Chương 12
Lễ truy tặng Huân chương
Ngay trong đêm đó, bằng sự thông thạo địa hình của lão ngư già, Vũ và Vân đã lẩn trốn thành công khỏi vòng vây của đám bảo vệ dự án 'Blue Horizon'. Sáng hôm sau, chiếc Ford Everest mang biển số Sài Gòn mang theo những cuộn phim chứa hình ảnh chụp lén sơ đồ công trường và bản ghi âm lời kể của ngư dân tức tốc quay trở lại trụ sở C03.
Những chứng cứ Vũ thu thập được, kết hợp với các bản sao kê dòng tiền mà Vân đã phân tích, đã tạo thành một sợi dây xích hoàn hảo trói chặt Đặng Tuấn. Ngay trong buổi chiều, Giám đốc C03 đã trình hồ sơ khẩn cấp lên Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao. Một lệnh phong tỏa tài sản toàn diện đối với công ty bình phong 'SeaBreeze Holdings' và dự án 'Blue Horizon' được ban hành hỏa tốc. Các tài khoản ngân hàng chứa hàng ngàn tỷ đồng - vốn dĩ được chuẩn bị để tẩu tán một lần nữa - đã bị đóng băng ngay trước khi Đặng Tuấn kịp thực hiện lệnh chuyển tiền sang một thiên đường thuế ở Caribe.
Chỉ ba ngày sau, Đặng Tuấn bị Đội Cảnh sát Hình sự tóm gọn khi đang lẩn trốn trong một container hàng hóa tại cảng Cát Lái, chuẩn bị trốn ra nước ngoài theo đường biển. Sự sụp đổ của "bộ não tài chính" này đã khép lại hoàn toàn mạng lưới tham nhũng và rửa tiền khổng lồ của Tập đoàn Định Phát. Dòng tiền hàng ngàn tỷ đồng, vốn được xây dựng trên máu và nước mắt của những công nhân cầu Tân Cảng và những ngư dân nghèo ở Vũng Tàu, cuối cùng cũng được trả về đúng vị trí của nó: Kho bạc Nhà nước.
***
Hai tháng sau.
Hội trường lớn của Bộ Xây dựng chìm trong một không khí trang nghiêm và xúc động. Những bức rèm nhung đỏ được vén sang hai bên, để lộ ra sân khấu trung tâm rực rỡ ánh đèn và những lẵng hoa tươi thắm. Hôm nay không phải là một buổi hội nghị tổng kết thông thường. Hôm nay là ngày Bộ Xây dựng tổ chức lễ minh oan và truy tặng Huân chương Dũng cảm cấp Nhà nước cho cố kỹ sư Lê Văn Sang - người đã bị đổ oan suốt một thập kỷ qua.
Lê Như Vân ngồi ở hàng ghế đầu tiên dành cho thân nhân gia đình. Cô mặc một chiếc áo dài lụa màu trắng giản dị, mái tóc đen dài xõa xõa ngang vai. So với cô gái gầy gò, hốc hác mang theo chiếc cặp da sờn rách đến gõ cửa văn phòng luật sư Trịnh Vũ vài tháng trước, Vân của hiện tại toát lên một vẻ đẹp kiên cường, đằm thắm và thanh thản lạ thường. Đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ đã không còn, thay vào đó là một ánh nhìn trong vắt, lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc.
Ngồi ngay bên cạnh cô là Trịnh Vũ, chững chạc trong bộ vest màu xám đen, và Hoàng Minh, người đang lia ống kính máy ảnh liên tục để ghi lại khoảnh khắc lịch sử này cho trang bìa số báo đặc biệt sắp tới.
"Mời đại diện gia đình cố kỹ sư Lê Văn Sang bước lên sân khấu nhận kỷ niệm chương và quyết định truy tặng Huân chương," giọng nói ấm áp của nam MC vang lên qua hệ thống loa phát thanh.
