Hồ Sơ 9:17
12 phút đọc

Chương 2

Vết nứt trên bản nghiệm thu

Cơn mưa ngoài trời dường như không có dấu hiệu ngưng nghỉ, từng đợt gió rít qua những tán cây cổ thụ trên đường Nguyễn Du như tiếng khóc than âm ỉ của một linh hồn chưa được siêu thoát. Bên trong văn phòng, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lách tách của những giọt nước mưa đập vào lớp kính cửa sổ. Luật sư Trịnh Vũ bật thêm một ngọn đèn để xua đi bóng tối đang dần xâm lấn căn phòng khi trời ngả về trưa nhưng vẫn mây đen kịt. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, soi rõ những nét nhăn đang hằn sâu trên trán. Lê Như Vân ngồi đối diện, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên mép bàn, ánh mắt không rời khỏi tệp tài liệu được bọc ni lông mà cô vừa mang đến.

"Cô Vân, trước khi mở tệp tài liệu này ra, tôi muốn xác nhận lại một lần nữa," Vũ lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng vô cùng nghiêm túc. "Những tài liệu này đã được chôn cất dưới lớp thạch cao gầm bàn thờ suốt mười năm qua, không một ai trong gia đình, kể cả mẹ cô, biết đến sự tồn tại của nó?"

"Vâng, thưa luật sư," Vân gật đầu quả quyết. "Mẹ tôi hoàn toàn không biết. Ngày hôm đó, trước khi cha tôi đi làm, ông có vẻ rất bồn chồn. Ông ấy khóa trái cửa phòng thờ rất lâu. Tới tận bây giờ, khi tháo dỡ bàn thờ để chuyển nhà, tôi vô tình làm vỡ lớp thạch cao bên dưới thì mới phát hiện ra chiếc hốc bí mật này."

Vũ thở dài một tiếng. Anh cẩn thận dùng kéo cắt bỏ lớp túi ni lông chống ẩm đã ố vàng. Bên trong là một cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh thẫm, gáy sổ đã sờn rách, để lộ ra những đường chỉ khâu lỏng lẻo. Kèm theo cuốn sổ là một phong bì cỡ A4 chứa vài bức ảnh rửa thủ công và một cuộn băng cassette nhỏ xíu thường dùng cho các loại máy ghi âm bỏ túi thời xưa. Vũ nhẹ nhàng lật mở từng trang của cuốn sổ tay. Đây chính là nhật ký thi công cá nhân của kỹ sư Lê Văn Sang.

Trang giấy tỏa ra một mùi ẩm mốc, nhưng những dòng chữ viết tay bằng mực xanh vẫn còn rất sắc nét. Nét chữ của một người làm kỹ thuật: thẳng thớm, vuông vức và không có bất kỳ sự mềm mại hay bay bướm nào. Vũ lướt nhanh qua những ghi chép về thời tiết, số lượng công nhân, tiến độ thi công của các tháng đầu năm 2016. Mọi thứ đều bình thường, cho đến khi anh lật tới những trang ghi chép vào tháng Chín, khoảng một tháng trước khi vụ sập giàn giáo xảy ra.

"Ngày 15 tháng 9 năm 2016," Vũ đọc thành tiếng, ngón tay trỏ miết nhẹ theo từng dòng chữ. "'Ban quản lý dự án ép sử dụng lô xi măng và cốt thép từ nhà cung cấp Hưng Thịnh. Kiểm tra mẫu thử tại hiện trường cho thấy mác bê tông chỉ đạt chuẩn P-250, trong khi thiết kế kỹ thuật yêu cầu bắt buộc đối với trụ cầu chịu tải trọng lớn là mác F-400. Mình đã kiên quyết từ chối ký biên bản nghiệm thu vật liệu. Đã cãi nhau to với Giám đốc Thắng'."

Vân nhích người tới trước, chỉ vào một dòng chữ được gạch chân bằng mực đỏ chót ở trang tiếp theo. "Anh xem ngày 20 tháng 9 đi."

Vũ nheo mắt nhìn dòng chữ màu đỏ rực. "'Lô vật liệu kém chất lượng vẫn được đưa vào công trường vào ban đêm. Bùi Văn Đèo là người trực tiếp chỉ đạo đội bốc vác. Mình đã lập biên bản đình chỉ thi công, nhưng sáng hôm sau, biên bản biến mất khỏi phòng điều hành. Bọn họ đang đùa giỡn với sinh mạng con người'."

