Chương 5
Băng ghi âm mười năm trước
Luồng gió buốt lạnh từ sảnh Ga Sài Gòn thốc vào mặt Trịnh Vũ, mang theo cái ẩm ướt của cơn mưa chưa dứt. Tờ giấy note màu vàng neon bay lả tả trong tay anh như một sự giễu cợt đầy cay độc. Chiếc tủ sắt số 404 trống trơn nham nhở như cái miệng khổng lồ vừa nuốt chửng chút tia sáng hy vọng cuối cùng của họ. Vân đứng sững sờ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không mờ mịt bên trong chiếc tủ sắt. Mọi sự nỗ lực, cả một cuộc chạy trốn sinh tử ở Dĩ An, dường như chỉ để đổi lấy một lời thách thức ngạo mạn từ Đỗ Trọng Thắng.
"Hắn... hắn đã biết trước mọi chuyện?" Vân lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. "Làm sao hắn có thể biết chiếc chìa khóa này ở đâu? Làm sao hắn biết Đèo giấu mật mã két sắt ở đây?"
Vũ vo tròn tờ giấy note, ném mạnh vào thùng rác sắt bên cạnh. Vẻ điềm tĩnh thường ngày của anh đã bị thay thế bằng một cơn thịnh nộ ngầm đang sôi sục. "Đỗ Trọng Thắng không phải là một kẻ ngốc. Hắn là một con cáo già đã lăn lộn trên thương trường và chính trường hàng chục năm. Khi Đèo dùng tờ chứng từ để tống tiền hắn năm năm trước, chắc chắn hắn đã cài người theo dõi mọi đường đi nước bước của Đèo. Hắn biết rõ sự tồn tại của chiếc tủ đồ này, nhưng hắn cố tình không mở nó ra ngay lúc đó."
"Tại sao?" Vân nhíu mày, sự nhạy bén của một người đang tìm kiếm chân lý bắt đầu hoạt động trở lại.
"Bởi vì hắn thích chơi trò vờn chuột," Vũ cất bước nhanh về phía cửa ra vào, Vân vội vã chạy theo. "Hắn muốn Đèo sống trong ảo tưởng rằng ông ta đang nắm giữ điểm yếu của hắn. Và quan trọng hơn, hắn dùng chính chiếc tủ này như một mồi nhử. Một khi chiếc tủ bị mở ra, hắn sẽ lập tức biết được kẻ thù thực sự của mình đang ở đâu và hành động như thế nào. Việc chúng ta đến đây tối nay chính là phát súng báo hiệu cho hắn biết: Cuộc săn lùng đã bắt đầu."
Hai người nhanh chóng lên xe. Chiếc Ford Everest lầm lũi lao qua những con phố ướt sũng ánh đèn vàng vọt, quay trở lại nhà an toàn ở quận 8. Suốt dọc đường, không ai nói với ai lời nào. Khung cảnh vắng lặng của Sài Gòn về khuya càng làm tăng thêm vẻ u ám và bế tắc cho tình cảnh hiện tại của họ.
Khi cánh cửa thép của căn hộ bật mở, Bùi Văn Đèo, người đang ngồi cuộn tròn góc sofa như một con thú bị thương, giật mình ngẩng phắt đầu lên. Thấy Vũ trở về với đôi bàn tay trắng và khuôn mặt hầm hầm sát khí, linh cảm tồi tệ nhất của viên cựu đội trưởng thi công lập tức trở thành hiện thực.
"Trống không... đúng không?" Đèo hỏi, giọng nói thều thào, đôi môi nhợt nhạt run lẩy bẩy. "Ông ta đã lấy cuốn sổ rồi... Tôi biết mà... tôi biết mà! Chúng ta chết chắc rồi! Thắng sẽ không để cho ai trong chúng ta sống sót qua đêm nay đâu!"
"Câm miệng lại!" Vũ gắt lên, ném mạnh chùm chìa khóa lên mặt bàn kính khiến nó vang lên một tiếng "xoảng" khô khốc. "Ông nghĩ khóc lóc bây giờ có ích gì sao? Kẻ địch của chúng ta đang đi trước một bước, nhưng không có nghĩa là chúng ta đã thua."
Vũ tháo chiếc áo khoác ướt đẫm vắt lên lưng ghế, xắn cao tay áo sơ mi. Anh bắt đầu bước đi đi lại lại trong phòng khách chật hẹp, thói quen thường thấy mỗi khi anh đang tập trung phân tích một bài toán hóc búa. Đôi mày anh cau chặt lại, những ngón tay liên tục gõ nhịp vào thái dương.
"Thử suy nghĩ theo logic của Đỗ Trọng Thắng xem," Vũ lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình. "Hắn lấy được cuốn sổ ghi mật mã. Hắn lấy được bản sao chứng từ ngân hàng. Hắn dọn sạch chiếc tủ 404 để dằn mặt chúng ta. Hắn tin rằng chúng ta đã hoàn toàn mất đi mọi lợi thế."
