Mũi Tên Không Trúng Đích
9 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Mũi Tên Không Trúng Đích

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Một tuần trước vòng chung kết khu vực, Nam Khánh nhận thấy rõ sự thay đổi trong tâm trạng của Thanh Tâm kể từ khi Thanh Vân về nhà. Cô vẫn hoàn thành đầy đủ các buổi tập, vẫn cố gắng hết sức, nhưng ánh mắt cô thường xuyên xa xăm hơn, và những khoảnh khắc cười đùa tự nhiên như trước đây dần thưa thớt.

"Em ở lại thêm một chút được không?" Nam Khánh hỏi vào cuối buổi tập thứ Sáu, khi các thành viên khác đã lần lượt ra về. "Mình muốn nói chuyện với em một lát."

Thanh Tâm gật đầu, ngồi xuống băng ghế quen thuộc cạnh sân tập, nơi cả hai đã có không biết bao nhiêu cuộc trò chuyện quan trọng trong suốt mấy tháng qua. Bầu trời chiều muộn nhuộm màu cam đỏ, ánh nắng cuối ngày trải dài trên sân tập vắng lặng.

"Em dạo này có vẻ không được thoải mái lắm," Nam Khánh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm. "Có phải vì chị Vân về nhà không?"

Thanh Tâm im lặng một lúc, nhìn xuống đôi tay đang đan vào nhau trong lòng. "Anh nhận ra rõ vậy sao?" cô hỏi, giọng nhỏ.

"Mình quan sát em đủ lâu để nhận ra khi nào em thật sự thoải mái và khi nào em đang gồng mình lên," Nam Khánh đáp, ánh mắt chân thành. "Kể mình nghe được không? Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Thanh Tâm thở dài, bắt đầu kể lại những gì đã diễn ra trong tuần qua — những lời góp ý kỹ thuật của Thanh Vân dù xuất phát từ ý tốt nhưng vẫn khiến cô cảm thấy áp lực, những khoảnh khắc cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của chị khi mình bắn không như ý, và cả cảm giác mâu thuẫn thường trực giữa tình yêu thương dành cho chị gái và nỗi sợ mãi mãi không thể sánh kịp.

"Em biết chị ấy không cố ý," Thanh Tâm nói, giọng nghẹn lại đôi chút. "Nhưng em không biết làm sao để dừng cảm giác này lại. Cứ như là dù em đã tiến bộ nhiều thế nào, chỉ cần chị ấy xuất hiện, mọi nỗi sợ cũ lại ùa về hết."

Nam Khánh lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, để cô có không gian trút hết những gì đang chất chứa trong lòng. Khi cô nói xong, cậu im lặng một lúc, như đang cân nhắc từng lời trước khi đáp.

"Mình nghĩ điều em đang trải qua không có gì sai cả," cậu nói cuối cùng, giọng trầm ấm. "Cảm xúc không phải lúc nào cũng logic. Em có thể vừa yêu thương chị mình, vừa cảm thấy áp lực khi ở cạnh chị ấy, hai điều đó không loại trừ nhau. Vấn đề không phải là làm sao để không còn cảm giác áp lực nữa, mà là làm sao để em không để cảm giác đó quyết định cách em thi đấu vào tuần sau."

"Nghe thì dễ, làm thì khó," Thanh Tâm nói, bật cười khẽ, dù nụ cười ấy mang theo chút chua chát.

"Mình biết," Nam Khánh gật đầu, không phủ nhận. "Nhưng mình tin em làm được. Em nhớ hồi mới vào CLB không? Em từng buồn cả buổi chỉ vì một vòng chín. Bây giờ nhìn lại, em thấy mình đã đi được bao xa rồi chưa?"