Luật sư Vũ ngả lưng ra ghế, ánh mắt xa xăm. Mười năm trước, khi anh còn là một luật sư tập sự phụ việc cho Luật sư Phạm Quốc Hoàng, anh đã được đọc bản cáo trạng và hồ sơ vụ án. Trong toàn bộ hồ sơ lưu trữ của cơ quan điều tra, không hề có bất kỳ dòng chữ nào nhắc đến việc vật liệu xây dựng bị thay đổi mác bê tông từ F-400 xuống P-250. Hơn thế nữa, báo cáo giám định chất lượng công trình do tổ công tác đặc biệt thực hiện sau vụ tai nạn lại khẳng định vật liệu hoàn toàn đạt chuẩn, và nguyên nhân duy nhất dẫn đến sự cố là do kết cấu giàn giáo bị thay đổi sai quy trình.

"Bản báo cáo nghiệm thu vật liệu trình trước tòa mười năm trước có chữ ký của cha cô, cô Vân ạ," Vũ nói chậm rãi, cố gắng quan sát phản ứng của thân chủ. "Cơ quan điều tra đã dựa vào chữ ký đó để xác nhận rằng kỹ sư Lê Văn Sang đã đồng ý với chất lượng lô vật liệu, và do đó, việc giàn giáo sập chỉ có thể là do lỗi tính toán chịu lực của chính ông ấy trong quá trình đổ bê tông."

"Chữ ký giả!" Vân thốt lên, giọng nói nghẹn ngào vì tức giận. "Cha tôi thà mất việc chứ không bao giờ ký vào một tờ giấy đồng ý dùng vật liệu dỏm xây cầu. Luật sư xem kỹ cuốn sổ này đi, cha tôi đã đối chiếu rất kỹ sự chênh lệch độ sụt lún của bê tông. Ông ấy là người yêu nghề đến mức cố chấp, sao ông ấy có thể ký được?"

"Tôi tin cô," Vũ nói, đẩy cuốn sổ tay về phía Vân. "Nhưng trong luật pháp, niềm tin của chúng ta không có giá trị bằng chứng cứ. Nếu bản báo cáo nghiệm thu năm xưa là chữ ký giả mạo, chúng ta cần một cơ quan giám định pháp y độc lập chứng minh điều đó. Vấn đề là..." Vũ ngừng lại, cắn nhẹ môi dưới. "Toàn bộ hồ sơ gốc của vụ án Tân Cảng, bao gồm cả bản báo cáo nghiệm thu có chữ ký của cha cô, đã bị thiêu rụi trong một vụ hỏa hoạn tại kho lưu trữ của Tòa án nhân dân thành phố cách đây năm năm. Cơ quan chức năng chỉ còn giữ lại bản sao kỹ thuật số. Mà bản sao thì không thể tiến hành giám định nét bút hằn lực trên mặt giấy được."

Vân thẫn thờ. Hy vọng vừa lóe lên trong mắt cô như bị dội một gáo nước lạnh. "Hỏa hoạn? Tại sao lại trùng hợp đến như vậy? Vậy là chúng ta hoàn toàn hết cách sao?"

"Không hẳn," Vũ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng mang dáng dấp của một con sói già. Anh nhón lấy cuộn băng cassette nhỏ xíu nằm gọn lỏn trong phong bì. "Chúng ta không thể giám định chữ ký trên giấy đã cháy, nhưng chúng ta vẫn còn một bằng chứng chưa từng được công bố. Kẻ nào đã làm giả chữ ký, kẻ nào đã đốt kho lưu trữ, chắc chắn không thể ngờ tới sự tồn tại của cuộn băng này."

Anh đứng dậy, đi tới chiếc tủ gỗ lim ở góc phòng, mở ngăn kéo dưới cùng và lấy ra một chiếc máy ghi âm cầm tay hiệu Sony từ thập niên 90, vẫn còn hoạt động tốt. Anh cẩn thận lắp cuộn băng cassette vào khay, ấn nút Play. Những tiếng xèo xèo của từ tính ma sát vang lên, kéo dài khoảng mười giây, trước khi một giọng nói khàn khàn, đầy quyền uy cất lên.

