Chương 6
Cuộc đối đầu tại Quận 2
Bản tin rạng sáng về vụ hỏa hoạn thiêu rụi trang trại tôm ở Dĩ An như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Bùi Văn Đèo. Đứng trước màn hình tivi trong căn hộ an toàn ở quận 8, toàn thân gã đàn ông tàn phế run lên bần bật như bị động kinh. Đèo ôm riết lấy chiếc nạng nhôm, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng nhìn những hình ảnh ngọn lửa ngùn ngụt nuốt chửng cơ ngơi hàng chục tỷ đồng của mình. Lão gào thét, chửi rủa, rồi sụp xuống thảm trải sàn khóc nức nở. Đèo hiểu quá rõ thông điệp tàn bạo của Đỗ Trọng Thắng: Trốn chạy là vô ích, và mọi thứ thuộc về lão, từ tài sản đến sinh mạng, đều có thể bị xóa sổ chỉ bằng một cái búng tay.
Vũ khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng bi thảm đó, nét mặt lạnh lùng không một gợn sóng. Sự thương hại là một thứ xa xỉ không có chỗ trong một vụ án hình sự đặc biệt nghiêm trọng. Lê Như Vân đứng cạnh anh, cắn chặt môi, ánh mắt chất chứa cả sự căm phẫn lẫn nỗi đồng cảm kỳ lạ đối với một kẻ đã gián tiếp giết chết cha cô.
"Đèo, hãy thu dọn đồ đạc cá nhân. Phóng viên Hoàng Minh và ê-kíp của anh ta sẽ đến đây trong vòng hai giờ nữa để ghi hình lời khai của ông," Vũ nói, giọng dứt khoát cắt ngang tiếng khóc nấc của lão. "Nếu ông muốn sống sót qua cơn bão này, lời khai của ông trước máy quay chính là chiếc áo giáp duy nhất."
"Ông... ông có chắc là chúng ta an toàn không?" Đèo thều thào, ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên. "Thắng không phải là người sẽ chờ chúng ta tung tin. Hắn sẽ tìm cách đập nát mọi thứ trước khi chúng ta kịp há miệng."
Vũ quay lưng bước ra ban công, châm một điếu thuốc. Làn khói xám cuộn vào không khí se lạnh của buổi sáng mờ sương. "Đó chính là lý do tôi không thể ngồi yên ở đây chờ đợi. Nếu bản báo cáo nghiệm thu gốc - bằng chứng pháp lý mạnh nhất - vẫn còn nằm trong két sắt bí mật của Thắng, hắn chắc chắn đang tìm cách tiêu hủy nó ngay lúc này, sau khi nhận ra chiếc chìa khóa tủ 404 đã rơi vào tay tôi."
Vân nhíu mày bước ra theo. "Anh định làm gì? Đến nhà hắn sao? Thảo Điền Quận 2 là hang ổ của hắn, hệ thống an ninh ở đó nghiêm ngặt không khác gì một pháo đài."
"Vào hang cọp mới bắt được cọp," Vũ rít một hơi thuốc sâu, đôi mắt nheo lại đầy tính toán. "Tôi đã từng giúp một vị thám tử tư giải quyết một rắc rối pháp lý nghiêm trọng cách đây ba năm. Đổi lại, anh ta đã tặng tôi một tập hồ sơ chi tiết về kiến trúc và hệ thống an ninh của những căn biệt thự dành cho giới siêu giàu ở Thảo Điền. Nhà của Đỗ Trọng Thắng không phải là ngoại lệ. Két sắt của hắn được thiết kế ngầm dưới tầng hầm, cách âm hoàn toàn."
"Nhưng anh đột nhập vào bằng cách nào? Anh là luật sư, không phải là siêu trộm!" Vân phản đối gay gắt, nắm lấy cánh tay Vũ. "Quá nguy hiểm!"
Vũ dập tắt điếu thuốc, quay lại nhìn Vân bằng một ánh mắt sắc lẹm nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển. "Tôi không đột nhập. Tôi sẽ đàng hoàng bước vào bằng cửa chính. Dưới tư cách là một luật sư đại diện hợp pháp của gia đình Lê Văn Sang, đến để thương lượng một thỏa thuận ngoài lề."
Vân sửng sốt. "Thương lượng? Anh định bán đứng vụ án này sao?"
"Đó là một đòn nghi binh, Vân ạ," Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm. "Tôi sẽ dùng cuộn băng ghi âm như một mồi nhử để kéo dài thời gian, ép Thắng phải trực tiếp gặp tôi. Nếu hắn thực sự đang có ý định tiêu hủy bản báo cáo nghiệm thu, sự xuất hiện của tôi và lời đe dọa về một bản ghi âm sẽ khiến hắn chùn tay. Hắn sẽ muốn mua chuộc tôi trước khi hành động. Trong lúc tôi đánh lạc hướng hắn, tôi cần cô và Hoàng Minh làm một việc cực kỳ quan trọng."
