Hồ Sơ 9:17
15 phút đọc

Chương 15

Quy chuẩn nghiệm thu mới

Nhà hàng 'The Cliff' tọa lạc trên tầng cao nhất của khách sạn Liberty, nơi có thể bao quát toàn bộ khung cảnh hoa lệ của Sài Gòn về đêm. Những dải đèn đường uốn lượn như những mạch máu phát sáng, nuôi dưỡng một cơ thể đô thị không bao giờ ngủ. Nhưng đêm nay, không gian lãng mạn ấy bị bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt và lạnh lẽo đến rợn người.

Trịnh Vũ ngồi nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua khuôn mặt căng thẳng của Lê Như Vân. "Cô không gọi món sao, Vân? Bếp trưởng ở đây làm món bò Wagyu áp chảo cực kỳ xuất sắc."

"Tôi không đến đây để ăn tối," Vân đáp lời, giọng nói rành rọt, không hề run sợ như những gì cô từng nghĩ khi đối diện với một con quỷ đột lốt người. Cô rút chiếc USB từ trong túi xách ra, đặt mạnh lên bàn kính. "Và tôi cũng không nghĩ anh mời tôi đến đây để bàn về dự án quy hoạch đô thị. Mật khẩu là 'JusticeIsDeath', anh Vũ ạ. Một mật khẩu rất mỉa mai cho một kẻ tự coi mình là đao phủ của công lý."

Vũ nhìn chiếc USB, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười không thể đọc vị. Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên hay tức giận. Trái lại, ánh mắt anh lóe lên một tia tán thưởng.

"Tôi đã luôn đánh giá cao sự nhạy bén của cô," Vũ thong thả tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay vào nhau. "Cô giống cha cô ở điểm đó, Lê Văn Sang là một người rất thông minh, chỉ tiếc là ông ấy lại quá ngây thơ về cách thế giới này vận hành. Cô đã xem các tập tin trong đó rồi đúng không? Kế hoạch thanh trừng Đỗ Trọng Thắng, thân phận thực sự của Tùng, và cả Dự án Nam Hướng?"

"Tại sao anh lại làm vậy?" Vân gắt lên, bàn tay nắm chặt mép bàn đến trắng bệch. "Anh dùng cái chết của cha tôi, dùng nỗi đau của tôi để dàn dựng một vở kịch lật đổ Đỗ Trọng Thắng, chỉ để dọn đường cho 'Hội đồng' của anh cướp lấy thị trường bất động sản? Các người không khác gì những con kền kền rỉa xác người chết!"

"Đừng dùng những từ ngữ cảm tính như vậy, Vân," Vũ rót thêm rượu vào ly của mình, giọng nói vẫn êm ru như đang thuyết giảng một bài học luật. "Thế giới này không được chia thành trắng và đen. Nó là một mảng màu xám khổng lồ, nơi sức mạnh thuộc về kẻ biết thiết lập luật chơi. Đỗ Trọng Thắng là một kẻ tham lam, ngu ngốc và mất kiểm soát. Việc hắn bớt xén vật liệu gây ra vụ sập cầu Tân Cảng đã đe dọa trực tiếp đến sự ổn định của cả một hệ thống. Hắn phải bị loại bỏ."

"Vậy sự khác biệt giữa anh và hắn là gì?" Vân cười chua chát. "Hắn rút ruột một cây cầu, còn tổ chức của anh định nuốt trọn cả một bờ biển bằng Dự án Nam Hướng? Anh dùng Ban Chỉ đạo để thay đổi 'Quy chuẩn nghiệm thu mới', loại bỏ mọi bước thẩm định môi trường để hợp thức hóa cho một thảm họa sinh thái trong tương lai?"

Vũ nghiêng người về phía trước, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo sắc bén. "Sự khác biệt, Vân ạ, là 'Hội đồng' không bao giờ để xảy ra những tai nạn ngu ngốc như sập cầu Tân Cảng. Chúng tôi xây dựng những công trình trường tồn, chúng tôi vận hành nền kinh tế, và chúng tôi kiểm soát mọi thứ một cách hoàn hảo. Đổi lại, chúng tôi lấy đi phần lợi nhuận xứng đáng. Đó là một sự đánh đổi công bằng để duy trì trật tự. Đỗ Trọng Thắng đã phá vỡ trật tự đó, nên hắn phải trả giá."

