Chương 13
Tái cấu trúc quy trình
Chiếc phong bì giấy kraft và ba bức ảnh nham nhở như một khối chì trĩu nặng đè lên trái tim Lê Như Vân suốt những ngày sau buổi lễ truy tặng Huân chương. Ban ngày, cô vẫn đến văn phòng luật sư của Trịnh Vũ làm việc, vẫn nở nụ cười biết ơn mỗi khi anh hỏi thăm, vẫn đóng vai một cô gái trẻ vừa thoát khỏi bóng tối của sự hàm oan. Nhưng khi màn đêm buông xuống, trong căn phòng trọ nhỏ bé của mình, Vân lại trải những bức ảnh đó ra dưới ánh đèn vàng vọt, nhìn chằm chằm vào nụ cười bí hiểm của Vũ và chiếc vali chứa cuộn băng gốc.
Cô không dám hỏi thẳng Vũ. Nếu những gì cô suy đoán là đúng, việc rút dây động rừng lúc này chẳng khác nào tự sát. Một kẻ có khả năng giăng ra một cái bẫy hoàn hảo để hạ bệ một tỷ phú quyền lực như Đỗ Trọng Thắng chắc chắn không phải là một người mà một cô sinh viên luật chưa tốt nghiệp có thể đối đầu trực diện. Vân chọn cách im lặng và âm thầm quan sát.
Ba tháng sau phiên tòa sơ thẩm, những dư chấn của vụ sập cầu Tân Cảng và sự sụp đổ của Tập đoàn Định Phát đã tạo ra một làn sóng thanh lọc bộ máy mạnh mẽ từ Trung ương. Một "Ban Chỉ đạo Tái cấu trúc Quy trình Nghiệm thu Công trình Trọng điểm Quốc gia" được thành lập khẩn cấp tại Thành phố Hồ Chí Minh, quy tụ những chuyên gia hàng đầu về xây dựng và pháp chế.
Và một điều khiến Vân sững sờ hơn cả: Trịnh Vũ, nhờ vào tiếng tăm nổi lên như cồn sau khi lật đổ Đỗ Trọng Thắng, đã được đặc cách bổ nhiệm làm Cố vấn Pháp lý Cấp cao cho Ban Chỉ đạo này. Từ một luật sư tư nhân chuyên nhận những vụ án dân sự nhỏ lẻ, Vũ một bước bước lên vũ đài của những người có quyền quyết định số phận của các siêu dự án ngàn tỷ.
"Đây là một cơ hội tuyệt vời để làm sạch môi trường xây dựng, Vân ạ," Vũ nói với cô vào một buổi sáng khi anh đang thu dọn đồ đạc để chuyển sang văn phòng mới ở trụ sở Ban Chỉ đạo. "Tôi đã đề cử cô làm thư ký thực tập cho tôi tại Ban Chỉ đạo. Cô có muốn đi cùng tôi không?"
Vân khẽ cắn môi, cố gắng che giấu sự cảnh giác đằng sau ánh mắt ngây thơ. "Được làm việc cùng anh luôn là một vinh dự của tôi, luật sư Vũ."
Trụ sở Ban Chỉ đạo nằm ở một tòa nhà hành chính bề thế ngay trung tâm quận 1. Công việc của Vân là sắp xếp lịch trình, phân loại hồ sơ dự thầu và chuẩn bị tài liệu cho các cuộc họp. Chính vị trí này đã cho cô cơ hội tuyệt vời để tiếp cận không gian làm việc cá nhân của Vũ.
Một buổi tối thứ Sáu, khi mọi người đã về hết, Vân viện cớ để quên tập tài liệu quan trọng và quay lại tòa nhà. Sử dụng chiếc thẻ từ dự phòng mà Vũ đã giao cho cô, Vân lọt vào phòng làm việc riêng của vị cố vấn pháp lý cấp cao.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng le lói từ những ngọn đèn cao áp ngoài đường hắt vào qua khung cửa sổ kính. Vân bật chiếc đèn pin nhỏ, tiến về phía bàn làm việc bằng gỗ sồi khổng lồ của Vũ. Máy tính đã tắt, nhưng cô biết Vũ có thói quen sao lưu mọi dữ liệu quan trọng vào một ổ cứng di động siêu nhỏ giấu dưới đáy ngăn kéo thứ ba - một chi tiết mà cô tình cờ phát hiện được trong những ngày còn làm việc ở văn phòng luật cũ.
