Hồ Sơ 9:17
9 phút đọc

Chương 9

Bài báo điều tra công bố

Cái chết của Phạm Quốc Hùng tại Bệnh viện Quốc tế Chợ Rẫy diễn ra lặng lẽ như một ngọn nến tàn trước gió, nhưng cuộn băng ghi âm lời tự thú cuối cùng của ông ta lại như một thùng thuốc súng chờ ngày kích nổ. Sáng hôm sau, Trịnh Vũ và Lê Như Vân gặp lại Hoàng Minh tại một quán cà phê vỉa hè nằm ẩn khuất trong một con hẻm trên đường Trần Quốc Thảo. Khác với vẻ phấn khích ngày hôm qua, nét mặt của vị trưởng ban phóng sự điều tra hôm nay lộ rõ sự mệt mỏi và căng thẳng.

"Tôi đã nghe đi nghe lại đoạn ghi âm của ông Hùng," Minh gõ nhịp những ngón tay ố vàng vì khói thuốc lên mặt bàn gỗ. "Đó là một bằng chứng tuyệt vời về mặt báo chí, nhưng về mặt pháp lý, nó vẫn là một lời khai một chiều của một người đã chết. Thiếu tá Bình bên C03 nói gì? Họ có xin được lệnh khám xét két sắt tại Ngân hàng Đại Dương không?"

Vũ lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt. "Không thể. Ngân hàng Đại Dương là một pháo đài tài chính, và Đỗ Trọng Thắng là người nắm giữ cổ phần chi phối. Để Viện Kiểm sát phê chuẩn lệnh khám xét một két sắt không đứng tên Thắng, mà lại đứng tên một người đã chết cách đây mười lăm năm, C03 cần phải chứng minh được mối liên hệ trực tiếp giữa Đỗ Trọng Thắng, két sắt đó và tờ báo cáo nghiệm thu giả mạo. Hiện tại, chúng ta chỉ có lời nói của một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối đang mê sảng."

"Thắng biết rất rõ rào cản pháp lý này," Vân lên tiếng, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên sự phẫn nộ. "Hắn đang ung dung ngồi trong biệt thự Thảo Điền, uống rượu vang và xem chúng ta bất lực chạy vòng quanh."

"Chúng ta không bất lực," Vũ đặt mạnh ly cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc như dao cạo. "Nếu pháp luật cần thời gian để đi theo đúng quy trình, thì chúng ta sẽ dùng dư luận để bẻ gãy quy trình đó. Minh, tôi cần ông công bố toàn bộ câu chuyện về lời tự thú bên giường bệnh của Phạm Quốc Hùng. Nêu đích danh Ngân hàng Đại Dương và sự tồn tại của chiếc két sắt bí mật đứng tên Lý Thị Hòa. Hãy biến nó thành một quả bom truyền thông."

Hoàng Minh trợn tròn mắt. "Cậu điên rồi sao, Vũ? Viết một bài báo chỉ đích danh ngân hàng mà không có kết luận của cơ quan điều tra, tòa soạn của tôi sẽ bị kiện cho sập tiệm vì tội vu khống và phá hoại uy tín doanh nghiệp! Thắng có một đạo quân luật sư hùng hậu nhất Sài Gòn đấy!"

"Tôi sẽ là luật sư bảo vệ miễn phí cho tòa soạn của ông," Vũ chồm người tới, giọng nói đanh thép. "Minh, hãy nghe tôi. Đỗ Trọng Thắng là một kẻ mắc bệnh tự ái và thích kiểm soát. Hắn sẽ không bao giờ chịu ngồi yên khi thấy bí mật lớn nhất của mình bị phơi bày trên mặt báo. Một khi bài báo được đăng, các cổ đông của Ngân hàng Đại Dương sẽ hoảng loạn. Ngân hàng Nhà nước sẽ bị áp lực phải cử đoàn thanh tra đột xuất. Thắng sẽ nhận ra rằng chiếc két sắt đó không còn là nơi an toàn tuyệt đối nữa."

"Và hắn sẽ phải tự tay di chuyển tờ báo cáo nghiệm thu giả mạo đó đi nơi khác!" Vân chợt hiểu ra vấn đề, thốt lên.

"Chính xác," Vũ gật đầu. "Chúng ta không thể xin lệnh khám xét để cạy cửa ngân hàng, nhưng chúng ta có thể đợi hắn tự mang bằng chứng ra khỏi đó. Đó là cơ hội duy nhất để bắt quả tang."