"Và anh tự cho mình cái quyền phán xét đó?" Vân nhìn Vũ bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. "Anh nói anh mang lại trật tự, nhưng thực chất các người chỉ đang thay thế một tên bạo chúa này bằng một nhóm bạo chúa khác tinh vi hơn."

"Pháp luật mà cô tôn thờ chỉ là một cuốn sách hướng dẫn sử dụng dành cho những kẻ yếu," Vũ nói, chỉ tay ra khung cảnh Sài Gòn lộng lẫy bên ngoài cửa sổ. "Tôi dùng những kẻ tham nhũng để tiêu diệt những kẻ tham nhũng khác. Bàn tay tôi nhúng chàm để thành phố này được quy hoạch theo đúng quỹ đạo của nó. Đó là thứ công lý mà cô vĩnh viễn không thể hiểu được."

Anh ta dừng lại một nhịp, đổi giọng mềm mỏng hơn. "Vân, tôi đã cứu mạng cô không chỉ một lần. Tôi đã giúp cô đưa kẻ thù của cha cô vào tù. Tôi không hề muốn làm hại cô. Cô có sự thông minh và lòng can đảm hiếm có. Hãy tham gia cùng tôi, trở thành một phần của hệ thống mới. 'Quy chuẩn nghiệm thu mới' cần những người giám sát có năng lực như cô. Đừng chọn con đường tự hủy diệt giống như cha cô mười năm trước."

Lời đề nghị của Vũ như một liều thuốc độc bọc đường. Quyền lực, tiền tài, và một tương lai xán lạn đang được bày ra trước mắt cô gái trẻ. Nhưng hình ảnh nụ cười hiền hậu của người cha quá cố, những giọt nước mắt oan khuất của người mẹ, và tiếng nấc nghẹn ngào của lão ngư dân ở Vũng Tàu liên tục dội về trong tâm trí Vân.

Cô từ từ đứng dậy, vớ lấy chiếc túi xách, để lại chiếc USB trên bàn. "Tôi thả thà chết ngửa mặt lên trời như cha tôi, còn hơn sống chui rúc như một con chó săn trong hệ thống mục nát của anh. Anh Vũ, ân oán giữa chúng ta đến đây là kết thúc. Từ ngày mai, chúng ta là kẻ thù."

Vũ không cản Vân lại. Anh xoay ly rượu vang trong tay, ánh mắt dõi theo bóng lưng kiên cường của cô gái trẻ khuất dần sau cánh cửa thang máy. "Cô đã chọn một con đường rất khó đi, Vân ạ," Vũ lầm bầm, nhấc điện thoại lên. "Tùng, báo cho 'Hội đồng' biết, con chim sơn ca đã sổ lồng. Khởi động quy trình phong tỏa truyền thông đi."

Mười giờ đêm hôm đó, Vân bước ra khỏi khách sạn Liberty, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Cô lập tức gọi cho Hoàng Minh.

"Anh Minh, em đã gặp Vũ. Mọi chuyện đúng như chúng ta dự đoán. Phát tán toàn bộ hồ sơ đó đi, ngay lập tức! Chúng ta phải cho cả nước thấy bản chất thực sự của Dự án Nam Hướng và cái tổ chức khốn kiếp đó!"

Đầu dây bên kia, giọng Hoàng Minh nghẹn lại. "Vân... anh đã tải toàn bộ dữ liệu lên máy chủ của tòa soạn và hàng loạt các diễn đàn ẩn danh rồi. Bài báo sẽ được publish (xuất bản) trong năm phút nữa. Hãy cẩn thận, em đang chọc giận những kẻ có thể che cả bầu trời đấy."

Đúng mười giờ năm phút, quả bom truyền thông thứ hai mang tên "BÍ MẬT DỰ ÁN NAM HƯỚNG VÀ BÀN TAY ĐEN CỦA HỘI ĐỒNG" chính thức phát nổ trên không gian mạng. Những bản thiết kế lấn biển phá hoại môi trường sinh thái, những đoạn ghi âm phơi bày âm mưu dàn xếp của Ban Chỉ đạo, và danh tính thực sự của "người hùng chống tham nhũng" Trịnh Vũ bị lột trần không thương tiếc.

Dư luận một lần nữa sục sôi. Những người vừa tung hô Vũ ngày hôm qua giờ đây lại bàng hoàng, tức giận khi nhận ra mình chỉ là những con rối trong một vở kịch thao túng truyền thông tinh vi. Những bình luận phẫn nộ ngập tràn các bài đăng, yêu cầu cơ quan chức năng phải lập tức đình chỉ Dự án Nam Hướng và điều tra Trịnh Vũ.