Vân cẩn thận kéo ngăn kéo ra, dùng móng tay cạy lớp lót nỉ màu đen. Đúng như cô dự đoán, một chiếc ổ cứng USB màu bạc nhỏ bằng ngón tay cái nằm gọn gàng trong góc. Cô nhanh chóng cắm nó vào chiếc laptop mang theo người.
Ổ cứng yêu cầu mật khẩu. Vân toát mồ hôi hột. Cô thử ngày sinh của Vũ, ngày thành lập văn phòng luật, thậm chí là ngày khởi tố vụ án Tân Cảng, nhưng tất cả đều báo lỗi. Giữa lúc tuyệt vọng, Vân chợt nhớ lại một chi tiết. Trong những đêm thức trắng cùng nhau phá án, Vũ từng nói với cô: "Điều công bằng nhất trên thế giới này không phải là pháp luật, mà là cái chết. Nó đối xử bình đẳng với tất cả mọi người."
Vân run rẩy gõ thử cụm từ "JusticeIsDeath" (Công lý là Cái chết) vào ô mật khẩu.
Tiếng "bíp" nhỏ vang lên. Dãy thư mục màu vàng hiện ra trên màn hình. Trái tim Vân đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không có thời gian để xem chi tiết, chỉ vội vàng chép toàn bộ dữ liệu có dung lượng hơn 10GB vào máy tính của mình, sau đó rút USB trả lại chỗ cũ, lau sạch dấu vân tay và vội vã rời khỏi tòa nhà như một bóng ma.
Sáng hôm sau, Vân tìm đến căn hộ chung cư bừa bộn của nhà báo Hoàng Minh. Anh chàng phóng viên vẫn còn ngái ngủ, tay cầm cốc cà phê nguội ngắt khi mở cửa cho cô.
"Vân? Chuyện gì mà em đến tìm anh vào sáng sớm thế này?" Minh ngáp dài, nhường đường cho cô bước vào.
Vân đặt chiếc laptop lên bàn, vẻ mặt nghiêm trọng đến mức khiến Minh tỉnh ngủ hẳn. "Anh Minh, anh có quen ai am hiểu về mật mã học và bảo mật dữ liệu không? Em có một số tài liệu... rất nhạy cảm, đã được mã hóa hai lớp sau khi em sao chép về máy."
Minh nhướng mày, bản năng nghề báo lập tức trỗi dậy. "Em lấy thứ này ở đâu ra? Khoan đã, đừng nói cho anh biết. Càng ít người biết nguồn gốc càng tốt. Anh có một cậu em họ làm kỹ sư an ninh mạng cho một ngân hàng quốc tế, nó là một hacker mũ trắng chính hiệu. Để anh gọi nó."
Hai tiếng sau, cậu em họ của Minh tên là Đạt có mặt. Sau khi kết nối chiếc laptop của Vân vào hệ thống giải mã cá nhân, Đạt phải mất hơn năm tiếng đồng hồ căng mắt làm việc với những dãy mã nhị phân chạy dài trên màn hình đen.
"Người đặt mật mã cho mớ tài liệu này không phải là dân tay mơ đâu," Đạt vừa bẻ khớp tay răng rắc vừa lầm bầm. "Nó sử dụng thuật toán mã hóa AES-256 kết hợp với một chuỗi key xoay vòng. Nếu không có siêu máy tính, người bình thường có ngồi giải mã cả đời cũng không ra."
"Nhưng cậu mở được rồi chứ?" Minh sốt ruột hỏi.
Đạt nhếch mép tự mãn, gõ mạnh phím Enter. "Tất nhiên. Xong rồi đấy. Chúc hai người đọc vui vẻ." Đạt thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng rời đi, để lại Minh và Vân ngồi đối diện với chiếc màn hình đang hiển thị hàng trăm tập tin tài liệu, bảng biểu và bản ghi âm.
Vân click vào một thư mục có tên "Dự án Nam Hướng". Mắt cô mở to khi nhìn thấy những bản vẽ quy hoạch chi tiết của một khu đô thị lấn biển khổng lồ, một dự án lớn gấp mười lần khu nghỉ dưỡng Blue Horizon của Đặng Tuấn, dự kiến sẽ nuốt trọn toàn bộ dải bờ biển phía nam thành phố.