"Sang, cậu đừng có bướng bỉnh nữa. Cái dự án Tân Cảng này không phải là cái sân chơi để cậu thể hiện nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp đâu!"

Vân giật mình, hai tay bấu chặt vào thành ghế. Mặc dù âm thanh không thật sự rõ nét, nhưng cô lập tức nhận ra giọng nói trầm đục đáp lại ngay sau đó. Đó chính là cha cô.

"Giám đốc Thắng, tôi đã nói rất rõ ràng," giọng kỹ sư Sang kiên quyết, không một chút run sợ. "Mác bê tông P-250 không thể chịu nổi tải trọng của nhịp dẫn trung tâm. Nếu ông cứ ép đội thi công đổ bê tông đêm nay, giàn giáo sẽ sụp. Sinh mạng của hàng chục anh em công nhân ở đó, ông tính sao?"

Tiếng cười nhạt của người đàn ông tên Thắng vang lên lạnh lẽo qua lớp băng từ rèn rẹt. "Sinh mạng à? Cậu nghĩ những kẻ ngồi trên cái ghế của tôi quan tâm đến vài ba cái sinh mạng quèn đó sao? Chi phí dự án đã bị thâm hụt nghiêm trọng. Chúng ta cần tiết kiệm từ chính những lô vật liệu này. Cậu chỉ việc nhắm mắt làm ngơ, ký vào bản nghiệm thu. Mọi chuyện sau đó sẽ có người lo."

"Tôi không ký!" Kỹ sư Sang gắt lên, tiếng đập bàn chát chúa lọt vào mic ghi âm. "Tôi sẽ gửi báo cáo thẳng lên Thanh tra Bộ Xây dựng. Các người đừng tưởng dùng tiền che trời được."

Băng ghi âm bỗng dưng im lặng trong vài giây. Chỉ còn tiếng xèo xèo lạnh lẽo. Rồi giọng nói của Giám đốc Thắng vang lên, chậm rãi, trầm thấp và mang tính đe dọa tột cùng. "Cậu Sang, cậu có một cô con gái tên là Vân, năm nay mười chín tuổi, đang học năm nhất Đại học Kinh tế, đúng không? Dạo này đường phố Sài Gòn đông đúc và hay xảy ra tai nạn giao thông lắm. Cậu hiểu ý tôi chứ?"

Nghe đến đây, Vân bật khóc nức nở. Toàn thân cô run rẩy. Hóa ra, đằng sau sự kiên quyết bảo vệ nguyên tắc của mình, cha cô đã phải gánh chịu một áp lực khủng khiếp, một lời đe dọa sinh tử nhắm thẳng vào đứa con gái duy nhất của ông.

Trong cuộn băng, tiếng thở dốc của kỹ sư Sang vang lên nặng nhọc. "Ông... ông định làm gì con gái tôi? Khốn kiếp!"

"Ký đi, Sang. Ký, và ngày mai cứ để đội của thằng Đèo thi công bình thường. Cậu chỉ cần không có mặt ở hiện trường lúc đổ bê tông là được. Đừng bắt tôi phải lặp lại lần thứ hai."

Đoạn băng kết thúc bằng tiếng cửa đóng sầm. Sau đó là một khoảng lặng kéo dài cho đến khi dải băng từ chạy hết. Vũ ấn nút Stop. Không gian văn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng khóc kìm nén của Lê Như Vân.

Vũ bước tới, vỗ nhẹ lên vai Vân. "Kẻ tên Thắng trong cuộn băng này chính là Đỗ Trọng Thắng, cựu Tổng giám đốc Tập đoàn Định Phát, người hiện đang giữ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một ngân hàng lớn. Quyền lực của ông ta hiện tại còn lớn gấp mười lần so với mười năm trước."

"Họ đã giết cha tôi... vì ông ấy không chịu thỏa hiệp, rồi dựng hiện trường giả để đổ tội cho ông ấy," Vân nấc lên, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Vũ. "Luật sư Trịnh Vũ, cuộn băng này có đủ để bắt ông ta đền tội không?"

