Chương 21
Chương 21 — Mũi Tên Không Trúng Đích
Phần V — Nhất Quán Không Phải Hoàn Hảo
Mẹ Thanh Tâm, sau nhiều tuần chứng kiến con gái ngày càng thu mình lại, cuối cùng đã gọi điện cho Thanh Vân, kể hết mọi chuyện — việc Thanh Tâm rút khỏi giải đấu cá nhân, việc cô hầu như không rời khỏi phòng ngoài giờ đi học, và cả cây cung phủ bụi nằm im lìm trong góc phòng suốt mấy tuần qua.
"Con nghĩ nên về thăm em một chuyến nữa," mẹ nói qua điện thoại, giọng đầy lo lắng. "Mẹ không biết phải làm sao để con bé mở lòng nữa. Nó cứ nói không sao, nhưng mẹ nhìn là biết không phải vậy."
Thanh Vân, dù công việc huấn luyện đang vào giai đoạn bận rộn, vẫn quyết định xin nghỉ thêm một ngày cuối tuần để về nhà, lần này không phải để xem em gái thi đấu, mà chỉ đơn giản để ở bên cạnh em, và quan trọng hơn cả, để sửa chữa những gì chị cảm thấy mình đã vô tình góp phần gây ra.
Chị về đến nhà vào một chiều thứ Bảy, không báo trước như thường lệ, và tìm thấy Thanh Tâm đang ngồi trong phòng, sách vở mở ra trên bàn nhưng ánh mắt lại đang nhìn vô định ra cửa sổ, rõ ràng không hề tập trung vào bài học nào cả.
"Chị về rồi à?" Thanh Tâm hỏi, có chút bất ngờ khi thấy chị gái xuất hiện ở cửa phòng, giọng vẫn còn phảng phất sự dè dặt kể từ lần cuối hai người nói chuyện căng thẳng ở phòng thay đồ nhà thi đấu.
"Ừ, chị về," Thanh Vân đáp, bước vào phòng, ngồi xuống mép giường. "Chị nghĩ tụi mình cần nói chuyện, thật sự nói chuyện, không phải kiểu né tránh như mấy tuần qua."
Thanh Tâm im lặng, cảm giác một nỗi lo âu quen thuộc dâng lên, nhưng lần này, xen lẫn trong đó cũng là một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể một phần trong cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu mà không dám thừa nhận.
"Em xin lỗi vì hôm đó," Thanh Tâm nói trước, giọng run run. "Những gì em nói với chị ở phòng thay đồ... em không nên nói vậy. Em biết chị không cố ý làm em áp lực."
"Chị cũng có phần lỗi trong đó," Thanh Vân đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành. "Chị đã suy nghĩ rất nhiều kể từ hôm đó, Tâm à. Và chị nhận ra có lẽ đã đến lúc chị phải kể cho em nghe một số điều mà chị chưa bao giờ nói với em, hay thậm chí với ba mẹ."
Thanh Tâm nhìn chị, ánh mắt tò mò xen lẫn lo lắng. "Chị muốn nói gì ạ?"
Thanh Vân hít một hơi sâu, như đang chuẩn bị tinh thần để mở lòng về điều gì đó chị đã giữ kín rất lâu. "Em biết không, hồi chị còn thi đấu, mọi người luôn nhìn chị như một 'huyền thoại', một tấm gương hoàn hảo. Nhưng sự thật là, đằng sau tấm huy chương đó, chị đã phải trải qua vô số đêm mất ngủ vì sợ hãi, vô số lần khóc một mình trong phòng thay đồ y hệt như em vừa rồi, chỉ là chị không bao giờ để ai nhìn thấy điều đó."
"Chị cũng vậy sao?" Thanh Tâm hỏi, giọng đầy ngạc nhiên, chưa bao giờ cô tưởng tượng được rằng người chị mà cô luôn xem là hình mẫu hoàn hảo cũng từng trải qua những cảm xúc tương tự.
"Đúng vậy," Thanh Vân gật đầu, ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng lại một quãng thời gian đã qua. "Chị nhớ có một giải đấu, năm chị lớp mười hai, chị cũng đã có một trận đấu tệ hại y hệt như em vừa trải qua. Chị bắn trật liên tục, thua ngay từ vòng đầu trước một đối thủ yếu hơn nhiều. Lúc đó chị cũng nghĩ mình đã làm hỏng mọi thứ, cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc."