Nhưng Vân đã đánh giá quá thấp quyền lực thực sự của "Hội đồng".

Chỉ ba mươi phút sau khi bài báo được đăng tải, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra trên toàn bộ không gian mạng. Các đường link bài viết trên báo điện tử của Hoàng Minh đột ngột báo lỗi 404 (Không tìm thấy trang). Các diễn đàn ẩn danh đồng loạt bị đánh sập bởi những cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) khổng lồ. Bất kỳ bài đăng nào trên mạng xã hội chứa các từ khóa "Dự án Nam Hướng", "Trịnh Vũ", "Hội đồng" đều bị các thuật toán nhận diện và tự động xóa bỏ trong tích tắc.

Thay vào đó, một luồng thông tin mới, được chạy quảng cáo tài trợ với ngân sách khổng lồ, bắt đầu tràn ngập các bảng tin. Các bài phân tích từ những "chuyên gia kinh tế" vô danh đồng loạt lên tiếng, chỉ trích bài báo của Hoàng Minh là một "sản phẩm tin giả bôi nhọ do tàn dư của Tập đoàn Định Phát bịa đặt ra hòng trả thù Luật sư Trịnh Vũ". Những đoạn ghi âm bị tố cáo là sản phẩm do trí tuệ nhân tạo (AI) cắt ghép ngụy tạo. Báo chí chính thống nhanh chóng hùa theo, kêu gọi người dân tỉnh táo trước các "luận điệu xuyên tạc nhằm phá hoại sự phát triển hạ tầng của thành phố".

Vân đứng chôn chân trên vỉa hè, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang liên tục hiển thị những bài báo tẩy trắng cho Trịnh Vũ. Sự thật của cô vừa mới lóe lên đã bị nghiền nát và vùi lấp bởi một cỗ máy truyền thông khổng lồ, tàn nhẫn và hiệu quả đến đáng sợ.

Vũ không giết cô bằng súng đạn. Anh ta đang giết chết tiếng nói của cô, biến cô từ một người tố giác dũng cảm thành một kẻ tung tin đồn nhảm phục vụ cho phe phái tàn dư của Đỗ Trọng Thắng. Dưới bầu trời Sài Gòn, bóng đêm của "Hội đồng" không hề bị xua tan, mà nó chỉ vừa mới bắt đầu dang rộng đôi cánh khổng lồ của mình, che lấp mọi hy vọng về một công lý đích thực.

Điện thoại trong tay Vân rung liên tục. Không phải những lời ủng hộ, mà là hàng trăm tin nhắn từ các tài khoản lạ. Có kẻ gửi ảnh ngôi nhà của mẹ cô chụp cách đây vài phút. Có kẻ biết biển số chiếc xe cô thuê. Một tin nhắn chỉ chứa tọa độ nghĩa trang nơi cha cô nằm và câu hỏi: "Muốn nằm cạnh ông ấy không?"

Vân tắt màn hình nhưng không tắt máy. Cô đứng dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, nhìn dòng xe nối nhau qua con phố ướt ánh đèn. Hai người đàn ông mặc sơ mi trắng đã rời sảnh khách sạn sau cô vài phút. Họ không nhìn thẳng, chỉ đi chậm ở hai phía vỉa hè, giữ khoảng cách đều đặn. Vân bước qua đường khi đèn tín hiệu còn ba giây. Cả hai cũng đổi hướng.

Cô không về nhà. Cô đi vào ga tàu điện ngầm, xuống một tầng rồi bất ngờ quay lên bằng thang cuốn đối diện, lách qua đoàn khách du lịch đang kéo va-li. Khi hai người bám đuôi nhận ra, Vân đã lên một chiếc xe buýt vừa đóng cửa. Cô không ngồi mà đứng sát cửa sau, xuống ở trạm kế tiếp, đi bộ qua chợ đêm rồi bắt taxi bằng tiền mặt. Những kỹ năng lẩn tránh Hoàng Minh từng chỉ cho cô trong lúc điều tra vụ cầu Tân Cảng giờ trở thành sợi dây giữ mạng.