Vũ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thận trọng. "Rất khó. Băng ghi âm lén không có giá trị tuyệt đối trước tòa nếu không được giám định giọng nói, mà đối phương thừa sức mua chuộc hoặc gây áp lực để bác bỏ tính xác thực của nó. Hơn nữa, nó chỉ chứng minh được việc Thắng đe dọa ép cha cô ký, chứ không chứng minh được Thắng là người trực tiếp ra lệnh đánh sập giàn giáo để thủ tiêu cha cô."

Vũ quay lại bàn, rút tờ chứng từ giao dịch hai tỷ đồng nằm trong phong bì giấy dó ra, đặt cạnh cuộn băng ghi âm. "Nhưng chúng ta có một mảnh ghép thứ hai. Hai tỷ đồng được chuyển cho Bùi Văn Đèo - Đội trưởng thi công - ngay trước thời điểm giàn giáo sập. Đèo là người trực tiếp điều động công nhân, và cũng là nhân chứng quan trọng nhất sống sót. Nếu chúng ta kết nối được cuộn băng này với tờ chứng từ kia, toàn bộ bức tranh sẽ rõ ràng: Đỗ Trọng Thắng đã mua chuộc Đèo để dàn cảnh vụ tai nạn, hòng giết chết cha cô - cái gai trong mắt ông ta, đồng thời đổ mọi tội lỗi lên đầu người chết."

"Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?" Vân hỏi, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Cô đã khóc xong, nước mắt đã nhường chỗ cho sự căm phẫn tột độ.

"Chúng ta phải tìm được Bùi Văn Đèo," Vũ nói, nhét mảnh chứng từ và cuộn băng vào một chiếc hộp an toàn bằng thép, khóa mã số lại cẩn thận. "Sau vụ tai nạn, Đèo nhận tiền đền bù tai nạn lao động rồi biến mất khỏi thành phố. Người ta đồn rằng hắn đã về quê ở miền Tây mở một trang trại nuôi tôm lớn. Chỉ khi nào Đèo chịu mở miệng khai ra sự thật về giao dịch hai tỷ đồng kia, hồ sơ 9:17 mới thực sự được lật lại."

Vũ quay sang nhìn Vân, giọng anh trở nên nghiêm nghị bất thường. "Cô Vân, cô cần phải hiểu rằng, khi chúng ta bước vào con đường này, chúng ta đang khiêu chiến với một thế lực có thể thao túng cả sinh mạng con người. Mười năm trước, chúng đã không từ thủ đoạn nào. Bây giờ, nếu chúng biết cô giữ cuốn sổ và cuộn băng này, mạng sống của cô sẽ gặp nguy hiểm."

"Tôi không sợ," Vân đáp gọn lỏn, đứng thẳng người dậy. Dáng vẻ gầy gò của cô giờ đây toát lên một sự kiên cường không thể bẻ gãy. "Sự thật đã bị vùi lấp quá lâu rồi."

Vũ gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi. "Được. Bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ làm trợ lý pháp lý tạm thời tại văn phòng này. Mọi hành tung phải tuyệt đối cẩn mật."

Anh vươn tay định tắt chiếc đèn bàn LED thì chợt khựng lại. Qua khe hở của tấm rèm cửa chớp, ánh mắt sắc bén của Vũ bắt gặp một chiếc xe SUV màu đen đỗ im lìm dưới gốc cây dầu phía bên kia đường. Chiếc xe không bật đèn, biển số bị che lấp bởi bóng tối và màn mưa xối xả. Dù khoảng cách khá xa, Vũ vẫn lờ mờ nhận ra hình dáng một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đang ngồi ở ghế lái, hướng ống nhòm thẳng vào ô cửa sổ văn phòng anh.

"Có kẻ đang theo dõi chúng ta," Vũ lẩm bẩm, nhanh tay kéo sập toàn bộ rèm cửa lại, nhốt kín căn phòng trong ánh đèn vàng vọt. Trò chơi mèo vờn chuột chết chóc thực sự đã bắt đầu. Lời thách thức từ chiếc phong bì bọc giấy dó đã chính thức khai màn. Ai đó ngoài kia biết rõ anh đang nắm giữ thứ gì, và chúng sẽ không để yên cho sự thật mười năm trước được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.

Đã sao chép liên kết chương