"Cái gì thế này?" Minh rướn người tới, đọc những con số giải ngân hàng trăm ngàn tỷ đồng ghi trên màn hình. "Đây là một dự án chưa từng được công bố! Ai đứng sau lưng dự án khủng khiếp này?"
Vân mở tiếp một file âm thanh. Một cuộc họp trực tuyến được ghi âm lại. Giọng nói quen thuộc của Trịnh Vũ vang lên rõ ràng:
"Thưa các ngài trong Hội đồng. Đỗ Trọng Thắng đã trở nên quá ngông cuồng và khó kiểm soát. Việc hắn gây ra vụ sập giàn giáo Tân Cảng để trục lợi là một hành động ngu xuẩn, thu hút quá nhiều sự chú ý của chính quyền. Kế hoạch của chúng ta là dùng chính con gái của kỹ sư Lê Văn Sang như một con tốt thí để lật lại vụ án. Dưới ngọn cờ đòi lại công lý, chúng ta sẽ mượn tay C03 để quét sạch phe cánh của Đỗ Trọng Thắng và Đặng Tuấn. Khi Tập đoàn Định Phát sụp đổ, khoảng trống quyền lực trong thị trường bất động sản sẽ được mở ra. Đó là lúc chúng ta đưa 'Dự án Nam Hướng' vào thế chân, thông qua một quy trình nghiệm thu mới mà chính tay tôi sẽ tái cấu trúc lại từ bên trong."
Một giọng nói khác, khàn khàn và mang âm sắc của người nước ngoài, đáp lại: "Làm tốt lắm, Vũ. Tên vệ sĩ Tùng đã giao lại cuộn băng gốc chưa?"
"Đã nhận, thưa ngài. Tùng sẽ được sắp xếp một thân phận mới ở Canada. Cuộn băng gốc đã được tiêu hủy. Thứ mà C03 dùng để buộc tội Thắng chỉ là một bản sao chép do chính chúng tôi chỉnh sửa âm tầng, nhưng đủ hoàn hảo để đánh lừa kỹ thuật viên hình sự Việt Nam."
Bản ghi âm kết thúc. Sự tĩnh lặng trong phòng trọ của Hoàng Minh trở nên đáng sợ đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch.
Minh tái mặt, gục đầu xuống hai bàn tay. "Trời đất ơi... Chúng ta đã bị lợi dụng. Từ đầu đến cuối, chúng ta chỉ là những con rối trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều."
Vân ngồi lặng thinh, đôi mắt ráo hoảnh không còn một giọt nước mắt nào để rơi. Sự đau đớn vì bị phản bội đã vượt qua giới hạn của cảm xúc, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đáng sợ đang đóng băng từng tế bào trong cơ thể cô. Trịnh Vũ không phải là một hiệp sĩ đấu tranh vì công lý. Anh ta là một tay "thợ săn" (cleaner) cao cấp làm việc cho "Hội đồng" – một tổ chức tội phạm tài chính xuyên quốc gia thao túng các tập đoàn lớn từ trong bóng tối.
Họ đã đạo diễn cái chết của Đỗ Trọng Thắng, không phải vì công lý cho Lê Văn Sang, mà vì Thắng đã trở thành một con chó điên phản chủ cần phải bị tiêu diệt để dọn đường cho những thương vụ ngàn tỷ khác.
"Em sẽ làm gì bây giờ, Vân?" Minh lo lắng hỏi, nắm lấy vai cô. "Nếu Vũ phát hiện ra em đã động vào máy tính của hắn, hắn sẽ giết em không thương tiếc. Hắn là một con quỷ đột lốt người!"
Vân chậm rãi gập màn hình laptop lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, một ánh mắt sắt đá chưa từng có. "Thắng chỉ là một mắt xích nhỏ nhoi. Kẻ thù thực sự đã giết cha em, đã phá hoại đất nước này, chính là 'Hội đồng' và tên luật sư đạo đức giả đó. Em sẽ không bỏ cuộc, anh Minh. Em sẽ đánh sập cả cái hệ thống mục nát này."