Chiếc taxi dừng trước một tiệm photocopy mở xuyên đêm ở khu cư xá cũ. Vân chọn nơi này vì chủ tiệm là sinh viên, khách ra vào đông và không ai để ý một cô gái cần in vài tập tài liệu. Cô cắm thẻ nhớ dự phòng vào máy tính không nối mạng. Trước cuộc gặp, cô đã sao chép một phần hồ sơ quan trọng khỏi USB của Vũ. Không có toàn bộ dữ liệu, nhưng đủ bản vẽ, biên bản họp và bảng so sánh hai phiên bản quy chuẩn nghiệm thu.

Cô in thành sáu bộ. Mỗi bộ được cho vào một phong bì khác nhau, đề tên luật sư, giảng viên môi trường, đại biểu dân cử và hai tổ chức xã hội mà cha cô từng tin tưởng. Bộ cuối cùng không có người nhận. Vân gửi nó vào tủ đồ tự động tại ga, đặt mã mở khóa là bốn số cuối hồ sơ 9:17 rồi chụp biên nhận bằng một chiếc máy ảnh dùng phim lấy liền mua ở quầy lưu niệm.

"Chị đang gặp rắc rối à?" Cậu sinh viên trực tiệm hỏi khi thấy cô liên tục nhìn ra cửa.

"Chỉ là một bài luận khó," Vân đáp, cố mỉm cười. "Em giúp chị đóng dấu giờ lên từng phong bì được không?"

Cậu ta lấy con dấu nhận tài liệu của cửa hàng, đóng ngày giờ lên mép giấy rồi ký xác nhận số trang. Một thao tác bình thường, nhưng với Vân, nó tạo ra dấu vết độc lập chứng minh tài liệu đã tồn tại trước khi "Hội đồng" kịp tuyên bố tất cả là giả mạo. Cô trả tiền, để lại một phong bì niêm kín trong két giữ đồ của tiệm với lời dặn: nếu ba ngày không quay lại, hãy gửi theo địa chỉ đã ghi.

Ra khỏi tiệm, Vân mượn điện thoại bàn của một quán ăn để gọi cho Minh. Chuông đổ rất lâu. Khi anh bắt máy, phía sau là tiếng người tranh cãi và tiếng ngăn kéo bị kéo mạnh.

"Họ đang khám tòa soạn," Minh nói nhỏ. "Máy chủ bị niêm phong. Tổng biên tập bị yêu cầu ký quyết định đình chỉ anh. Em tuyệt đối đừng đến đây."

"Bài đã biến mất, nhưng em còn bản giấy. Sáu bộ ở sáu nơi."

"Không đủ đâu, Vân. Họ sẽ bảo chữ ký được sao chép, bản vẽ bị chỉnh sửa. Chúng ta cần nguồn gốc tài liệu và chuỗi bàn giao mà một cơ quan điều tra không thể phủ nhận."

Vân tựa trán lên vách kính buồng điện thoại. Cô nhớ lại bữa tối ở The Cliff, từng cái nhấc ly và khoảng dừng trong lời nói của Vũ. Anh ta đã để cô mang USB đến, nhìn nó nằm trên bàn mà không hề kiểm tra. Một người cẩn trọng như Vũ không thể bất cẩn. Hoặc anh ta biết trước cô chỉ có bản sao, hoặc chính anh ta muốn tài liệu được tung ra để nhận diện tất cả những ai sẽ chia sẻ nó.

"Chúng ta bị dẫn dắt," cô nói. "USB là mồi. Vũ dùng lần phát tán này để đo phản ứng, lập danh sách những nhà báo, luật sư và tài khoản dám lên tiếng. Quy trình phong tỏa không chỉ xóa bài; nó đang khoanh vùng từng người."

Đầu dây bên kia im lặng. Minh hiểu điều đó có nghĩa là mọi người vừa giúp họ đều có thể gặp nguy hiểm.

"Anh sẽ báo họ rút," Minh nói. "Nhưng em đang ở đâu?"

"Em sẽ đổi chỗ liên tục. Anh cũng rời tòa soạn ngay khi có thể. Không dùng xe của anh, không mang điện thoại chính."

Vân đặt máy xuống trước khi Minh kịp hỏi thêm. Ở đầu phố, một chiếc sedan đen chạy qua rất chậm. Cô quay mặt vào quán, nhìn hình phản chiếu trên tủ kính. Xe không dừng, nhưng một người ngồi ghế sau giơ điện thoại về phía cửa hàng.