Hoàng Minh trầm ngâm suy nghĩ. Anh rít một hơi thuốc thật sâu, nhìn chằm chằm vào ánh mắt quyết liệt của Vũ và Vân. Là một nhà báo, khao khát lột trần sự thật đã ăn sâu vào trong máu anh. Sau một phút im lặng kéo dài như hàng thế kỷ, Minh dập tắt điếu thuốc, rút điện thoại ra. "Tôi sẽ gọi cho Tổng Biên tập. Bài báo sẽ lên trang chủ vào đúng 12 giờ trưa nay. Nếu chúng ta thua vụ này, tôi sẽ phải về quê chăn vịt."

Đúng 12 giờ trưa, bài phóng sự điều tra độc quyền mang tựa đề: "LỜI TỰ THÚ CUỐI CÙNG: BÍ MẬT DƯỚI TẦNG HẦM NGÂN HÀNG ĐẠI DƯƠNG VÀ BẢN ÁN 10 NĂM CỦA KỸ SƯ LÊ VĂN SANG" chính thức xuất hiện trên trang nhất của một trong những tờ báo điện tử lớn nhất cả nước. Bài báo không chỉ đăng tải trích đoạn âm thanh thều thào của ông Phạm Quốc Hùng, mà còn phơi bày chi tiết sự tồn tại của chiếc két sắt bí mật mang mã số 8309, đứng tên người mẹ đã khuất của Chủ tịch Đỗ Trọng Thắng.

Hiệu ứng của bài báo khủng khiếp hơn cả những gì Trịnh Vũ dự đoán. Chỉ trong vòng một giờ, bài viết nhận được hàng triệu lượt chia sẻ trên các nền tảng mạng xã hội. Làn sóng phẫn nộ của dư luận bùng nổ dữ dội. Hàng trăm người dân, bao gồm cả người nhà của những công nhân đã tử nạn trong vụ sập cầu Tân Cảng mười năm trước, bắt đầu kéo đến tụ tập trước hội sở chính của Ngân hàng Đại Dương trên đường Hàm Nghi, mang theo băng rôn đòi công lý.

Sàn giao dịch chứng khoán buổi chiều chứng kiến một cuộc tháo chạy lịch sử. Cổ phiếu của Tập đoàn Định Phát và Ngân hàng Đại Dương rớt giá thê thảm, trắng bên mua. Các đường dây nóng của ngân hàng kẹt cứng vì những cuộc gọi từ khách hàng đòi rút tiền. Sức ép dư luận mạnh đến mức, vào lúc 4 giờ chiều, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước phải ra chỉ thị yêu cầu thanh tra toàn diện hoạt động của Ngân hàng Đại Dương.

Lúc này, tại tầng 35 của tòa nhà hội sở Ngân hàng Đại Dương, Đỗ Trọng Thắng đang đứng trước cửa kính trong suốt, nhìn xuống đám đông biểu tình mờ mịt như bầy kiến dưới lòng đường. Khuôn mặt hắn vặn vẹo trong một cơn thịnh nộ tột cùng. Hắn đã đánh giá quá thấp sự liều lĩnh của Trịnh Vũ và tờ báo kia.

"Chủ tịch, tình hình đang mất kiểm soát," Giám đốc An ninh của ngân hàng, một gã đàn ông lực lưỡng có vết sẹo mờ trên đuôi mắt, bước vào phòng, giọng báo cáo đầy căng thẳng. "Bên C03 vừa gửi công văn yêu cầu ngân hàng hợp tác cung cấp thông tin về danh sách khách hàng thuê két sắt an toàn. Sớm muộn gì họ cũng sẽ có lệnh phong tỏa toàn bộ tầng hầm."

Thắng quay phắt lại, hất tung chiếc gạt tàn bằng pha lê xuống sàn nhà vỡ nát. "Lũ khốn kiếp! Chúng dám dùng dư luận để ép tao sao? Mày nghe cho kỹ đây, Tùng. Đêm nay, ngay khi đám đông biểu tình giải tán, mày tự tay xuống hầm, dùng chìa khóa dự phòng mở két sắt đứng tên Lý Thị Hòa. Lấy toàn bộ hồ sơ trong đó, đặc biệt là chiếc phong bì màu đỏ có đóng dấu giáp lai của Sở Xây dựng. Đem đi thiêu hủy ngay lập tức cho tao!"

Tùng cúi đầu răm rắp tuân lệnh. "Rõ, thưa Chủ tịch. Tôi sẽ đi cửa hầm phụ ở bãi đậu xe tầng B3."

Kim đồng hồ nhích dần về phía nửa đêm. Đám đông biểu tình đã mệt mỏi và giải tán, trả lại sự yên tĩnh cho con đường Hàm Nghi. Tuy nhiên, dưới tầng hầm B3 của Ngân hàng Đại Dương, không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở.

