Hồ Sơ 9:17
10 phút đọc

Chương 8

Bản tự thú bên giường bệnh

Ngay trong buổi chiều C03 tiến hành khám xét biệt thự ở Thảo Điền, một bản tin đính chính bất ngờ xuất hiện trên hàng loạt trang báo điện tử, do chính bộ phận truyền thông của Tập đoàn Định Phát tung ra để chữa cháy. Nội dung thông cáo báo chí thừa nhận giọng nói trong đoạn ghi âm bị rò rỉ là của một lãnh đạo thuộc tập đoàn, nhưng khẳng định đó tuyệt đối không phải là Chủ tịch Đỗ Trọng Thắng. Thay vào đó, Định Phát công bố một đoạn video ghi hình trực tiếp ông Phạm Quốc Hùng – cựu Phó Tổng giám đốc phụ trách Cung ứng Vật tư của tập đoàn, hiện đang điều trị ung thư gan giai đoạn cuối tại Bệnh viện Quốc tế Chợ Rẫy. Trong video, ông Hùng thều thào nhận tội rằng chính ông ta là người đã lén lút ăn bớt ngân sách, tự ý đổi mác bê tông từ F-400 xuống P-250, và cũng chính ông ta đã gọi điện đe dọa kỹ sư Lê Văn Sang vào đêm hôm đó, cũng như mua chuộc Đèo.

Trịnh Vũ đập mạnh tờ báo in xuống bàn làm việc. Nước cờ thí tốt cứu xe của Đỗ Trọng Thắng được tung ra quá nhanh và quá tàn nhẫn. Lợi dụng chất giọng khá giống nhau qua lớp băng ghi âm cũ kỹ, và lợi dụng một người sắp chết không còn gì để mất, Thắng đã phủi sạch mọi trách nhiệm một cách hoàn hảo.

"Hắn đang mua sự im lặng bằng sinh mạng của kẻ khác," Vũ nghiến răng, quay sang Lê Như Vân đang đứng thất thần bên khung cửa sổ. "Nếu Phạm Quốc Hùng chết mang theo lời nhận tội giả mạo này, hồ sơ 9:17 sẽ chính thức khép lại với Hùng là kẻ chủ mưu duy nhất. Đỗ Trọng Thắng sẽ tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, rửa sạch mọi cáo buộc bằng một thông cáo báo chí lố bịch."

"Chúng ta không thể để ông ta trốn thoát dễ dàng như vậy được!" Vân gắt lên, những giọt nước mắt uất ức ứa ra. "Gia đình ông Hùng chắc chắn đã nhận được một khoản tiền khổng lồ từ Thắng để ép ông ta nhận tội thay. Làm sao một người sắp chết lại có thể tự mình quay video nhận tội trơn tru như vậy nếu không có sự sắp đặt?"

Vũ khoác nhanh chiếc áo vest lên người, vớ lấy chùm chìa khóa xe. "Chúng ta phải đến Bệnh viện Quốc tế Chợ Rẫy ngay lập tức. Trước khi Phạm Quốc Hùng trút hơi thở cuối cùng, chúng ta phải buộc ông ta nói ra sự thật. Ông ta là nhân chứng sống cuối cùng biết rõ bộ mặt thật của Đỗ Trọng Thắng."

Khu điều trị đặc biệt dành cho bệnh nhân VIP của Bệnh viện Quốc tế Chợ Rẫy nằm ở tầng 8, biệt lập hoàn toàn với sự ồn ào, chen chúc của các khu khám bệnh thông thường. Hành lang trải thảm đỏ, mùi thuốc sát trùng được thay thế bằng mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng. Trước cửa phòng bệnh số 812 có hai vệ sĩ mặc vest đen đứng canh gác nghiêm ngặt. Vũ và Vân biết rõ, để tiếp cận được ông Hùng lúc này là điều vô cùng khó khăn.

Vũ rút điện thoại, gọi cho Thiếu tá Bình của C03. Bằng một vài nghiệp vụ và sự can thiệp của cơ quan điều tra đang thụ lý vụ án, hai vệ sĩ của Định Phát buộc phải lùi bước, nhường đường cho Vũ và Vân bước vào phòng bệnh với tư cách là luật sư đại diện thu thập chứng cứ.

Không khí trong phòng bệnh tĩnh lặng và nặng nề, chỉ còn nghe tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu tít tít đều đặn. Phạm Quốc Hùng, người từng là một phó tổng giám đốc hét ra lửa, nay chỉ còn là một thân hình gầy rộc, da vàng vọt, nằm bất động trên giường bệnh với hàng chục sợi dây dẫn cắm vào người. Đôi mắt ông ta đờ đẫn nhìn lên trần nhà, như thể đang đếm những giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Ngồi bên cạnh giường là một người phụ nữ trạc năm mươi tuổi, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều, và một cô gái trẻ khoảng độ đôi mươi, trạc tuổi Vân năm xưa, đang nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của cha mình.

