Chương 25
Chương 25 — Mũi Tên Không Trúng Đích
Buổi tập thứ Sáu tuần đó, thầy Kiên tập hợp cả đội thi đấu chính thức lại sau giờ luyện tập thường lệ, gương mặt ông mang một vẻ nghiêm túc pha lẫn phấn khích khiến cả ba người — Thanh Tâm, Nam Khánh, và Bình — đều tò mò không biết chuyện gì sắp xảy ra.
"Thầy có một tin quan trọng muốn báo với các em," thầy Kiên bắt đầu, giọng đầy trịnh trọng. "Suốt mấy tuần qua, thầy đã liên hệ với ban tổ chức Giải Vô Địch Toàn Tỉnh, trình bày về trường hợp đặc biệt của đội mình — thành tích xuất sắc ở vòng loại và vòng chung kết khu vực, và cả những khó khăn cá nhân đã ảnh hưởng đến phong độ ở vòng đầu tiên cấp tỉnh."
Cả ba người im lặng lắng nghe, không dám thở mạnh, cảm nhận một điều gì đó quan trọng sắp được tiết lộ.
"Ban tổ chức đã đồng ý," thầy Kiên tiếp tục, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt. "Năm nay, do có một vài đội rút lui vì lý do khác nhau, giải đấu còn dư một suất đặc cách ở Vòng Chung Kết Xếp Hạng Toàn Tỉnh, diễn ra vào cuối tháng Ba. Dựa trên thành tích khu vực của đội mình, cùng với đơn kiến nghị của thầy, ban tổ chức đã đồng ý trao suất đặc cách đó cho đội Lý Thường Kiệt."
"Thật vậy sao ạ?" Bình reo lên, không giấu được sự phấn khích, gần như nhảy dựng lên tại chỗ.
"Thật," thầy Kiên gật đầu, cười. "Đây là cơ hội thứ hai của các em, một cơ hội không phải đội nào cũng có được. Thầy tin cả ba em đủ khả năng tận dụng nó thật tốt."
Thanh Tâm đứng lặng người trong giây lát, một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng — vừa mừng rỡ trước cơ hội bất ngờ này, vừa cảm thấy một trách nhiệm nặng nề khi biết rằng cơ hội ấy phần lớn đến từ chính uy tín và nỗ lực vận động của thầy Kiên dành cho mình. "Thầy ơi," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Em không biết phải cảm ơn thầy thế nào. Em xin lỗi vì đã khiến thầy phải vất vả vì em."
"Em không cần xin lỗi thầy," thầy Kiên đáp, ánh mắt đầy sự nghiêm túc chân thành. "Thầy làm điều này không phải vì thương hại, mà vì thầy tin vào tiềm năng thật sự của em, và của cả đội. Thầy đã dạy bắn cung nhiều năm, đủ để nhận ra ai có tố chất thật sự, và em có, Thanh Tâm à. Thầy chỉ đang cho em cơ hội để chứng minh điều đó, theo đúng nhịp độ và tâm thế của riêng em, không phải bị thúc ép bởi bất kỳ ai."
Những lời ấy khiến Thanh Tâm cảm động sâu sắc, một sự biết ơn tràn ngập trong lòng đối với người thầy đã luôn âm thầm tin tưởng và ủng hộ cô ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất. Cô gật đầu, quyết tâm mới bùng lên mạnh mẽ trong lòng.
"Vậy từ giờ đến cuối tháng Ba, chúng ta có gần sáu tuần để chuẩn bị," Nam Khánh nói, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh, đầy tính toán chiến lược quen thuộc của một đội trưởng. "Đủ thời gian để lấy lại phong độ, nhưng không nhiều, nên mình cần một kế hoạch luyện tập thật hiệu quả."
"Em sẵn sàng," Thanh Tâm nói, giọng chắc chắn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm nhưng không còn mang theo sự căng thẳng cầu toàn như trước đây. "Lần này, em muốn thi đấu không phải để chứng minh mình xứng đáng với ai, mà để tận hưởng trọn vẹn cơ hội thứ hai này, và để mang về một kết quả mà cả đội, cả gia đình em, đều có thể tự hào, dù nó có hoàn hảo hay không."
"Đó chính xác là tâm thế mình muốn nghe," Nam Khánh nói, mỉm cười, ánh mắt cậu tràn đầy sự tự hào khi nhìn thấy sự trưởng thành rõ rệt trong cách Thanh Tâm nói về mục tiêu của mình.
Buổi tối hôm đó, Thanh Tâm về nhà, háo hức kể cho cả gia đình nghe về cơ hội thứ hai bất ngờ này. Ba mẹ cô vui mừng không kém, và ngay lập tức, mẹ đã gọi điện báo tin cho Thanh Vân, người cũng hào hứng không kém, hứa chắc chắn sẽ sắp xếp về xem trận đấu quan trọng này, nhưng lần này, với một lời hứa khác hẳn mọi lần trước.
"Lần này chị về không phải để đánh giá em thi đấu thế nào đâu," Thanh Vân nói qua điện thoại, giọng đầy chân thành. "Chị về chỉ để cổ vũ em thôi, dù em bắn thế nào, chị cũng sẽ tự hào về em."
Lời hứa ấy, khác hẳn với sự lo lắng và áp lực vô tình của những lần trước, khiến Thanh Tâm cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể toàn bộ nền tảng của mối quan hệ giữa hai chị em đã được xây dựng lại trên một nền móng vững chắc và lành mạnh hơn nhiều so với trước đây.