Vũ đột ngột dừng lại, quay ngoắt người về phía Lê Như Vân, đôi mắt anh sáng rực lên một tia hy vọng mãnh liệt. "Cô Vân! Chiếc máy ghi âm! Cuộn băng cassette được chôn dưới gầm bàn thờ!"
Vân chớp mắt, dường như chưa hiểu ngay ý đồ của Vũ. "Cuộn băng thì sao? Nó chỉ ghi lại cuộc cãi vã..."
"Đúng! Nó chỉ ghi lại cuộc cãi vã, nhưng nó là bằng chứng duy nhất mà Đỗ Trọng Thắng không hề biết đến sự tồn tại của nó!" Vũ bước tới, hai tay đặt lên vai Vân, giọng nói tràn đầy sự kích động. "Từ mười năm trước, Thắng luôn đinh ninh rằng hắn đã kiểm soát toàn bộ cuộc chơi. Hắn không hề biết rằng kỹ sư Sang đã lén ghi âm lại cuộc nói chuyện đêm đó. Cuộn băng đó chính là con bài tẩy thực sự của chúng ta!"
Đèo ngơ ngác nhìn hai người. "Băng ghi âm? Băng gì cơ?"
Vũ phớt lờ câu hỏi của Đèo, tiếp tục vạch ra kế hoạch. "Tuy cuộn băng ghi âm lén không có giá trị tuyệt đối trước tòa nếu không có giám định pháp y, nhưng sức mạnh của nó không nằm ở pháp đình, mà nằm ở sức mạnh của dư luận. Nếu đoạn ghi âm Đỗ Trọng Thắng đe dọa kỹ sư Sang, uy hiếp mạng sống của cô con gái mười chín tuổi bị rò rỉ ra ngoài, nó sẽ tạo ra một cơn địa chấn truyền thông. Cổ phiếu của Tập đoàn Định Phát và ngân hàng của Thắng sẽ bốc hơi hàng ngàn tỷ đồng chỉ sau một đêm. Hắn sẽ phải đối mặt với làn sóng phẫn nộ của dư luận, và cơ quan điều tra cấp cao nhất buộc phải vào cuộc. Đó mới là thứ mà Đỗ Trọng Thắng thực sự khiếp sợ!"
Vân gật đầu liên tục, hai bàn tay siết chặt lại. Sự thật bị vùi dập suốt mười năm rốt cuộc cũng có cơ hội được phơi bày ra ánh sáng mặt trời. "Vậy chúng ta phải làm gì để công bố cuộn băng đó? Gửi cho đài truyền hình? Hay tung lên mạng xã hội?"
"Nếu tung lên mạng xã hội dưới dạng nặc danh, Thắng sẽ ngay lập tức dùng tiền để xóa sổ nó và gán mác là tin giả do AI tạo ra. Chúng ta cần một kênh truyền thông chính thống, một người đủ dũng cảm và có uy tín để đứng ra bảo chứng cho nguồn gốc của cuộn băng này," Vũ nói, rút chiếc điện thoại thông minh ra khỏi túi quần. "Và tôi biết chính xác người chúng ta cần tìm là ai."
Đồng hồ điểm hai giờ sáng. Tại một quán ăn phục vụ xuyên đêm chuyên bán hủ tiếu gõ trên đường Nguyễn Trãi, nơi ánh đèn tuýp nhấp nháy liên hồi và mùi nước lèo ngai ngái bốc lên, một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi đang xì xụp húp tô mì tôm trứng. Mái tóc anh ta rối bù, bộ râu quai nón mọc lởm chởm chưa cạo, khoác trên mình chiếc áo gió bạc màu. Đó là Hoàng Minh – Trưởng ban Phóng sự Điều tra của một tờ báo lớn tại miền Nam, đồng thời là một người bạn thân chí cốt của Trịnh Vũ từ thời cả hai còn là những sinh viên luật đầy nhiệt huyết.
Vũ và Vân bước vào quán, chọn một chiếc bàn khuất trong góc tối. Minh ngước lên nhìn, đẩy tô hủ tiếu sang một bên, với tay lấy tờ giấy ăn lau miệng.
"Ông gọi tôi ra đây vào lúc hai giờ sáng, giữa một đêm mưa bão thế này," Minh càu nhàu, giọng ngái ngủ. "Tốt nhất là ông nên có một tin độc quyền trị giá giải thưởng Pulitzer, bằng không tôi sẽ bóp cổ ông, Trịnh Vũ ạ."
Vũ không nói lời nào, lặng lẽ đặt chiếc máy ghi âm Sony cũ kỹ lên bàn, cắm chiếc tai nghe vào và đẩy về phía Minh. "Hãy nghe đoạn băng này, từ đầu đến cuối. Đừng bỏ sót một từ nào."
Minh nghi hoặc nhìn Vũ, rồi nhìn sang cô gái đi cùng với vẻ mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị. Anh miễn cưỡng đeo tai nghe vào, ấn nút Play.
