ có chuyện ông ấy tự ý tháo chốt giằng chịu lực để đẩy nhanh tiến độ như lời khai của bọn họ!"

Vân đặt mạnh chiếc cặp da sờn cũ lên mặt bàn kính. Những ngón tay run rẩy của cô loay hoay mở chiếc khóa khóa bằng đồng đã gỉ sét. Từ bên trong, cô rút ra một tệp tài liệu được bọc cẩn thận trong nhiều lớp túi nilon chống nước. Cô đẩy tệp tài liệu về phía Vũ.

"Tuần trước, khi dọn dẹp lại di vật của mẹ tôi chuẩn bị chuyển nhà, tôi đã đập vỡ lớp thạch cao bên dưới gầm bàn thờ cha tôi," Vân giải thích, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tệp tài liệu. "Cha tôi đã giấu kín những thứ này trước khi ông ra công trường vào cái buổi sáng định mệnh đó. Bên trong là bản sao chép tay của nhật trình công trình, những bức ảnh chụp lén các lô vật liệu không rõ nguồn gốc, và... một bản ghi âm."

Vũ nhìn tệp tài liệu trước mặt, cảm giác được sức nặng khủng khiếp của sự thật đang chực chờ bùng nổ. Anh khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung cao độ. "Cô Vân, trước khi chúng ta xem xét tệp tài liệu này, tôi có một câu hỏi cần cô trả lời thành thật." Vũ dừng lại một nhịp, mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra chiếc phong bì giấy dó và đặt nó ngay cạnh chiếc cặp da của Vân. "Chiếc phong bì này... có phải do cô mang đến đây sáng nay không?"

Vân mở to hai mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt. Cô chồm người tới, nhìn kỹ dòng chữ viết bằng mực tàu trên mặt giấy dó. "Không... tôi không hề viết thứ này, cũng chưa từng thấy nó bao giờ. Sáng nay tôi bắt xe đò từ Bình Dương lên thẳng đây. Trong này chứa cái gì vậy thưa luật sư?"

Vũ cẩn thận rút mảnh giấy chứng từ giao dịch ra khỏi phong bì, trải phẳng nó bên cạnh tệp tài liệu của Vân. Anh xoay tờ giấy lại để Vân có thể đọc được dòng chữ mờ nhạt. Khi ánh mắt Vân lướt qua những con số, đặc biệt là mốc thời gian 09:17 và số tiền hai tỷ đồng chuyển cho Bùi Văn Đèo, sắc mặt cô đột ngột biến đổi. Cơn sốc tột độ khiến đôi môi cô run lên bần bật, không thể thốt ra thành lời. Nước mắt bắt đầu ứa ra từ khóe mắt, trào lăn xuống gò má gầy guộc.

"Hai tỷ đồng..." Vân nấc lên, hai tay ôm lấy khuôn mặt. "Chỉ vì hai tỷ đồng mà ông ta đã giết chết cha tôi... giết chết những người công nhân vô tội kia. Tại sao... tại sao pháp luật lại không nhìn thấy điều này?"

Vũ im lặng đứng dậy. Anh bước tới bên giá sách, rút ra một cuốn sổ tay bìa da đen chuyên dùng để ghi chép các vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Không khí trong phòng lúc này đặc quánh lại, tiếng mưa rơi ngoài hiên dường như cũng trở nên dữ dội hơn, đập mạnh vào những ô cửa kính như muốn hối thúc một sự thật bị chôn vùi dưới đáy sông Sài Gòn mười năm qua phải nổi lên mặt nước.

"Cô Vân," Vũ cất giọng trầm tĩnh, ánh mắt anh giờ đây toát lên một sự sắc lạnh và quyết đoán của một kẻ thợ săn đã nhìn thấy con mồi. "Kể từ giây phút này, tôi chính thức nhận ủy quyền bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho gia đình cô. Mảnh chứng từ này và tệp tài liệu của cha cô chính là những tình tiết mới mà pháp luật đòi hỏi. Chúng ta sẽ cùng nhau bóc trần lớp bê tông dối trá đó."

Cánh cửa gỗ văn phòng khép lại, che chắn những cơn gió giông bão từ bên ngoài, nhưng ngay tại căn phòng nhỏ bé này, một cơn địa chấn pháp lý kinh hoàng đang âm thầm bắt đầu. Những thế lực ngầm của Tập đoàn Định Phát, những kẻ đã dùng tiền bạc và quyền lực để bóp méo cán cân công lý mười năm trước, sẽ không bao giờ ngờ rằng, điểm yếu chí mạng của chúng lại nằm gọn trong một chiếc phong bì bọc giấy dó ố vàng. Khởi nguồn của sự trả giá, được đánh dấu bằng mốc thời gian vĩnh cửu: 09:17.

Đã sao chép liên kết chương