Chiếc Ford Everest của Vũ đã bí mật bám theo một chiếc xe tải chở tiền và lẻn được vào khu vực đỗ xe dành cho khách VIP từ đầu giờ tối. Vũ và Vân ngồi yên lặng trong bóng tối, động cơ đã tắt, tầm nhìn hướng thẳng về phía cánh cửa thang máy bọc thép dẫn lên khu vực hầm chứa két sắt an toàn.

"Băng đạn của tôi đã nạp đầy," Thiếu tá Bình ngồi ở băng ghế sau, kiểm tra lại khẩu súng ngắn K59. Ông đã quyết định đặt cược cả sự nghiệp của mình vào trực giác của Trịnh Vũ, âm thầm dẫn theo hai trinh sát tinh nhuệ nhất ém quân tại đây. "Nếu kẻ nào bước ra từ cánh cửa đó mang theo tài liệu từ két sắt, chúng ta sẽ có lý do chính đáng để bắt quả tang hành vi tiêu hủy chứng cứ."

Đúng 1 giờ sáng, tiếng chuông thang máy vang lên khô khốc. Cánh cửa bọc thép từ từ mở ra. Tùng, Giám đốc An ninh của ngân hàng, bước ra ngoài. Gã mặc bộ vest đen, tay xách một chiếc cặp số bằng hợp kim nhôm sáng loáng. Ánh mắt gã dáo dác nhìn quanh bãi đậu xe trống trơn, rồi bước nhanh về phía chiếc SUV Mercedes màu đen đỗ cách đó không xa.

"Mục tiêu xuất hiện. Sẵn sàng hành động," Thiếu tá Bình ra lệnh qua bộ đàm thu nhỏ gắn trên cổ áo.

Vũ nổ máy, định nhấn ga lao ra chặn đầu chiếc Mercedes. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một biến cố kinh hoàng xảy ra, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.

Từ phía góc khuất của bãi đỗ xe, hai chiếc xe bán tải màu đen không biển số đột ngột phóng vụt ra với tốc độ kinh hoàng, tông thẳng vào chiếc Mercedes. Tiếng kim loại va đập đinh tai nhức óc vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của tầng hầm. Cửa xe bán tải bật mở, năm kẻ bịt mặt mặc đồ đen, trang bị súng ngắn có ống giảm thanh lao xuống. Bọn chúng không phải là người của C03, cũng không phải đàn em của Đỗ Trọng Thắng. Chúng là một thế lực thứ ba bí ẩn.

Hai tên sát thủ bắn gục hai vệ sĩ đi theo bảo vệ Tùng chỉ trong chớp mắt. Tùng hoảng loạn rút súng định bắn trả, nhưng một viên đạn đã găm phập vào vai gã, khiến chiếc cặp số bằng nhôm văng xuống sàn xi măng, trượt dài một đoạn.

"Chuyện quái gì thế này?" Vân hét lên kinh hãi.

"Có kẻ muốn cướp tờ báo cáo trước chúng ta!" Vũ nghiến răng, đạp lút chân ga. Chiếc Ford Everest gầm lên như một con mãnh thú, lao thẳng về phía đám sát thủ bịt mặt, đèn pha bật sáng rực làm chúng chói mắt.

Sự can thiệp bất ngờ của chiếc Ford khiến đám sát thủ khựng lại. Lợi dụng thời cơ, Thiếu tá Bình đạp cửa xe nhảy xuống, nổ hai phát súng cảnh cáo lên trần hầm, lớn tiếng hô: "Cảnh sát đây! Tất cả đứng im, bỏ vũ khí xuống!"

Cuộc đọ súng hỗn loạn nổ ra trong không gian kín của bãi đỗ xe ngầm. Tiếng đạn chát chúa găm vào vỏ xe, mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi. Giữa làn đạn bay lạc, ánh mắt của Trịnh Vũ khóa chặt vào chiếc cặp số hợp kim nhôm đang nằm trơ trọi giữa sàn nhà. Bằng chứng quyết định định mệnh của Đỗ Trọng Thắng, và cũng là danh dự của kỹ sư Lê Văn Sang, đang nằm ngay trong tầm tay, nhưng cũng có thể vuột mất bất cứ lúc nào.

Vũ đẩy cửa xe, cúi rạp người lao ra khỏi xe, bỏ mặc tiếng hét can ngăn của Vân. Anh không thể để mười năm tìm kiếm sự thật kết thúc bằng một vụ cướp tài liệu trắng trợn này được. Đêm nay, hoặc là phơi bày ánh sáng, hoặc là chôn vùi tất cả.

Đã sao chép liên kết chương