Trong ba phút tiếp theo, biểu cảm trên khuôn mặt Hoàng Minh thay đổi liên tục, từ sự ngái ngủ, chuyển sang ngạc nhiên, sững sờ, và cuối cùng là phẫn nộ tột độ. Bàn tay đang cầm điếu thuốc của anh run lên, làm rơi vãi tàn thuốc xuống mặt bàn. Khi đoạn băng kết thúc bằng tiếng đóng cửa chát chúa, Minh tháo tai nghe ra, ném mạnh xuống bàn.
"Khốn nạn!" Minh rít qua kẽ răng. "Giọng nói quyền uy đó... không thể nhầm lẫn được. Là Đỗ Trọng Thắng, Chủ tịch Định Phát. Người đang cãi vã với hắn... là ai?"
"Kỹ sư Lê Văn Sang," Vân cất lời, giọng nói rành rọt. "Cha tôi. Người đã bị tòa án kết tội là nguyên nhân gây ra vụ sập giàn giáo cầu Tân Cảng mười năm trước."
Minh há hốc miệng nhìn Vân, rồi chuyển ánh nhìn sang Vũ. Như một con sói đánh hơi thấy mùi máu, bản năng nghề nghiệp của một nhà báo điều tra lão luyện lập tức trỗi dậy trong anh. "Trời đất ơi... Một vụ dàn xếp đổ tội, đe dọa nhân chứng, và một vụ thảm sát lao động được ngụy trang hoàn hảo. Nếu đoạn băng này được công bố, nó sẽ quét sạch toàn bộ hội đồng quản trị của Định Phát."
"Chính vì vậy, tôi cần ông viết một bài phóng sự độc quyền," Vũ nói, ánh mắt kiên định. "Ông có đủ dũng cảm để đối đầu với Đỗ Trọng Thắng không? Hắn có thể mua đứt tòa soạn của ông, hoặc có thể làm cho ông biến mất vĩnh viễn khỏi thành phố này."
Minh nhếch mép cười khinh bỉ, châm lửa hút một hơi thuốc thật sâu. "Tôi đã chờ đợi một vụ án như thế này suốt mười lăm năm làm báo, Vũ ạ. Nhưng vấn đề là, một cuộn băng ghi âm cũ kỹ không đủ để tòa soạn của tôi duyệt bài. Cần phải có bằng chứng đối chiếu. Ít nhất, chúng ta cần một lời khai của một nhân chứng sống để xác nhận tính chân thực của vụ đe dọa này."
"Chúng tôi có nhân chứng sống," Vũ đáp, khóe môi khẽ cong lên. "Bùi Văn Đèo, cựu Đội trưởng thi công. Ông ta đang ở nhà an toàn của tôi. Chính ông ta đã nhận hai tỷ đồng từ Thắng để tháo chốt giằng giàn giáo. Sáng mai, tôi sẽ đưa ông đến gặp Đèo để thu thập lời khai."
"Tuyệt vời!" Minh đập tay xuống bàn, vẻ phấn khích tột độ. "Sáng mai lúc tám giờ. Tôi sẽ mang theo máy ghi hình và ê-kíp tin cậy nhất của mình."
Vũ gật đầu, vươn tay thu lại chiếc máy ghi âm. Mọi thứ đang tiến triển theo đúng kế hoạch. Cuộn băng này sẽ là phát súng mở màn, xé toạc lớp màn nhung đen tối của Đỗ Trọng Thắng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Vũ vô tình lướt qua màn hình chiếc tivi 21 inch treo trên tường của quán hủ tiếu, vốn đang phát sóng bản tin thời sự đêm muộn của đài truyền hình địa phương. Dòng chữ chạy ngang chân màn hình màu đỏ rực như máu đập vào mắt anh, khiến toàn thân Vũ cứng đờ.
"Bản tin chớp nhoáng: Một vụ hỏa hoạn kinh hoàng vừa xảy ra lúc 1 giờ 30 phút sáng nay tại một trang trại nuôi tôm quy mô lớn ở Dĩ An, Bình Dương. Ngọn lửa bùng phát dữ dội từ khu nhà gỗ trung tâm, được cho là do chập điện. Toàn bộ trang trại đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Rất may mắn, không có thiệt hại về người do chủ trang trại đi vắng."
Vũ và Vân đưa mắt nhìn nhau, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cả hai. Thời gian cháy: 1 giờ 30 phút sáng. Chỉ vỏn vẹn hai mươi phút sau khi họ giải cứu Bùi Văn Đèo và trốn thoát khỏi đám sát thủ.
"Hắn đang xóa dấu vết," Vũ lầm bầm, sắc mặt trở nên trắng bệch. "Đỗ Trọng Thắng không chỉ truy sát Đèo. Hắn đang đốt sạch mọi thứ liên quan đến Đèo để đảm bảo không ai có thể tìm thấy bất kỳ manh mối nào về khối tài sản bất minh kia."
Đỗ Trọng Thắng đã chứng minh cho họ thấy sự tàn bạo vô biên của hắn. Trò chơi bây giờ không chỉ là pháp lý hay truyền thông, mà là cuộc đua với tử thần. Ai ra đòn trước, kẻ đó sẽ sống sót. Và Vũ biết, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ dài nhất trong cuộc đời luật sư của mình.