Mũi Tên Không Trúng Đích
10 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Mũi Tên Không Trúng Đích

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Tin tức về giải đấu khu vực, dù còn cách đó gần hai tháng, đã đủ để đánh thức lại con quái vật cầu toàn mà Thanh Tâm tưởng như đã bắt đầu thuần hóa được trong vài tuần gần đây. Cô bắt đầu ở lại sân tập lâu hơn giờ quy định, xin phép thầy Kiên mượn chìa khóa kho dụng cụ để có thể tự luyện thêm vào những ngày CLB không sinh hoạt chính thức.

"Con lại đi tập bắn cung nữa à?" mẹ hỏi vào một tối thứ Tư, khi thấy Thanh Tâm xách túi đựng cung ra khỏi nhà lúc trời đã sẩm tối. "Hôm nay đâu phải lịch CLB mà con?"

"Con tự tập thêm thôi ạ," Thanh Tâm đáp, không dừng bước. "Giải đấu sắp tới rồi, con muốn chuẩn bị kỹ."

Mẹ cô nhìn theo bóng con gái khuất sau cánh cổng, gương mặt thoáng qua một chút lo lắng mà Thanh Tâm không nhìn thấy, bởi cô đã vội vã đạp xe đến trường, lòng chỉ nghĩ đến việc phải luyện tập nhiều hơn, nhiều hơn nữa, để không phụ lòng bất kỳ ai — thầy Kiên, Nam Khánh, cả đội, và sâu thẳm hơn cả, để không phụ lòng chính hình ảnh hoàn hảo mà cô luôn tưởng tượng về bản thân mình khi đứng cạnh cái bóng của chị gái.

Sân tập lúc chiều muộn vắng lặng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn cao áp vừa bật sáng phía xa. Thanh Tâm dựng xe, lấy cung ra, bắt đầu buổi tập một mình như đã làm suốt ba ngày liên tiếp. Cô bắn hết loạt tên này đến loạt tên khác, không cho phép mình nghỉ ngơi quá năm phút giữa các lượt, mắt luôn dán chặt vào bảng điểm cô tự kẻ trong cuốn sổ tay, ghi lại từng con số như một cách trừng phạt bản thân mỗi khi kết quả không như ý.

Đến lượt bắn thứ tám mươi trong ngày, cánh tay cô đã bắt đầu run lên vì mỏi, những ngón tay kéo dây cung ửng đỏ, rát buốt dù đã đeo găng bảo hộ. Nhưng cô vẫn tiếp tục, tự nhủ chỉ cần thêm một loạt nữa, chỉ cần bắn trúng vòng mười liên tiếp ba lần thì mới cho phép mình dừng lại.

Mũi tên bay đi, cắm vào vòng tám. Cô cắn chặt môi, nhặt tên lên, chuẩn bị bắn lại từ đầu vòng đếm, khi một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến cô giật mình.

"Em đang làm gì ở đây vào giờ này vậy?"

Thanh Tâm quay lại, thấy Nam Khánh đứng đó, tay xách một chiếc balo thể thao, có vẻ như vừa từ đâu đó đi ngang qua sân trường và nhìn thấy ánh đèn vẫn sáng nơi khu vực bắn cung. Ánh mắt cậu lướt qua gương mặt mệt mỏi của cô, rồi dừng lại ở đôi tay đang run nhẹ.

"Em tự tập thêm thôi ạ," Thanh Tâm đáp, cố gắng đứng thẳng người lên, giấu đi sự kiệt sức đang len lỏi khắp cơ thể. "Giải đấu sắp đến rồi mà."

"Em tập ở đây bao lâu rồi?" Nam Khánh hỏi, giọng không còn nhẹ nhàng như thường lệ, mà mang theo một chút nghiêm nghị hiếm thấy.

"Khoảng... ba tiếng," cô đáp, cố tránh ánh mắt cậu.

"Ba tiếng, một mình, không khởi động lại, không nghỉ giữa buổi đúng cách?" Nam Khánh lặp lại, bước đến gần hơn, quan sát kỹ hơn tư thế đứng không còn vững của cô. "Thanh Tâm, đây không phải luyện tập nữa, đây là tự làm hại bản thân đấy."

"Em chỉ muốn chuẩn bị tốt cho giải đấu thôi," cô phản bác, giọng hơi run, dù không rõ là vì mệt hay vì cảm giác bị bắt gặp đang làm điều gì đó sai trái. "Em không muốn làm cả đội thất vọng."

"Cả đội thất vọng?" Nam Khánh nhíu mày, có chút bối rối trước câu nói ấy. "Em mới vào CLB chưa đầy một tháng, chưa ai đặt kỳ vọng gì lên vai em cả. Kỳ vọng đó em tự đặt lên chính mình thôi."

Câu nói ấy như một mũi kim nhỏ chích vào đúng chỗ đau mà Thanh Tâm vẫn cố che giấu. Cô đứng lặng người, tay vẫn nắm chặt cây cung, không biết phải phản bác thế nào vì cô biết Nam Khánh nói đúng.

"Em ngồi xuống đi," Nam Khánh nói, giọng dịu lại, chỉ tay về phía chiếc ghế băng gần đó. "Uống chút nước, nghỉ một lát. Mình không trách em muốn cố gắng, nhưng luyện tập kiểu này không giúp em tiến bộ nhanh hơn đâu, nó chỉ khiến em kiệt sức và dễ chấn thương hơn thôi."

Thanh Tâm miễn cưỡng ngồi xuống, nhận chai nước cậu đưa, tay vẫn còn run nhẹ khi mở nắp. Nam Khánh ngồi xuống cạnh cô, im lặng một lúc, để cô có thời gian lấy lại hơi thở, trước khi lên tiếng lại, giọng trầm hơn, như đang cân nhắc từng lời.

"Mình kể em nghe chuyện này," cậu nói. "Hồi mình mới vào đội tuyển năng khiếu của tỉnh, năm lớp chín, mình cũng từng giống em bây giờ. Mình nghĩ càng bắn nhiều thì càng giỏi nhanh, nên mình bắn đến mức khuỷu tay sưng lên, phải nghỉ tập mất ba tuần. Ba tuần đó, mình nhìn các bạn khác tiến bộ mà mình chