Hồ Sơ 9:17
10 phút đọc

Chương 18

Bài học về lòng dũng cảm

Phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án "Tập đoàn Định Phát và những sai phạm trong công tác quản lý đầu tư" được mở lại trong một bầu không khí nghẹt thở. Không giống như phiên sơ thẩm nơi Đỗ Trọng Thắng đứng đơn độc trước vành móng ngựa, phiên tòa lần này là một cuộc đổ bộ của những bộ vest đắt tiền và những cặp xách da thuộc cao cấp. Các tập đoàn ma (shell companies) tại Singapore và Thụy Sĩ, những cánh tay nối dài của "Hội đồng" hải ngoại, đã thuê một đội ngũ luật sư quốc tế hùng hậu nhất nhì châu Á để tham gia phiên tòa với tư cách "người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan".

Mục tiêu của đội ngũ luật sư này rất rõ ràng: Vô hiệu hóa tính hợp pháp của các chứng cứ kỹ thuật số thu thập được từ máy chủ giấu dưới xưởng đúc thép Biên Hòa, từ đó yêu cầu Tòa án hủy bỏ lệnh phong tỏa đối với khối tài sản trị giá hàng chục ngàn tỷ đồng đang bị C03 nắm giữ.

Ngồi ở hàng ghế đại diện gia đình bị hại, Lê Như Vân cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên ngực. Bên kia chiến tuyến, vị luật sư trưởng của phe "Hội đồng" – một chuyên gia pháp lý người Anh với hàng chục năm kinh nghiệm bào chữa các vụ án kinh tế xuyên quốc gia – đang sử dụng nghệ thuật ngụy biện đỉnh cao để bẻ gãy từng lập luận của Viện Kiểm sát.

"Thưa Hội đồng xét xử," vị luật sư người Anh cất cao giọng, phong thái đĩnh đạc và đầy tự tin. "Các thân chủ của chúng tôi là những quỹ đầu tư hợp pháp, hoạt động tuân thủ nghiêm ngặt luật pháp quốc tế. Cơ quan điều tra đã sử dụng một tập hợp dữ liệu được trích xuất từ một chiếc máy chủ không rõ nguồn gốc, bị bỏ hoang trong một xưởng phế liệu, không có bất kỳ cơ chế bảo mật nguyên trạng (chain of custody) nào để làm bằng chứng phong tỏa tài sản của thân chủ tôi. Liệu ai có thể đảm bảo rằng những tệp tin đó không bị can thiệp, chỉnh sửa, hoặc thậm chí là cấy ghép bởi một bên thứ ba có động cơ trục lợi?"

Cả phòng xử án xôn xao. Lập luận của luật sư bào chữa đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của bằng chứng kỹ thuật số: Tính toàn vẹn. Máy chủ của Đỗ Trọng Thắng dù chứa những thông tin trí mạng, nhưng nó lại được thu thập trong một tình huống hỗn loạn, không có sự chứng kiến ngay từ đầu của cơ quan an ninh mạng.

Đại diện Viện Kiểm sát, một kiểm sát viên kỳ cựu, đứng lên phản bác nhưng rõ ràng đang đuối lý trước những trích dẫn luật quốc tế chằng chịt và những tiền lệ pháp lý quốc tế mà phía luật sư đưa ra.

"Nếu Viện Kiểm sát không thể chứng minh được tính nguyên bản của máy chủ và mối liên hệ trực tiếp giữa các dòng tiền của thân chủ tôi với các hoạt động phạm pháp tại Việt Nam, chúng tôi yêu cầu Tòa án ra lệnh giải tỏa ngay lập tức toàn bộ các tài khoản ngân hàng và các bất động sản liên quan," vị luật sư trưởng nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua phía Lê Như Vân.

Tình thế vô cùng nguy ngập. Nếu Tòa án chấp nhận kháng cáo, hàng chục ngàn tỷ đồng sẽ bay ra khỏi biên giới Việt Nam chỉ trong một nốt nhạc, trôi tuột vào những thiên đường thuế mà không ai có thể chạm tới. "Hội đồng" sẽ phục hồi sức mạnh, và cái chết của cha cô, những nỗ lực không mệt mỏi của C03 sẽ đổ sông đổ biển.

Trong giờ nghỉ giải lao 15 phút, Vân đi vội ra hành lang, vốc nước lạnh rửa mặt để giữ cho đầu óc tỉnh táo. Hoàng Minh bước đến bên cạnh, đưa cho cô một chai nước suối, vẻ mặt cũng không giấu nổi sự bi quan.

"Bọn luật sư quốc tế này quá sừng sỏ," Minh thở dài. "Luật pháp kinh tế xuyên biên giới có quá nhiều lỗ hổng. Nếu chúng ta không có một nhân chứng sống, một người trực tiếp tham gia vào quá trình vận hành dòng tiền đó để xác nhận tính xác thực của dữ liệu trên máy chủ, Tòa sẽ phải xử theo nguyên tắc suy đoán vô tội đối với các pháp nhân nước ngoài."