Vũ lôi trong túi áo ra chiếc USB chứa bản sao kỹ thuật số của cuộn băng ghi âm. "Đúng mười giờ sáng, nếu tôi không gọi điện lại cho cô báo an toàn, hãy bảo Minh tải cuộn băng này lên hệ thống máy chủ của tòa soạn, đồng thời phát trực tiếp lời khai của Bùi Văn Đèo trên tất cả các nền tảng mạng xã hội mà Minh có thể truy cập. Bằng mọi giá, phải thổi bùng ngọn lửa dư luận lên."
Khu biệt thự Thảo Điền chìm trong một sự yên bình giả tạo, được bao bọc bởi những hàng cây xanh mướt và những bức tường rào phủ đầy dây leo kiên cố. Chiếc Ford Everest của Vũ đỗ xịch trước cánh cổng sắt uy nghi của căn biệt thự lớn nhất nằm ven sông Sài Gòn. Hệ thống camera an ninh lập tức xoay ống kính về phía anh. Vũ chỉnh lại cổ áo vest, vuốt lại mái tóc, bước xuống xe với dáng vẻ điềm tĩnh và chuyên nghiệp nhất.
Anh bấm chuông. Chưa đầy ba mươi giây sau, hai vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn, nét mặt lạnh băng mở cổng bước ra.
"Tôi là Luật sư Trịnh Vũ," anh cất lời, đưa tấm danh thiếp ép kim quen thuộc. "Đại diện hợp pháp cho gia đình cố kỹ sư Lê Văn Sang. Tôi cần gặp Chủ tịch Đỗ Trọng Thắng để bàn về một... khoản thỏa thuận bồi thường dân sự mới phát sinh."
Hai gã vệ sĩ trao đổi ánh mắt. Một gã cầm danh thiếp, lùi lại bấm bộ đàm lầm bầm gì đó. Vài phút sau, gã quay lại, mở rộng cánh cổng sắt nặng nề. "Chủ tịch đang đợi ở phòng đọc sách dưới tầng trệt. Mời anh vào. Cấm mang theo thiết bị ghi âm, ghi hình hay điện thoại di động."
Vũ mỉm cười hợp tác. Anh tháo đồng hồ, ví tiền và điện thoại giao cho gã vệ sĩ, sau đó bước qua cổng quét kim loại. Anh biết rất rõ, đối đầu với một con sói già như Thắng, sự minh bạch giả vờ là thứ vũ khí ngụy trang tốt nhất.
Căn biệt thự bên trong mang một vẻ lộng lẫy đến ngột ngạt. Phòng đọc sách được ốp gỗ óc chó nguyên khối, những giá sách khổng lồ chứa đầy những cuốn bách khoa toàn thư mà có lẽ chủ nhân của nó chưa từng đọc qua. Đỗ Trọng Thắng đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da thật, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Dù đã bước sang tuổi sáu mươi, Thắng vẫn toát lên một vẻ cường tráng, đôi mắt híp lại đầy sắc sảo và một thần thái của kẻ quen nắm quyền sinh sát trong tay.
"Luật sư Trịnh Vũ," Thắng cất giọng đều đều, nhưng âm vực trầm đục của hắn lập tức khiến không khí trong phòng chùng xuống. "Cậu học trò cưng của Phạm Quốc Hoàng. Người bảo vệ công lý cho những kẻ yếu thế. Thật vinh hạnh khi được đón tiếp cậu ở đây vào một buổi sáng đẹp trời như thế này. Nhưng tôi nhớ là hồ sơ vụ án Tân Cảng đã đóng lại từ mười năm trước rồi cơ mà?"
"Chủ tịch Thắng, ngài là một doanh nhân bận rộn, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề," Vũ điềm nhiên kéo một chiếc ghế đối diện ngồi xuống, không thèm đợi lời mời. "Mười năm trước, hồ sơ đóng lại nhờ vào một bản báo cáo nghiệm thu vật liệu có chữ ký của Lê Văn Sang và lời khai của Bùi Văn Đèo. Nhưng tôi vừa mới phát hiện ra một sự thật khá thú vị: kỹ sư Sang có thói quen ghi âm lại mọi cuộc họp và những cuộc đe dọa liên quan đến chất lượng công trình."
Ánh mắt Đỗ Trọng Thắng hơi nheo lại. Ly rượu vang trên tay hắn khẽ khựng lại trong không trung một phần mười giây. "Ghi âm? Thật nực cười. Một kẻ chết vì tội lỗi của chính mình thì có ghi âm gì cũng chỉ là những lời ngụy biện."
"Cuộc nói chuyện diễn ra vào đêm 11 tháng 10 năm 2016, tại văn phòng ban quản lý dự án," Vũ thong thả nói, ánh mắt nhìn thẳng vào đồng tử của Thắng. "Trong đoạn băng, một người có giọng nói rất giống ngài đã đe dọa tính mạng của cô con gái kỹ sư Sang, ép ông ấy ký vào bản nghiệm thu mác bê tông P-250. Ngài nghĩ sao nếu đoạn băng đó được công bố cho các cổ đông của Định Phát và báo chí nghe thử?"
Bầu không khí trong phòng đọc sách đông cứng lại. Đỗ Trọng Thắng đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi rút một điếu xì gà ra châm lửa. Làn khói trắng dày đặc cuộn lên, che giấu những biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn.