Đêm đó, trước khi ngủ, Thanh Tâm lấy cuốn sổ tay ra, viết những dòng chữ khép lại một giai đoạn đầy biến động trong hành trình của mình. "Sáu tuần nữa là Vòng Chung Kết Xếp Hạng Toàn Tỉnh, cơ hội thứ hai mà mình chưa từng dám mơ tới sau trận thua tệ hại ấy. Mình đã học được rất nhiều điều trong mấy tuần vừa qua — về sự tha thứ, về việc nói ra những cảm xúc mình từng chôn giấu, về giá trị thật sự của những người luôn ở bên cạnh mình dù mình có vấp ngã bao nhiêu lần. Mình không biết trận đấu tới sẽ ra sao, nhưng mình biết, lần này, mình sẽ bước vào đường bắn với một trái tim nhẹ nhõm hơn, chân thật hơn, và đó, mình nghĩ, mới chính là chiến thắng thật sự mình cần đạt được trước tiên."
Cô gấp sổ lại, tắt đèn, nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu sáng dịu dàng, lòng tràn đầy hy vọng và một sự bình yên mà cô chưa từng có được trong suốt hành trình dài vừa qua, sẵn sàng bước vào chặng đường cuối cùng của năm học cuối cấp với một phiên bản vững vàng và chân thật hơn của chính mình.
Những ngày tiếp theo, nhịp độ luyện tập của cả đội dần trở lại quỹ đạo, nhưng lần này với một không khí hoàn toàn khác so với giai đoạn chuẩn bị đầy căng thẳng trước vòng chung kết khu vực. Nam Khánh điều chỉnh lại giáo án huấn luyện, không chỉ tập trung vào kỹ thuật mà còn dành nhiều thời gian hơn cho các bài tập tâm lý, mô phỏng lại chính xác cảm giác áp lực mà Thanh Tâm đã trải qua trong trận đấu tệ hại, nhưng lần này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn để cô học cách đối diện với nó một cách chủ động.
"Mình muốn thử một bài tập mới," Nam Khánh nói trong buổi tập đầu tiên của kế hoạch chuẩn bị sáu tuần. "Mình sẽ đóng vai khán giả gây áp lực, đứng gần đường bắn, nói những câu bình luận, thậm chí hơi khiêu khích một chút. Mục tiêu là để em quen với việc giữ vững quy trình của mình dù xung quanh có ồn ào thế nào."
"Nghe có vẻ hơi đáng sợ," Thanh Tâm nói, bật cười lo lắng, nhưng cũng cảm nhận được sự hợp lý trong phương pháp này.
"Ban đầu sẽ hơi khó chịu thật," Nam Khánh thừa nhận, "nhưng dần dần em sẽ quen, và đến ngày thi đấu thật, dù khán đài có đông đến đâu, dù ai có mặt ở đó, em cũng sẽ không còn bị cuốn theo áp lực từ bên ngoài nữa."
Bình cũng tích cực tham gia vào quá trình luyện tập tâm lý này, thường xuyên đóng vai một khán giả ồn ào, đôi khi pha trò khiến cả buổi tập bật cười, giúp không khí luôn nhẹ nhàng dù nội dung luyện tập không hề đơn giản. Dần dần, qua từng buổi tập, Thanh Tâm cảm nhận rõ sự tiến bộ trong khả năng giữ vững tâm lý của mình — cô vẫn cảm nhận được sự hồi hộp, sự chú ý từ những "khán giả giả lập" ấy, nhưng không còn để nó làm lung lay quy trình bắn đã được luyện tập thuần thục.
Cuối mỗi buổi tập, cả ba người, cùng thầy Kiên, thường ngồi lại trò chuyện, ôn lại những gì đã học được, chia sẻ cả những lo lắng lẫn hy vọng về trận đấu sắp tới. Không khí ấy, ấm áp và gắn kết, khiến Thanh Tâm cảm nhận CLB Bắn Cung không còn đơn thuần là một hoạt động ngoại khóa, mà đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của cô, một nơi cô tìm thấy không chỉ đam mê, mà cả tình bạn, tình yêu, và một phiên bản tốt đẹp hơn của chính bản thân mình.
Yên Thảo, dù không phải thành viên CLB, cũng thường ghé qua sân tập vào cuối buổi để cổ vũ tinh thần, mang theo đồ ăn vặt chia cho cả đội, trở thành một phần không thể thiếu trong không khí ấm áp ấy. "Nhìn cả bốn người vui vẻ thế này, tớ cũng thấy vui lây," cô nói trong một buổi chiều, ngồi trên khán đài nhỏ nhìn cả đội luyện tập. "Khác hẳn không khí căng thẳng hồi tháng trước."
"Cảm ơn cậu vì đã luôn đồng hành, dù chỉ là đứng ngoài cổ vũ," Thanh Tâm nói, mỉm cười với bạn thân trong giờ nghỉ giải lao.
"Đó là việc bạn thân nên làm mà," Yên Thảo đáp, cười tươi. "Với lại, tớ cũng đang chờ xem cậu tỏa sáng ở Vòng Chung Kết Xếp Hạng sắp tới nữa. Lần này nhất định phải mang huy chương về khoe cả trường đấy."
"Tớ không dám hứa về huy chương," Thanh Tâm cười, lắc đầu. "Nhưng tớ hứa sẽ thi đấu hết mình, với một tâm thế mà tớ tự hào, bất kể kết quả cuối cùng thế nào."
Câu trả lời ấy, điềm tĩnh và chân thành, khiến Yên Thảo gật đầu hài lòng, nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết sự trưởng thành đáng kinh ngạc mà bạn thân mình đã đạt được sau cả một hành trình dài đầy thử thách, từ một cô gái luôn khắc nghiệt với bản thân đến một người đã học được cách trân trọng cả hành trình lẫn kết quả, dù nó có hoàn hảo hay không.