Cô đi xuyên qua bếp, xin chủ quán mở cửa giao hàng phía sau rồi hòa vào con hẻm đầy mùi than nướng. Mưa bắt đầu rơi. Nước từ mái tôn chảy xuống vai, lạnh buốt, nhưng lại giúp cô tỉnh táo. Vân tháo giày cao gót, bỏ vào thùng rác, mua đôi dép nhựa ở sạp ven đường và khoác chiếc áo mưa màu xanh giống hàng trăm người chạy xe quanh đó.

Trong túi cô còn một vật lấy từ bàn ăn mà Vũ không để ý: tấm lót ly bằng giấy có nét bút anh ta vô thức vẽ trong khi nói về "Quy chuẩn nghiệm thu mới". Đó là một hình tam giác bao quanh số 12 và ba chữ cái viết tắt. Vân từng thấy ký hiệu này ở góc các biên bản nghiệm thu Nam Hướng. Nó không phải chữ ký của Vũ, mà là dấu phê duyệt nội bộ của một nhóm cao hơn. Nếu tìm được tài liệu gốc mang cùng ký hiệu, cô có thể nối Vũ với "Hội đồng" bằng chứng cứ vật lý thay vì dữ liệu điện tử.

Cô chụp tấm lót ly bằng máy ảnh lấy liền, xé đôi phần ghi địa chỉ nhà hàng rồi cất hai nửa ở hai nơi. Sau đó cô lấy xe ôm đến một nhà nghỉ nhỏ không yêu cầu đặt phòng qua ứng dụng. Căn phòng chỉ có một chiếc giường cứng, quạt trần và cửa sổ nhìn ra bức tường loang lổ. Vân kéo rèm, chèn ghế dưới tay nắm cửa rồi trải sáu trang tài liệu quan trọng nhất lên sàn.

Cô không đọc nội dung nữa. Cô đọc dấu vết: mã máy in, số hiệu văn bản, tên người giao nhận, những lần sửa giờ họp, con dấu lệch mực. Ba biên bản đều ghi được in tại văn phòng Định Phát trước khi tập đoàn sụp đổ. Một bảng chuyển tiền nhắc tới "quỹ dự phòng HĐ-12". Ký hiệu trên tấm lót ly và mã quỹ trùng nhau. Định Phát không chỉ là mục tiêu bị loại bỏ; tập đoàn ấy từng là kho tiền và có thể vẫn giữ bản ghi gốc về những người điều hành hệ thống.

Gần sáng, Minh liên lạc bằng số lạ. Anh đã thoát khỏi tòa soạn, nhưng tài khoản ngân hàng bị khóa và thẻ nhà báo bị thu. Vân kể về mã HĐ-12. Minh nhớ trong hồ sơ điều tra cũ có một nhà máy thép của Định Phát tại Biên Hòa từng được miễn kê biên vì "không còn giá trị tài sản". Một khu đất rộng hàng chục héc-ta bị bỏ lại quá dễ dàng giữa lúc mọi tài sản khác đều bị tranh giành.

"Có thể họ không bỏ nhà máy vì nó vô giá trị," Minh nói. "Có thể họ bỏ nó vì không muốn ai kiểm kê thứ nằm bên dưới."

Vân nhìn bình minh xám nhạt hiện lên sau mép rèm. Cô hiểu bài báo đã thất bại, nhưng cuộc điều tra chưa kết thúc. Muốn kéo sự thật ra khỏi cỗ máy xóa dấu vết, cô phải tìm một người vừa biết cấu trúc của nó, vừa căm thù những kẻ đang vận hành nó. Một người đã mất quyền lực, mất tài sản và không còn lý do để bảo vệ bí mật.

Tên Đỗ Trọng Thắng hiện lên trong đầu cô như một vết sẹo cũ bị rạch lại. Nghĩ đến việc đối diện kẻ đã góp phần giết cha khiến cô lạnh người. Nhưng nếu hắn từng làm bình phong cho HĐ-12, hắn có thể nắm chuỗi chứng cứ mà không thuật toán nào xóa được. Vân gom tài liệu vào túi, khóa tấm lót ly trong két sắt nhỏ của nhà nghỉ rồi nhắn Minh chuẩn bị giấy tờ vào trại giam. Khi thành phố thức dậy dưới những bản tin giả, cô đã chọn con đường khó nhất: quay lại gặp con quái vật cũ để tìm trái tim của con quái vật lớn hơn.

Đã sao chép liên kết chương