"Vậy sao chị không bỏ cuộc?" Thanh Tâm hỏi, giọng nhỏ lại.
"Vì thầy Kiên đã không để chị bỏ cuộc," Thanh Vân cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn hoài niệm. "Thầy nói với chị đúng câu mà chị nghĩ giờ đây thầy cũng đang muốn nói với em — rằng một trận thua không định nghĩa con người mình, và việc bỏ cuộc mới thật sự là thất bại duy nhất không thể sửa chữa được."
Thanh Tâm im lặng, để những lời ấy thấm vào lòng, cảm nhận một sự đồng cảm sâu sắc mà cô chưa từng có với chị gái trước đây. Cô luôn nhìn Thanh Vân như một biểu tượng hoàn hảo, không tì vết, nhưng giờ đây, khi biết chị cũng từng trải qua những khoảnh khắc yếu đuối tương tự, khoảng cách vô hình giữa hai chị em dường như đang dần thu hẹp lại.
"Tại sao chị chưa bao giờ kể em nghe chuyện này?" Thanh Tâm hỏi, có chút trách móc nhẹ trong giọng nói.
"Vì chị sợ," Thanh Vân thừa nhận, giọng chân thành. "Chị sợ nếu em biết chị cũng từng thất bại, em sẽ không còn ngưỡng mộ chị nữa. Chị cũng có cái tôi của riêng mình, Tâm à, chị cũng muốn được em nhìn nhận là giỏi giang, hoàn hảo. Nhưng chị không nhận ra rằng, chính việc chị luôn chỉ kể những câu chuyện thành công, luôn thể hiện mình như một hình mẫu hoàn hảo, đã vô tình tạo ra áp lực khủng khiếp lên vai em, khiến em nghĩ mình phải đạt đến sự hoàn hảo tương tự mới xứng đáng được công nhận."
Câu nói ấy khiến Thanh Tâm lặng người, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh về mối quan hệ giữa hai chị em cuối cùng cũng được đặt đúng chỗ. Cô nhận ra rằng, suốt bao năm qua, cả hai chị em đều đang mang trong lòng những nỗi sợ và áp lực riêng, chỉ là không ai đủ can đảm để nói ra, để cả hai có thể thật sự hiểu nhau.
"Em chưa bao giờ nghĩ chị lại thấy áp lực từ em," Thanh Tâm nói, giọng vẫn còn chưa hết bàng hoàng. "Em luôn nghĩ áp lực chỉ chảy một chiều thôi, từ chị xuống em."
"Áp lực gia đình đâu bao giờ chỉ chảy một chiều đâu," Thanh Vân đáp, khẽ cười buồn. "Chị là con đầu, ba mẹ luôn kỳ vọng chị phải làm gương tốt cho em. Rồi sau này, khi chị đạt được chút thành tích, mọi người lại kỳ vọng em phải nối tiếp con đường đó, và vô hình trung, chị trở thành cái thước đo mà em bị đem ra so sánh, dù chưa bao giờ chị muốn làm cái thước đo đó cho bất kỳ ai, kể cả em."
"Vậy chị muốn em làm gì?" Thanh Tâm hỏi, giọng có chút bối rối, như đang tìm kiếm một hướng đi rõ ràng giữa mớ cảm xúc ngổn ngang.
"Chị không muốn em làm gì cả, ngoài việc là chính em," Thanh Vân đáp, nắm lấy tay em gái. "Chị muốn em bắn cung vì em thích, không phải vì em nghĩ mình cần chứng minh điều gì với chị. Chị muốn em thất bại khi cần thất bại, thành công khi em xứng đáng thành công, và quan trọng nhất, chị muốn em biết rằng dù em có bắn trúng tâm bia hay trật hẳn ra ngoài, tình yêu thương của cả nhà dành cho em không hề thay đổi."
