Hồ Sơ 9:17
11 phút đọc

Chương 4

Chiếc chìa khóa két sắt

Cuộc chạy trốn khỏi trang trại tôm ở Dĩ An diễn ra trong sự hỗn loạn và hoảng loạn tột độ, được che chở một cách mỉa mai bởi cơn mưa giông mù mịt của bầu trời Nam Bộ lúc về chiều. Vũ, Vân và Bùi Văn Đèo - người đàn ông đang khó nhọc lết chiếc nạng nhôm qua từng vũng bùn lầy lội - đã may mắn thoát được sự truy sát của nhóm sát thủ nhờ sự rậm rạp của cánh rừng tràm phía sau khu đất. Tuy nhiên, họ biết rằng mình không thể ẩn nấp ở đó mãi mãi. Đám tay sai của Đỗ Trọng Thắng chắc chắn đang sục sạo khắp các ngả đường mòn dẫn ra quốc lộ.

Sau hơn một giờ đồng hồ dầm mình dưới mưa, băng qua những lối đi mòn mà chỉ Đèo mới rành rẽ, cả ba người cuối cùng cũng vòng lại được chỗ đậu chiếc Ford Everest. Vũ nhanh chóng ném Đèo vào băng ghế sau, ra hiệu cho Vân leo lên ghế phụ, rồi nhấn ga phóng vọt đi. Chiếc xe SUV gầm rú, xé toạc màn nước mưa, lao ra khỏi con đường đất đỏ lầy lội để hòa vào dòng xe cộ đông đúc trên Quốc lộ 1K hướng về trung tâm thành phố.

Sự căng thẳng trong xe cô đặc đến mức dường như không ai dám thở mạnh. Bùi Văn Đèo cuộn tròn trên băng ghế sau, toàn thân ướt sũng, run rẩy bần bật, hàm răng va vào nhau đánh bò cạp không ngừng. Không rõ ông ta đang run vì cái lạnh thấu xương của nước mưa hay vì nỗi sợ hãi tột độ khi tử thần vừa lướt qua ngay sát bên mình. Ở ghế trước, Lê Như Vân dùng khăn giấy liên tục lau mặt, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định phía trước. Chỉ có Trịnh Vũ là giữ được sự điềm tĩnh thường thấy. Bàn tay anh nắm chặt vô lăng, ánh mắt sắc sảo liên tục liếc nhìn gương chiếu hậu, đảm bảo không có chiếc xe khả nghi nào đang bám theo họ.

Gần hai tiếng sau, Vũ cho xe chạy vào một hầm đỗ xe ngầm của một khu chung cư cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ thuộc quận 8. Đây là "nhà an toàn" – một căn hộ bí mật đứng tên người khác mà Vũ đã thuê từ nhiều năm trước để dùng cho những tình huống khẩn cấp bảo vệ nhân chứng. Căn hộ nằm ở tầng 4, nội thất sơ sài nhưng có hệ thống cửa sắt kiên cố và cửa sổ được che chắn kỹ lưỡng.

Vũ ném cho Đèo một chiếc khăn tắm khô và chỉ vào nhà vệ sinh. "Vào trong tắm nước nóng và thay quần áo đi. Đừng có ý định làm điều gì dại dột, ở đây chúng tôi là những người duy nhất có thể giữ mạng sống cho ông lúc này."

Hai mươi phút sau, Đèo bước ra với bộ quần áo thun rộng thùng thình của Vũ. Khuôn mặt ông ta hốc hác, nhợt nhạt hơn bao giờ hết. Sự kiêu ngạo của một đại gia nuôi tôm lúc chiều đã hoàn toàn bốc hơi, thay vào đó là hình ảnh của một con thú bị dồn vào đường cùng. Ông ta ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ, vớ lấy cốc nước ấm Vũ đưa cho, uống ực một hơi cạn sạch.

"Ông Đèo," Vũ kéo một chiếc ghế nhựa ngồi đối diện, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. "Trò chơi trốn tìm đã kết thúc rồi. Bọn chúng đã tìm thấy ông, đã nổ súng, và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi cái miệng của ông vĩnh viễn không thể mở ra. Lựa chọn duy nhất của ông lúc này là hợp tác với chúng tôi. Đỗ Trọng Thắng đã làm gì vào ngày 12 tháng 10 mười năm trước?"