Thanh Tâm im lặng, ngẫm nghĩ về câu hỏi ấy. Cô nhớ lại buổi tập đầu tiên, cảm giác thất vọng nặng nề khi mũi tên không cắm trúng chính giữa, và so sánh nó với con người hiện tại của mình — vẫn còn áp lực, vẫn còn nỗi sợ, nhưng đã học được cách đứng dậy nhanh hơn, cách nhìn mọi thứ với một góc độ rộng mở hơn.

"Em đã đi được khá xa," cô thừa nhận, giọng nhẹ nhõm hơn một chút.

"Đúng vậy," Nam Khánh nói, mỉm cười. "Và mình tin tuần sau, dù chị Vân có ở đó hay không, em vẫn sẽ mang theo tất cả những gì em đã học được vào từng mũi tên em bắn ra. Không phải vì em không còn sợ nữa, mà vì em đã học được cách bắn tốt dù vẫn còn sợ."

Câu nói ấy, lặp lại triết lý quen thuộc mà cậu từng chia sẻ nhiều lần, lần này lại mang một sức nặng khác, chạm sâu hơn vào lòng Thanh Tâm. Cô nhìn Nam Khánh, ánh hoàng hôn phản chiếu trong đôi mắt cậu, và cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng — biết ơn vì đã gặp được một người luôn kiên nhẫn lắng nghe, luôn tin tưởng vào cô ngay cả những lúc cô không tin tưởng vào chính mình.

"Cảm ơn anh," cô nói, giọng khẽ run vì xúc động. "Em không biết mình sẽ vượt qua mấy tháng qua như thế nào nếu không có anh bên cạnh."

"Em tự vượt qua bằng chính sự kiên trì của em," Nam Khánh đáp, lắc đầu nhẹ. "Mình chỉ đứng bên cạnh thôi. Nhưng nếu điều đó có ý nghĩa với em, thì mình cũng vui vì mình đã ở đó."

Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhìn ánh hoàng hôn dần tắt trên sân tập, không khí giữa họ tràn ngập một sự gần gũi ấm áp không cần đến lời nói để diễn tả. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hương cỏ mới cắt từ sân trường, và trong khoảnh khắc yên bình ấy, Thanh Tâm cảm thấy mọi lo lắng về Thanh Vân, về giải đấu sắp tới, dường như tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên hiếm hoi.

"Anh này," Thanh Tâm lên tiếng sau một lúc im lặng, giọng ngập ngừng. "Chuyện anh định nói với em hôm hội chợ... anh còn nhớ không?"

Nam Khánh quay sang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất ngờ rồi dịu lại thành một nụ cười nhẹ. "Mình nhớ chứ," cậu đáp. "Nhưng mình nghĩ bây giờ chưa phải lúc thích hợp. Tuần sau là chung kết rồi, mình không muốn em phải phân tâm vì bất cứ điều gì, kể cả điều mình muốn nói."

"Anh cứ giữ nguyên lời hứa nhé," Thanh Tâm nói, mỉm cười, dù trong lòng có chút tiếc nuối lẫn mong chờ. "Em sẽ đợi, sau chung kết."

"Mình hứa," Nam Khánh đáp, ánh mắt cậu tràn đầy sự chân thành và một chút gì đó ấm áp khó gọi tên, khiến tim Thanh Tâm khẽ xao động.

Trời đã tối hẳn khi cả hai đứng dậy thu dọn đồ đạc ra về. Trên đường ra cổng trường, không ai nói thêm gì nhiều, nhưng sự im lặng ấy không hề ngượng ngùng, mà tràn đầy một sự thấu hiểu êm đềm giữa hai người, như thể mọi điều cần nói đã được nói ra theo một cách không cần dùng đến ngôn từ.

Về đến nhà, Thanh Tâm cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với cả tuần qua. Cô lên phòng, lấy cuốn sổ tay ra, viết những dòng cuối ngày với một tâm trạng bình yên hiếm có. "Hôm nay mình nói chuyện với anh Khánh về nỗi lo liên quan đến chị Vân, và mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi trút hết được những gì mình đang chất chứa. Mình nghĩ, có lẽ điều mình cần không phải là hết sợ hoàn toàn trước khi thi đấu, mà là học cách mang theo nỗi sợ ấy một cách nhẹ nhàng hơn, giống như cách mình đang học cách mang theo cảm xúc dành cho một người mà mình chưa dám gọi tên."