"Xin lỗi gia đình, tôi là Luật sư Trịnh Vũ, đại diện cho gia đình nạn nhân Lê Văn Sang," Vũ cất lời, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể. "Tôi cần vài phút để nói chuyện riêng với ông Hùng."

Vợ ông Hùng vội vã đứng dậy, vẻ mặt hoảng hốt xua tay. "Không! Chồng tôi đã nhận tội trên báo rồi, ông ấy không còn gì để nói nữa đâu! Xin các người hãy để cho ông ấy được ra đi thanh thản!"

"Thanh thản sao, thưa bà?" Lê Như Vân đột ngột bước lên phía trước, đối diện trực tiếp với vợ ông Hùng. Ánh mắt cô đỏ ngầu nhưng vô cùng kiên định. "Chồng bà sắp ra đi, để lại một núi tiền bẩn thỉu cho gia đình, nhưng lại trút toàn bộ tội lỗi lên đầu người khác, tiếp tay cho kẻ giết người thực sự. Bà nghĩ ông ấy có thể nhắm mắt thanh thản được sao?"

Người phụ nữ sững sờ, lùi lại một bước, ánh mắt né tránh. Cô con gái trẻ của ông Hùng ngước nhìn Vân, ngấn nước mắt. "Cô... cô là ai?"

"Tôi là con gái của kỹ sư Lê Văn Sang, người đã bị cha cô và Đỗ Trọng Thắng hãm hại mười năm trước," Vân đáp, giọng run run nhưng không hề nao núng. Cô tiến sát đến bên giường bệnh, nhìn thẳng vào đôi mắt đờ đẫn của Phạm Quốc Hùng. "Ông Hùng, mười năm trước, khi ông và ông Thắng ép cha tôi ký vào tờ giấy nghiệm thu tử thần đó, các người đã dùng mạng sống của tôi để đe dọa ông ấy. Cha tôi đã chọn cái chết để bảo vệ tôi, bảo vệ nguyên tắc của mình. Còn ông? Ông đang chọn nhận tội thay cho kẻ thù, để lại một vết nhơ muôn đời cho con gái ông, chỉ vì những đồng tiền dơ bẩn của Đỗ Trọng Thắng sao?"

Nghe những lời đanh thép của Vân, nhịp tim trên máy đo của ông Hùng đột ngột tăng nhanh. Đôi tay gầy guộc của ông ta cố gắng cử động, bấu chặt vào ga giường. Ông Hùng há miệng, thều thào những âm thanh không rõ nghĩa, đôi mắt ứa ra những giọt nước mắt đục ngầu. Cơn đau thể xác từ căn bệnh ung thư giai đoạn cuối dường như không thể so sánh với sự giằng xé trong lương tâm của một người cha khi đối diện với con gái của nạn nhân mà mình từng hãm hại.

"Cha..." Cô gái trẻ nắm chặt tay ông Hùng, bật khóc nức nở. "Cha ơi, cha đừng nhận tội thay cho ông Thắng nữa! Con không cần tiền của ông ta! Con không muốn người ta gọi cha là kẻ giết người!"

Tiếng khóc xé lòng của cô con gái như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc hèn nhát cuối cùng của Phạm Quốc Hùng. Ông ta thoi thóp thở, dùng chút sức tàn cuối cùng để gạt chiếc mặt nạ oxy ra khỏi miệng. Vũ lập tức bật máy ghi âm điện thoại, bước sát lại gần.

"Tôi... tôi xin lỗi..." Giọng ông Hùng thều thào, đứt quãng từng tiếng một. "Đoạn video... sáng nay... là do người của Đỗ Trọng Thắng ép tôi quay... Hắn đe dọa sẽ cắt viện phí... sẽ làm hại vợ con tôi nếu tôi không nhận tội thay cho hắn..."

"Mười năm trước, chính Đỗ Trọng Thắng là người đã trực tiếp đe dọa kỹ sư Sang? Chính hắn đã mua chuộc Đèo để làm sập giàn giáo?" Vũ hỏi dồn, đặt thiết bị ghi âm sát miệng ông Hùng.

Ông Hùng chậm rãi gật đầu. "Đúng... Thắng là chủ mưu toàn bộ... Tôi chỉ là kẻ làm tay sai... chuyển tiền cho Bùi Văn Đèo..."

"Vậy bản báo cáo nghiệm thu vật liệu có chữ ký giả của kỹ sư Sang thì sao?" Vũ hỏi câu quan trọng nhất. "Có phải nó đang nằm trong két sắt ngầm ở biệt thự Thảo Điền không?"