"Nhân chứng sống?" Vân lẩm nhẩm. Đặng Tuấn đã chết bí ẩn trong trại giam trước khi phiên sơ thẩm diễn ra. Đỗ Trọng Thắng thì đang phát điên trong tù, những lời khai của hắn không còn giá trị pháp lý. Ai có thể đứng ra làm chứng?

Đột nhiên, Vân khựng lại. Cô lấy từ trong túi xách ra chiếc USB nhỏ màu đen, chiếc USB được gài trong bó hoa lưu ly mà cô nhận được vào ngày thành lập Quỹ Học bổng.

"Bầu trời vẫn chưa quang đãng..." Vân nhắc lại dòng thư của Trịnh Vũ. Anh ta gửi chiếc USB này không chỉ để cảnh báo. Trịnh Vũ chưa bao giờ làm một việc gì mà không có mục đích. Anh ta là một chuyên gia pháp lý lỗi lạc, anh ta thừa biết những bằng chứng từ máy chủ Biên Hòa sẽ bị các luật sư quốc tế xâu xé như thế nào tại phiên phúc thẩm.

Vân cắm chiếc USB vào laptop của Minh, mở lại tệp văn bản. Cô nhấn tổ hợp phím hiển thị các ký tự ẩn (Show hidden characters). Quả nhiên, đằng sau dấu chấm kết thúc bức thư, có một đoạn mã lệnh nhỏ xíu được ẩn giấu bằng màu chữ trắng trùng với màu nền. Đó là một địa chỉ IP nội bộ và một giao thức kết nối P2P (Peer-to-peer) mã hóa cấp độ quân sự.

"Anh Minh! Giúp em thiết lập kết nối đến địa chỉ IP này ngay lập tức!" Vân hét lên, nhịp tim tăng vọt.

Phiên tòa mở lại. Thẩm phán Chủ tọa gõ búa yêu cầu ổn định trật tự, chuẩn bị bước vào phần tuyên án. Vị luật sư người Anh đứng khoanh tay, khuôn mặt đã hiện rõ nét đắc thắng.

"Trước khi Hội đồng xét xử đưa ra quyết định cuối cùng, đại diện Viện Kiểm sát có ý kiến bổ sung gì không?" Chủ tọa hỏi theo thủ tục.

Kiểm sát viên liếc nhìn về phía Vân. Vân khẽ gật đầu mạnh, đẩy chiếc laptop lên bàn, kết nối thẳng vào hệ thống máy chiếu trung tâm của Tòa án.

"Thưa Hội đồng xét xử," Vân đứng dậy, giọng nói vang vọng khắp phòng xử. "Chúng tôi có một nhân chứng mới, người có thể xác nhận trực tiếp tính xác thực của mọi giao dịch tài chính liên quan đến các công ty bình phong tại Singapore và Thụy Sĩ. Do nhân chứng đang ở nước ngoài và bị đe dọa đến tính mạng, chúng tôi xin phép được thực hiện lấy lời khai qua cầu truyền hình trực tuyến được mã hóa."

Luật sư người Anh lập tức bật dậy phản đối: "Phản đối! Đây là một sự vi phạm nghiêm trọng luật tố tụng! Không thể chấp nhận một nhân chứng giấu mặt, không được báo trước xuất hiện vào phút chót!"

"Nhân chứng này không hề giấu mặt," Vân dõng dạc đáp lại, ngón tay ấn phím Enter trên bàn phím. "Và sự xuất hiện của anh ấy chắc chắn sẽ khiến các vị luật sư đây phải kinh ngạc."

Màn hình máy chiếu khổng lồ giữa phòng xử án chợt lóe sáng. Một căn phòng nhỏ tối tăm, dường như là một tầng hầm trú ẩn ở một nơi nào đó rất xa xôi, hiện ra. Ngồi trước ống kính camera là một người đàn ông mặc áo len cổ lọ màu đen, khuôn mặt gầy đi trông thấy nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như một con chim ưng.

Cả phòng xử án ồ lên kinh ngạc. Những tiếng xì xào vang lên không ngớt.

Là Luật sư Trịnh Vũ!

Kẻ đã biến mất không dấu vết suốt sáu tháng qua, con cờ quan trọng nhất của "Hội đồng" trong vụ lật đổ Đỗ Trọng Thắng, nay lại đột ngột xuất hiện với tư cách là nhân chứng của Viện Kiểm sát. Vị luật sư người Anh tái mặt, lắp bắp không nói nên lời. Hắn biết rõ Trịnh Vũ là ai, và hắn càng biết rõ Vũ nắm giữ những bí mật khủng khiếp gì.