Đèo run rẩy đặt chiếc cốc rỗng xuống bàn kính. Ánh mắt ông ta né tránh ánh nhìn sắc như dao của Vũ và sự phẫn nộ đang trào dâng trong mắt Lê Như Vân. "Tôi... tôi đã kể hết ở tòa rồi. Kỹ sư Sang ra lệnh tháo chốt giằng..."

"Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!" Vũ gắt lên, đập tay xuống mặt bàn. "Tờ chứng từ hai tỷ đồng đã tố cáo tất cả. Đỗ Trọng Thắng đã mua chuộc ông để đánh tráo lô vật liệu P-250 thành F-400 trong báo cáo, và chính ông là người đã lén lút tháo các chốt giằng chịu lực để tạo ra vụ sập giàn giáo. Mục đích là để giết chết kỹ sư Lê Văn Sang, người đang cản đường thâm lạm công quỹ của chúng. Có đúng không?"

Đèo rụt cổ lại, đôi vai rung lên từng đợt. Áp lực từ sự thật, cộng với sự hoảng loạn sau vụ ám sát hụt, cuối cùng đã bẻ gãy mọi hàng rào phòng thủ cuối cùng của viên cựu đội trưởng thi công. Ông ta òa khóc, những giọt nước mắt mang theo sự ân hận muộn màng và nỗi sợ hãi tột cùng.

"Đúng... là Đỗ Trọng Thắng đã chỉ đạo toàn bộ chuyện này," Đèo nức nở, giọng nói vỡ vụn. "Ông ta gọi tôi lên văn phòng vào đêm 11 tháng 10. Ông ta nói rằng kỹ sư Sang quá cứng đầu, sắp làm hỏng một dự án ngàn tỷ. Ông ta đưa cho tôi hai tỷ đồng, bảo tôi sáng hôm sau tìm cớ điều bớt công nhân ra khỏi khu vực trụ cầu số 4, rồi tự tay tháo lỏng ba chốt giằng chính ở tầng giáo thứ ba. Ông ta bảo rằng... ông ta bảo rằng chỉ cần làm giàn giáo sập một góc nhỏ để đổ lỗi cho kỹ sư Sang tính toán sai, tống cổ ông ấy khỏi dự án. Tôi... tôi không ngờ rằng toàn bộ khối bê tông hàng chục tấn lại đổ ập xuống như thế! Tôi không định giết ai cả!"

Vân nghiến răng, đứng phắt dậy, lao tới định túm lấy cổ áo Đèo nhưng Vũ đã kịp thời ngăn cô lại. "Bình tĩnh lại đi Vân. Đánh ông ta bây giờ không giải quyết được gì đâu."

Vũ quay lại nhìn Đèo, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. "Sau khi tai nạn xảy ra, Thắng đã dùng quyền lực để bưng bít mọi chuyện, ép ông ra tòa làm chứng giả. Nhưng để vụ án được khép lại hoàn hảo, cần phải có báo cáo nghiệm thu vật liệu với chữ ký của kỹ sư Sang. Mà kỹ sư Sang thì nhất quyết không ký. Vậy báo cáo đó ở đâu ra?"

Đèo nuốt nước bọt, giọng run run: "Ông Thắng... ông ta đã thuê người làm giả chữ ký của kỹ sư Sang trên bản báo cáo nghiệm thu vật liệu F-400. Mọi thứ được hợp thức hóa để khớp với hồ sơ."

"Kho lưu trữ của tòa án đã bị cháy," Vũ trầm giọng. "Bản báo cáo giả đó, bằng chứng vật lý quan trọng nhất, đã bị thiêu rụi. Đó là lý do tại sao Thắng vẫn ung dung đến tận bây giờ. Không có bản gốc, chúng ta không thể yêu cầu giám định nét chữ."

Một nụ cười méo mó, thảm hại xuất hiện trên khuôn mặt của Bùi Văn Đèo. Ông ta lắc đầu, ánh mắt ánh lên một vẻ tinh ranh của một kẻ từng trải. "Luật sư Vũ, cậu đánh giá quá thấp sự đa nghi của những kẻ như Đỗ Trọng Thắng. Ông ta không bao giờ tiêu hủy hoàn toàn những tài liệu quan trọng có thể dùng để tống tiền người khác."