"Cậu đang tống tiền tôi đấy à, luật sư Vũ?" Thắng cười nhạt. "Dùng một đoạn ghi âm lén lút, không được kiểm chứng, để đe dọa Chủ tịch của một ngân hàng? Cậu có biết mình đang đùa với lửa không?"
"Tôi không tống tiền. Tôi thương lượng," Vũ đáp trả, giọng điệu sắc bén như lưỡi dao cạo. "Gia đình nạn nhân chỉ cần một sự bồi thường xứng đáng để bắt đầu cuộc sống mới, và sự thật sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Tôi có thể giao nộp đoạn băng gốc cho ngài, đổi lại, một khoản tiền hợp lý và quan trọng hơn..." Vũ nghiêng người tới trước, hạ giọng. "... bản gốc của báo cáo nghiệm thu vật liệu có chữ ký thật sự mà ngài đang giấu trong két sắt ngầm dưới tầng hầm."
Đỗ Trọng Thắng phá lên cười. Tiếng cười vang dội khắp căn phòng ốp gỗ, mang theo sự ngạo mạn tột độ của một kẻ bề trên. Hắn đứng dậy, bước đến bên giá sách, rút ra một cuốn sách cũ kỹ rồi ấn mạnh vào một nút ẩn bên dưới. Một tiếng "click" khẽ vang lên, kệ sách từ từ tách đôi, để lộ ra một cánh cửa thép dày cộm dẫn xuống tầng hầm.
"Cậu giỏi đấy, Trịnh Vũ," Thắng vỗ tay, ánh mắt ánh lên sự tàn độc không che giấu. "Cậu điều tra được hệ thống an ninh của tôi, cậu dụ được thằng Đèo mở miệng, và cậu còn mò đến tận đây để diễn một vở kịch đe dọa. Nhưng cậu mắc một sai lầm chết người: Cậu quá tự tin vào những gì mình nắm giữ."
Thắng bước tới sát Vũ, cúi xuống, phả hơi xì gà nồng nặc vào mặt viên luật sư trẻ. "Cậu nghĩ tôi sẽ sợ một đoạn băng ghi âm rách nát sao? Cậu nghĩ tôi sẽ sợ dư luận sao? Trên đất Sài Gòn này, chân lý nằm trong tay kẻ có quyền quyết định tin tức nào được phép phát sóng."
Vũ giữ vẻ mặt lạnh lùng. "Có thể ngài kiểm soát được truyền thông trong nước. Nhưng nếu sáng nay, bài báo điều tra được đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội quốc tế với lời khai trực tiếp của Bùi Văn Đèo thì sao? Hỏa hoạn ở Dĩ An đêm qua không thể thiêu rụi được ký ức của hắn đâu."
Đỗ Trọng Thắng lại mỉm cười, một nụ cười khiến Vũ cảm thấy một sự ớn lạnh kỳ lạ len lỏi trong từng huyết quản. "Cậu nhắc đến thằng Đèo làm tôi mới nhớ. Cậu nghĩ rằng việc giấu nó ở căn hộ tầng 4, chung cư cũ quận 8, số nhà 402 là một nơi an toàn tuyệt đối sao?"
Mạch máu hai bên thái dương của Vũ đập thình thịch. Hơi thở của anh bị nghẽn lại trong lồng ngực. Hắn biết! Đỗ Trọng Thắng đã biết chính xác vị trí nhà an toàn của anh.
"Lúc cậu bước vào căn nhà này, đàn em của tôi đã có mặt ở đó," Thắng thong thả rít xì gà, tận hưởng sự bàng hoàng trên khuôn mặt của viên luật sư. "Và cậu bạn nhà báo Hoàng Minh thân thiết của cậu nữa, nghe nói vừa mới bị tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường đến chỗ hẹn. Đúng là đường phố Sài Gòn dạo này nhiều rủi ro quá, cậu nhỉ?"
Trái tim Vũ chìm xuống đáy vực sâu. Anh đã đánh giá sai sự tàn bạo và mạng lưới tình báo khổng lồ của Đỗ Trọng Thắng. Trong khi anh tưởng mình đang nắm thế chủ động bằng cách câu giờ ở đây, thì ở một nơi khác, Vân, Đèo và Minh đang phải đối mặt với họng súng của tử thần.
"Ông đã làm gì họ?" Vũ gầm lên, đứng phắt dậy, nhưng hai tên vệ sĩ đồ đen đã lập tức ập tới, đè chặt anh xuống ghế.
"Tôi chưa làm gì cả. Tất cả phụ thuộc vào cậu, Trịnh Vũ," Thắng ngồi trở lại ghế bành, nhấp một ngụm rượu vang đỏ như máu. "Giao đoạn băng gốc ra đây, và nói cho tôi biết vị trí mật khẩu của các bản sao kỹ thuật số. Cậu có ba phút để suy nghĩ, trước khi tôi ra lệnh dọn dẹp sạch sẽ căn hộ số 402 ở quận 8. Cuộc đối đầu này, cậu đã thua ngay từ khi bắt đầu rồi."