Vân khẽ hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Vũ vỗ nhẹ vào cánh tay cô, mỉm cười khích lệ. Khi Vân bước lên bục vinh quang, cả hội trường hàng trăm người đồng loạt đứng dậy, dành những tràng vỗ tay vang dội không ngớt. Thứ trưởng Bộ Xây dựng, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc phơ, bước tới trao tận tay Vân chiếc Huân chương Dũng cảm được đặt trang trọng trong hộp nhung đỏ.
"Sự hy sinh của kỹ sư Lê Văn Sang để bảo vệ nguyên tắc nghề nghiệp và sinh mạng của hàng chục công nhân là một tấm gương sáng ngời về đạo đức của người làm kỹ thuật," Thứ trưởng rưng rưng xúc động, phát biểu trước micro. "Mười năm qua, ngành Xây dựng đã mang một món nợ lớn với gia đình ông. Hôm nay, công lý đã được thực thi. Tên tuổi của kỹ sư Sang sẽ mãi mãi được ghi danh trong sử sách của ngành."
Vân ôm chặt chiếc hộp nhung vào ngực, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gò má. "Con đã làm được rồi, cha ơi! Mẹ ơi, hai người trên trời có thể mỉm cười được rồi," cô thầm thì trong tâm trí, cảm nhận được một sự bình yên tuyệt đối lấp đầy khoảng trống đau thương suốt mười năm ròng rã.
Số tiền bồi thường thiệt hại được trích từ tài sản thu hồi của Đỗ Trọng Thắng đã được chuyển đến tay các gia đình nạn nhân. Những ngư dân ở Vũng Tàu cũng được hoàn trả lại đất đai hoặc nhận mức đền bù thỏa đáng theo giá thị trường. Mọi thứ dường như đã viên mãn. Cuộc chiến tàn khốc đã thực sự kết thúc, và những người tốt cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.
Buổi lễ kết thúc trong không khí ấm áp và tràn ngập những nụ cười. Mọi người nán lại ở sảnh lớn để dùng tiệc trà nhẹ và chụp ảnh lưu niệm. Vân đang đứng nói chuyện với một vài đồng nghiệp cũ của cha cô, thì một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi cộc tay, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, nhẹ nhàng lướt qua cô.
"Lê Như Vân, chúc mừng cô đã minh oan được cho cha mình," người đàn ông thầm thì đủ để một mình cô nghe thấy. Trước khi Vân kịp phản ứng, người đó đã nhét một phong bì giấy kraft nhỏ vào tay cô, rồi nhanh chóng lẩn vào đám đông đang hướng ra cửa chính và biến mất không để lại dấu vết.
Vân khẽ chau mày, nhìn xuống chiếc phong bì trong tay. Không có tên người gửi, cũng không có bất kỳ ký hiệu nào. Trái tim cô bỗng đập lỡ một nhịp, một dự cảm bất an mơ hồ len lỏi vào tâm trí, hệt như cái ngày cô nhìn thấy dòng chữ mực tàu trên chiếc phong bì giấy dó.
Cô xin lỗi những người xung quanh, lùi vào một góc khuất gần khu vực nhà vệ sinh để mở phong bì. Bên trong không có thư từ, cũng không có chứng từ ngân hàng. Chỉ có ba bức ảnh màu được chụp lén bằng ống kính tầm xa.
Bức ảnh thứ nhất chụp cảnh một quán cà phê vỉa hè nằm khuất trong hẻm vắng. Một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, đội mũ lưỡi trai đang trao một chiếc vali nhỏ bằng da cho một người khác. Người nhận chiếc vali không ai khác chính là... Luật sư Trịnh Vũ.
Vân sững sờ, cố gắng nhìn thật kỹ. Gương mặt Vũ trong ảnh rất rõ ràng, không thể nhầm lẫn được. Thời gian hiển thị ở góc màn hình an ninh in trên bức ảnh là ba ngày trước khi diễn ra vụ bắt giữ Đỗ Trọng Thắng tại sân bay.