Vũ nhíu mày. "Ý ông là sao?"

"Bản báo cáo nghiệm thu vật liệu có chữ ký giả đó... không hề bị cháy," Đèo thì thầm, như sợ rằng những bức tường cũng có tai. "Đỗ Trọng Thắng đã cố tình dàn xếp vụ hỏa hoạn để tiêu hủy toàn bộ hồ sơ vụ án Tân Cảng, nhằm chặt đứt mọi con đường lật lại vụ án của gia đình nạn nhân. Nhưng riêng cái bản báo cáo nghiệm thu vật liệu gốc, ông ta đã ngấm ngầm rút ruột nó ra trước khi phóng hỏa."

"Tại sao hắn lại làm thế?" Vân lên tiếng hỏi, sự tò mò tạm thời lấn át cơn giận.

"Bởi vì trên bản báo cáo đó, ngoài chữ ký giả của kỹ sư Sang, còn có con dấu phê duyệt của Phó Giám đốc Sở Xây dựng thời bấy giờ," Đèo giải thích. "Ông Thắng dùng tờ giấy đó như một lá bài tẩy, một thứ vũ khí để khống chế và tống tiền những quan chức đã nhúng chàm cùng ông ta trong dự án Tân Cảng. Nếu ông ta tiêu hủy nó, ông ta sẽ mất đi sợi dây thòng lọng để kiểm soát họ."

Vũ cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực chạy dọc sống lưng. Nếu điều Đèo nói là sự thật, thì bằng chứng quyết định để lật đổ Đỗ Trọng Thắng và minh oan cho kỹ sư Lê Văn Sang vẫn còn tồn tại. "Vậy tờ báo cáo đó hiện đang ở đâu?"

Đèo thò tay vào cổ áo chiếc áo thun, kéo ra một sợi dây chuyền bạc mỏng dính. Gắn lủng lẳng trên sợi dây chuyền là một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ xíu, loại chìa khóa thường dùng cho các tủ khóa an toàn cá nhân. Ông ta tháo sợi dây chuyền ra, đặt chiếc chìa khóa lên mặt bàn kính.

"Thắng giấu tờ báo cáo đó, cùng với rất nhiều hồ sơ tham nhũng khác, trong một két sắt bí mật tại nhà riêng của ông ta ở khu biệt thự Thảo Điền," Đèo nói, giọng trầm xuống. "Năm năm trước, khi phát hiện ra tôi vẫn còn giữ lại tờ chứng từ ngân hàng chuyển khoản hai tỷ đồng, Thắng đã gọi tôi lên đe dọa. Trong lúc ông ta mở két sắt lấy tiền mặt để bịt miệng tôi lần nữa, tôi đã tình cờ nhìn thấy cuốn sổ tay ghi chép mật mã két sắt của ông ta và tấm bản đồ chi tiết sơ đồ hệ thống an ninh của căn biệt thự."

"Ông đã sao chép lại cuốn sổ đó?" Vũ hỏi dồn.

Đèo gật đầu. "Tôi là một kẻ hèn nhát, luật sư ạ. Tôi biết Thắng sẽ có ngày giết tôi để diệt khẩu. Nên tôi đã âm thầm thuê người làm giả một cuốn sổ tương tự, đánh tráo nó trong một lần khác đến gặp ông ta. Cuốn sổ thật, chứa mật mã mở két sắt và sơ đồ an ninh, cùng với một bản sao chứng từ ngân hàng của tôi... tôi đã cất giấu chúng tại một tủ đồ ký gửi dài hạn ở Ga Sài Gòn. Đây là chìa khóa của tủ số 404."

Vũ cầm chiếc chìa khóa lên. Lớp kim loại lạnh ngắt truyền một cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy hy vọng vào lòng bàn tay anh. Một chiếc chìa khóa nhỏ bé này có thể mở ra toàn bộ sự thật đen tối nhất của vụ sập cầu Tân Cảng, có thể đưa Đỗ Trọng Thắng vào tù và trả lại sự trong sạch cho kỹ sư Lê Văn Sang.