"Kính thưa Hội đồng xét xử," giọng nói trầm ấm của Vũ vang lên qua hệ thống loa, rõ ràng và không hề run rẩy. "Tôi là Trịnh Vũ, cựu Cố vấn Pháp lý của Ban Chỉ đạo Tái cấu trúc, đồng thời cũng từng là người điều phối dòng tiền ngầm cho tổ chức mang tên 'Hội đồng'. Tôi đứng ra đây để làm chứng rằng, toàn bộ dữ liệu trên máy chủ Biên Hòa là hoàn toàn chính xác. Tôi chính là người đã thiết lập các công ty vỏ bọc tại Singapore, và tôi có trong tay toàn bộ hồ sơ gốc (hard copies) có chữ ký sống của các giám đốc bù nhìn do 'Hội đồng' dựng lên, chứng minh số tiền hàng chục ngàn tỷ đang bị phong tỏa có nguồn gốc từ tham nhũng và chiếm đoạt tài sản nhà nước Việt Nam."

Một quả bom nguyên tử thực sự vừa được thả xuống phòng xử án. Các luật sư bào chữa luống cuống lật tung đống tài liệu, không thể tìm ra bất kỳ phương án nào để chống đỡ sự phản thùng của chính kẻ đã thiết kế hệ thống cho họ.

Chủ tọa phiên tòa nghiêm giọng hỏi: "Anh Trịnh Vũ, anh có biết rằng những lời khai này đồng nghĩa với việc anh tự thú nhận những tội danh đặc biệt nghiêm trọng của mình, và sẽ phải đối mặt với một bản án rất nặng nếu bị dẫn độ về Việt Nam không?"

Vũ mỉm cười, một nụ cười thanh thản và nhẹ nhõm hiếm thấy. Qua màn hình, ánh mắt anh tìm đến vị trí của Lê Như Vân. "Thưa quý Tòa, tôi biết rất rõ. Mười năm trước, tôi bắt đầu dấn thân vào con đường này với niềm tin rằng để đánh sập một hệ thống thối nát, tôi phải trở thành một phần của nó, phải ác độc và tàn nhẫn hơn nó. Nhưng tôi đã sai. Bạo lực và sự dối trá chỉ sinh ra những con quái vật mới."

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vân. "Cô Lê Như Vân đã dạy cho tôi một bài học về lòng dũng cảm. Rằng công lý đích thực không thể được xây dựng bằng những thủ đoạn bẩn thỉu trong bóng tối. Nó phải được đòi lại bằng sự quang minh chính đại, bằng việc dám đối diện với sự thật, dù sự thật đó có thiêu rụi chính bản thân mình. Việc tôi đứng ra làm chứng hôm nay, là để chuộc lại những lỗi lầm của mình, và để đảm bảo rằng dòng tiền bẩn thỉu đó vĩnh viễn không bao giờ được phép chảy ra khỏi đất nước này."

Nước mắt vòng quanh khóe mi Vân. Cô nhìn người đàn ông trên màn hình, mọi sự căm hận và nghi ngờ trong suốt nhiều tháng qua bỗng chốc tan biến. Trịnh Vũ không phải là một kẻ máu lạnh vô tình. Anh chỉ là một kẻ lữ hành lạc lối trong chính hệ tư tưởng cực đoan của mình, và cuối cùng, anh đã chọn cách tự sát về mặt pháp lý và xã hội để bảo vệ cho công lý mà anh từng khao khát.

Sự xuất hiện của Trịnh Vũ đã đập tan mọi nỗ lực ngụy biện của đoàn luật sư quốc tế. Tòa án Nhân dân Cấp cao chính thức bác bỏ toàn bộ kháng cáo, tuyên y án sơ thẩm, và ra quyết định sung công quỹ vĩnh viễn khối tài sản hàng chục ngàn tỷ đồng. Chiến thắng đã hoàn toàn thuộc về những người đã không từ bỏ hy vọng.

Phiên tòa kết thúc. Màn hình truyền hình trực tuyến chớp tắt, tín hiệu kết nối bị ngắt đột ngột. Trịnh Vũ lại một lần nữa biến mất vào thế giới ngầm, nhưng lần này, anh không còn là một bóng ma của "Hội đồng", mà là một kẻ phản bội đang bị săn lùng gắt gao nhất trên toàn cầu.

Vân ôm chặt chiếc laptop vào lòng, bước ra khỏi cửa tòa án. Bầu trời Sài Gòn đã thực sự quang đãng. Gió mơn man thổi tung mái tóc cô, mang theo một sức sống mới mẻ và tinh khôi.

"Bài học về lòng dũng cảm," Vân thầm nghĩ. "Cảm ơn anh, luật sư Trịnh Vũ. Bất kể anh đang ở đâu, hãy sống sót nhé."

Đã sao chép liên kết chương