Nước mắt Thanh Tâm bắt đầu rơi, không phải vì đau khổ như những lần trước, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một gánh nặng cô đã mang theo suốt nhiều năm cuối cùng cũng được đặt xuống. "Em xin lỗi vì đã đẩy chị ra," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Em xin lỗi vì đã nói những lời tổn thương chị hôm đó."
"Chị tha thứ cho em rồi, từ ngay khoảnh khắc chị bước ra khỏi phòng thay đồ hôm đó," Thanh Vân nói, kéo em gái vào một cái ôm thật chặt. "Chị chỉ ước gì chị đã nói chuyện thẳng thắn với em sớm hơn, để em không phải mang một mình gánh nặng này quá lâu."
Hai chị em ôm nhau một lúc lâu, để những giọt nước mắt và cảm xúc dồn nén bao năm qua tự do tuôn trào, không còn bị kìm nén bởi sự ngại ngùng hay sợ hãi làm tổn thương lẫn nhau. Khi cuối cùng cũng buông nhau ra, cả hai đều mỉm cười, dù gương mặt vẫn còn ướt đẫm nước mắt, một nụ cười của sự giải thoát và thấu hiểu mà cả hai đều đã chờ đợi từ rất lâu.
"Vậy giờ em định làm gì tiếp?" Thanh Vân hỏi, lau nước mắt, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn. "Với cây cung, với CLB, với cả... anh chàng đội trưởng mà mẹ kể chị nghe ấy?"
Thanh Tâm bật cười, má hơi ửng đỏ trước câu hỏi bất ngờ ấy. "Mẹ kể chị nghe cả chuyện đó luôn à?"
"Mẹ kể hết đấy," Thanh Vân cười tủm tỉm. "Nhưng thôi, chuyện đó để sau. Trước mắt, chị nghĩ em nên tự hỏi lòng mình xem, sau tất cả những gì vừa nói, em có còn muốn cầm cung lên lần nữa không?"
Thanh Tâm nhìn về phía cây cung phủ bụi trên góc bàn, lần này với một ánh mắt khác hẳn — không còn là sự né tránh đầy sợ hãi, mà là một sự cân nhắc chân thành, và trong lòng cô, câu trả lời dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Em nghĩ... em vẫn muốn cầm nó lên," cô nói, giọng vẫn còn run nhưng chắc chắn hơn trước. "Em nhớ cảm giác đó, chị ạ. Em nhớ cảm giác đứng trước đường bắn, hít thở đều, và để mũi tên bay đi theo đúng những gì mình đã luyện tập. Em chỉ... chưa biết làm sao để đối mặt với mọi người sau khi đã trốn tránh lâu như vậy."
"Vậy thì bắt đầu từ những người dễ nhất trước," Thanh Vân gợi ý, đứng dậy đi lấy chiếc khăn giấy đưa cho em lau nước mắt. "Ba mẹ chắc chắn sẽ đón nhận em bằng cả vòng tay, chị tin chắc điều đó. Còn CLB, còn anh chàng đội trưởng kia, có lẽ sẽ cần thêm một chút can đảm, nhưng chị tin em làm được."
"Chị nghĩ em nên nói chuyện với ba mẹ trước hả?" Thanh Tâm hỏi, lau khô nước mắt, cảm thấy một luồng sinh khí mới đang dần trở lại trong lòng.
"Chị nghĩ vậy," Thanh Vân gật đầu. "Không phải vì thứ tự quan trọng hơn, mà vì đó là những người gần em nhất, và có lẽ, cũng là những người em cần nói rõ về cảm giác bị so sánh nhất, để chuyện này không lặp lại nữa, không chỉ với em, mà biết đâu sau này còn với các em họ, hay bất kỳ ai khác trong nhà mình."
Thanh Tâm gật đầu, cảm nhận một quyết tâm mới đang hình thành trong lòng, khác hẳn với sự quyết tâm cầu toàn đầy áp lực mà cô từng mang theo khi lần đầu bước vào CLB Bắn Cung gần một năm về trước. Lần này, quyết tâm ấy không đến từ nỗi sợ phải chứng minh bản thân, mà từ một mong muốn chân thành được sống trọn vẹn với chính con người mình, với tất cả những thất bại lẫn thành công, không còn bị ràng buộc bởi cái bóng vô hình của bất kỳ ai khác.