"Tủ số 404 ở Ga Sài Gòn," Vũ lặp lại, ánh mắt rực sáng. "Đèo, ông hãy ở yên trong căn hộ này. Tôi đã khóa cửa sắt nhiều lớp, sẽ không ai tìm thấy ông ở đây. Vân, cô ở lại canh chừng ông ta. Tôi sẽ đi lấy cuốn sổ đó."

"Không, tôi sẽ đi cùng anh," Vân quả quyết, cầm lấy chiếc áo mưa. "Đây là chuyện của cha tôi, tôi không thể ngồi yên ở đây chờ đợi được."

Vũ nhìn sự kiên quyết trong ánh mắt Vân, biết rằng mình không thể cản cô. Anh gật đầu, đưa cho Đèo một chiếc điện thoại cục gạch chỉ có chức năng nghe gọi. "Khóa chặt cửa lại. Không được mở cho bất kỳ ai trừ phi tôi gọi điện xác nhận."

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Mưa vẫn rơi tầm tã trên những con phố vắng lặng của Sài Gòn. Chiếc Ford Everest của Vũ lại một lần nữa lao ra màn đêm, hướng về phía Ga Sài Gòn. Bầu không khí trong xe lúc này không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ của những kẻ sắp sửa chạm tay vào sự thật.

Ga Sài Gòn về đêm khá thưa thớt hành khách. Ánh đèn neon vàng vọt chiếu rọi khu vực sảnh chờ, nơi đặt dãy tủ khóa an toàn tự động dành cho khách gửi hành lý dài hạn. Vũ và Vân bước nhanh qua dãy hành lang vắng vẻ, tiến về phía khu vực dãy tủ mang đầu số 400. Tiếng bước chân của họ vang lên lộp cộp trên nền gạch hoa.

"Tủ 404," Vân lẩm nhẩm, ánh mắt quét qua hàng tủ kim loại màu xám nhạt. "Đó rồi, nó nằm ở góc trong cùng."

Hai người tiến lại gần chiếc tủ số 404. Vũ đưa chiếc chìa khóa mà Đèo vừa đưa cho anh lên, chuẩn bị tra vào ổ khóa. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi chìa khóa chạm vào ổ, Vũ chợt khựng lại. Cảm giác nhạy bén của một người từng trải qua nhiều hiểm nguy báo cho anh biết có điều gì đó không ổn.

Anh cúi xuống nhìn kỹ ổ khóa. Không có vết trầy xước nào, nhưng khi anh dùng tay đẩy nhẹ vào cánh cửa sắt nhỏ, nó lập tức hé mở ra một khe hở hẹp. Cửa tủ không hề được khóa!

Trái tim Vũ hẫng đi một nhịp. Anh liếc nhìn Vân, ra hiệu cho cô lùi lại phía sau. Bằng một động tác dứt khoát, Vũ kéo bung cánh cửa tủ số 404 ra.

Bên trong tủ hoàn toàn trống rỗng. Không có cuốn sổ ghi chép mật mã nào, không có bản sao chứng từ nào, không có tấm bản đồ sơ đồ an ninh nào. Chỉ có một mảnh giấy note màu vàng neon được dán hờ hững trên thành tủ, bay phấp phới khi luồng gió lạnh từ sảnh nhà ga thổi vào.

Vũ thò tay vào, lột mảnh giấy ra. Trên đó, được viết bằng một nét chữ đều đặn, sắc nét và đầy tính giễu cợt:

"Luật sư Trịnh Vũ, cậu đến trễ một bước rồi. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu."

Vân tái mặt, lùi lại vài bước, ôm miệng kinh hãi. Kẻ thù của họ không chỉ quyền lực, tàn độc, mà còn đi trước họ một bước. Cơn mưa ngoài kia dường như đang trút xuống những trận thác lũ tuyệt vọng, nhấn chìm chút ánh sáng hy vọng yếu ớt vừa mới lóe lên. Chiếc chìa khóa két sắt đã biến thành một thứ sắt vụn vô dụng, và cuộc chiến pháp lý của họ giờ đây đã thực sự trở thành một ván cờ sinh tử không có luật lệ.

Đã sao chép liên kết chương