Cô gấp sổ lại, tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một nụ cười nhẹ trên môi, lòng tràn đầy hy vọng cho tuần thi đấu quan trọng sắp tới, và cho cả những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía sau nó.

Những ngày còn lại trước vòng chung kết trôi qua với nhịp độ luyện tập dày đặc nhưng có kiểm soát, đúng như những gì Nam Khánh và thầy Kiên đã lên kế hoạch từ đầu. Mỗi buổi chiều, cả đội đồng đội gồm Thanh Tâm, Nam Khánh và Bình đều dành thời gian ôn lại kỹ thuật, mô phỏng điều kiện thi đấu, và quan trọng hơn cả, dành ra một khoảng thời gian ngắn cuối mỗi buổi để trò chuyện, xả bớt áp lực tâm lý đang tích tụ dần theo từng ngày.

Thanh Vân, trong những ngày còn lại ở nhà trước khi phải quay lại thành phố làm việc, cũng dần điều chỉnh cách thể hiện sự quan tâm của mình. Có lẽ nhận ra phần nào sự căng thẳng của em gái qua vài lần quan sát tinh tế, chị bắt đầu hạn chế góp ý kỹ thuật, thay vào đó chỉ đơn giản đến xem, vỗ tay cổ vũ, và tránh những câu so sánh trực tiếp giữa hai chị em như trước.

"Chị xin lỗi nếu mấy hôm trước chị hơi quá đà," Thanh Vân nói vào một buổi tối, khi hai chị em ngồi cùng nhau xem tivi trong phòng khách. "Chị chỉ muốn giúp em chuẩn bị tốt nhất có thể, nhưng có lẽ chị quên mất rằng em cần tự tìm ra cách của riêng mình, không phải đi theo đúng những gì chị từng làm."

Lời xin lỗi bất ngờ ấy khiến Thanh Tâm ngạc nhiên, và cô cảm nhận một phần áp lực trong lòng mình dần tan biến. "Chị không cần xin lỗi đâu," cô đáp, mỉm cười với chị gái. "Em biết chị chỉ muốn tốt cho em thôi. Có lẽ em cũng cần học cách nói ra cảm giác của mình rõ ràng hơn, thay vì cứ giữ trong lòng rồi tự làm mình mệt mỏi."

"Vậy khi nào rảnh, hai chị em mình ngồi nói chuyện kỹ hơn nhé," Thanh Vân nói, khoác tay qua vai em gái. "Chị nghĩ có nhiều điều tụi mình chưa từng thật sự nói với nhau, dù sống chung một nhà bao nhiêu năm."

"Vâng ạ," Thanh Tâm đáp, gật đầu, dù trong lòng biết cuộc trò chuyện thật sự sâu sắc ấy vẫn cần thêm thời gian và sự can đảm để cả hai có thể mở lòng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, cô cảm thấy một cánh cửa nhỏ vừa được hé mở, một tín hiệu đáng mừng cho những gì có thể đến sau này.

Đêm trước ngày lên đường đến vòng chung kết khu vực, Thanh Tâm kiểm tra lại đồ đạc lần cuối, tâm trạng pha trộn giữa hồi hộp và một sự bình tĩnh mới mẻ mà cô chưa từng có trong những ngày trước vòng loại. Cô nhìn ra cửa sổ, ngắm bầu trời đêm đầy sao, và thầm hy vọng rằng ngày mai, dù kết quả thế nào, cô sẽ mang theo được tất cả những bài học quý giá đã tích lũy suốt nhiều tháng qua vào từng mũi tên mình bắn ra.

Đã sao chép liên kết chương