Bức ảnh thứ hai chụp cận cảnh người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang quay mặt đi. Đó là một gã đàn ông có vết sẹo mờ trên đuôi mắt. Vân nhận ra gã ngay lập tức. Đó là Tùng - Giám đốc An ninh của Ngân hàng Đại Dương, cánh tay phải đắc lực của Đỗ Trọng Thắng, kẻ đã xách chiếc cặp nhôm chứa bằng chứng xuống tầng hầm đêm hôm đó! Kẻ được cho là đã tháo chạy và đang bị truy nã gắt gao nhất hiện nay.
Tại sao Trịnh Vũ lại gặp gỡ riêng và nhận một chiếc vali bí ẩn từ tay giám đốc an ninh của kẻ thù ngay trước thời điểm quyết định lật đổ Đỗ Trọng Thắng? Tại sao một vị luật sư dấn thân vì công lý lại có những giao dịch ngầm với tay sai đắc lực nhất của tập đoàn Định Phát?
Vân run rẩy lật sang bức ảnh thứ ba. Bức ảnh này chụp bên trong chiếc vali đang mở hé ra. Nằm lọt thỏm giữa những xấp tiền USD mệnh giá 100 là một cuộn băng ghi âm cassette y hệt như cuộn băng mà cha cô đã chôn dưới gầm bàn thờ, cuộn băng gốc mà Vũ nói đã nộp cho cơ quan điều tra!
Đầu óc Vân quay cuồng. Hàng loạt câu hỏi đáng sợ thi nhau bủa vây tâm trí cô. Lẽ nào... lẽ nào việc Đỗ Trọng Thắng bị bắt, việc Đặng Tuấn bị tóm gọn, tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo hơn nữa? Trịnh Vũ, vị luật sư luôn xả thân vì công lý, người đã cùng cô vào sinh ra tử, đã cứu cô khỏi làn đạn ở trang trại tôm Dĩ An và bãi đỗ xe ngầm, thực chất đang che giấu bí mật khủng khiếp gì?
Có phải anh ta đang bán đứng gia đình cô để đoạt lấy một khoản tiền khổng lồ, dùng cô như một con cờ để diệt trừ vây cánh của Đỗ Trọng Thắng thay cho một thế lực ngầm cao hơn? Nếu cuộn băng gốc thực sự nằm trong chiếc vali kia, thì thứ mà cơ quan điều tra đang giữ và làm bằng chứng kết tội Đỗ Trọng Thắng là gì? Một bản sao? Một tài liệu giả mạo khác được dựng lên?
"Không thể nào... Anh Vũ không phải là người như vậy..." Vân lẩm bẩm, nhưng giọng cô run rẩy yếu ớt, không thể thuyết phục nổi chính bản thân mình. Bằng chứng rành rành trước mắt, những bức ảnh không thể nói dối. Niềm tin mà cô dày công xây dựng suốt nhiều tháng qua như một tòa lâu đài cát mong manh trước cơn sóng dữ.
Từ phía sảnh chính, giọng nói trầm ấm và quen thuộc của Trịnh Vũ vang lên. "Vân! Cô ở đâu rồi? Hoàng Minh muốn chúng ta chụp chung một bức ảnh kỷ niệm với chiếc Huân chương."
Vân giật thót mình, luống cuống nhét những bức ảnh trở lại chiếc túi xách tay. Bàn tay cô lạnh toát, mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Cô vội vã vuốt lại tà áo dài, hít sâu vài nhịp để lấy lại vẻ bình thường. Cô bước ra khỏi góc khuất, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo nhìn về phía người đàn ông mà cô đã từng tin tưởng bằng cả sinh mạng. Ánh đèn flash của máy ảnh lóe lên chói lóa, nhưng trong mắt Lê Như Vân lúc này, nụ cười điềm tĩnh của Trịnh Vũ lại ẩn chứa một vực thẳm sâu hun hút mà cô chưa từng chạm tới. Cơn ác mộng ngỡ đã kết thúc, hóa ra chỉ mới bắt đầu lột xác để hiện nguyên hình. Một cuộc chiến mới, đáng sợ và cô độc hơn gấp trăm lần, đang mở ra ngay dưới chân cô.