Một nụ cười chua chát, héo hon nở trên môi người đàn ông sắp chết. Ông Hùng lắc đầu nhè nhẹ. "Các cậu... các cậu không bao giờ tìm thấy nó ở Thảo Điền đâu. Đỗ Trọng Thắng... là một con cáo vô cùng xảo quyệt. Hắn không bao giờ cất giấu những bằng chứng có thể giết chết mình ở nhà riêng, nơi cảnh sát có thể ập đến khám xét bất cứ lúc nào."

Vũ nhíu mày, cảm giác hụt hẫng ùa tới. Nếu không có tờ báo cáo đó, mọi lời khai của ông Hùng hay Bùi Văn Đèo trước tòa sẽ bị các luật sư của Thắng xé nát bằng lý lẽ "không có chứng cứ vật chất".

"Vậy nó đang ở đâu?" Vân tuyệt vọng hỏi.

Ông Hùng ho sù sụ, từng bọt máu nhỏ trào ra từ khóe miệng. Cô con gái hoảng hốt dùng khăn giấy lau cho cha, trong khi vợ ông ta chỉ biết đứng bưng mặt khóc. Hùng cố gắng thóp bụng lại, gom chút không khí hiếm hoi còn lại trong buồng phổi tàn tạ.

"Ngân hàng... Thương mại Cổ phần... Đại Dương," ông Hùng đứt quãng từng chữ, ánh mắt bắt đầu dại đi. "Nơi Thắng... làm Chủ tịch. Hắn thuê một két sắt ký gửi an toàn... loại đặc biệt dưới hầm ngân hàng... Nhưng... không phải đứng tên hắn..."

Vũ lập tức chép tay vào sổ. Két sắt ngân hàng là một nơi cực kỳ an toàn, được bảo mật bởi luật ngân hàng và các quy định nghiêm ngặt về quyền riêng tư của khách hàng. Một nơi cất giấu hoàn hảo. "Két sắt đó đứng tên ai? Mật mã là gì?"

"Người đứng tên... là một phụ nữ... đã chết cách đây mười lăm năm," Hùng thở dốc, mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà. "Mẹ ruột của Đỗ Trọng Thắng... Bà Lý Thị Hòa. Mã số két... là số sê-ri... của tờ vé số trúng giải độc đắc đầu tiên... giúp Thắng khởi nghiệp... 8... 3... 0... 9..."

Chưa kịp nói hết dãy số, nhịp tim trên máy monitor đột ngột kéo thành một đường thẳng tắp, kèm theo tiếng kêu "tít..." chói tai kéo dài. Các bác sĩ và y tá từ ngoài hành lang hốt hoảng lao vào phòng, tiến hành các biện pháp cấp cứu sốc điện. Nhưng tất cả đã quá muộn. Phạm Quốc Hùng đã trút hơi thở cuối cùng, mang theo một nửa dãy mật mã xuống mồ.

Vũ và Vân bị đẩy ra ngoài hành lang. Trong tay Vũ lúc này là bản ghi âm lời tự thú cuối cùng của cựu phó tổng giám đốc Tập đoàn Định Phát, chứng minh sự vô can của ông ta và tội ác thực sự của Đỗ Trọng Thắng. Tuy nhiên, nó vẫn chưa đủ để kết liễu con quái vật đó. Tờ báo cáo nghiệm thu giả mạo – bằng chứng thép của vụ án – đang nằm sâu dưới hầm một trong những ngân hàng lớn nhất thành phố, được bảo vệ bởi hàng rào an ninh kiên cố và luật bảo mật khách hàng khắt khe.

"Ngân hàng Đại Dương, két sắt đứng tên Lý Thị Hòa," Vũ lẩm nhẩm, đôi mắt lóe lên một tia sáng quyết tâm tột độ. "Để xin được lệnh khám xét và mở két sắt an toàn của khách hàng tại ngân hàng, C03 cần những bằng chứng vật chất cực kỳ vững chắc, nếu không phía ngân hàng sẽ từ chối hợp tác để bảo vệ uy tín."

Vân nhìn Vũ, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt cô, nhưng ngọn lửa hy vọng chưa bao giờ tắt. "Chúng ta chỉ có một nửa mật mã. Làm sao có thể lấy được tờ báo cáo đó ra đây?"

"Nếu pháp luật có những giới hạn của nó, thì đôi khi, chúng ta phải dùng đến những cách nằm ngoài ranh giới đó để thực thi công lý," Vũ kéo cao cổ áo vest, bước nhanh về phía thang máy. Một kế hoạch táo bạo và điên rồ nhất trong sự nghiệp luật sư của anh đang dần hình thành trong đầu. Trận chiến cuối cùng sẽ không diễn ra tại tòa án, mà sẽ diễn ra ngay tại sào huyệt kiên cố nhất của Đỗ Trọng Thắng: Ngân hàng Đại Dương.

Đã sao chép liên kết chương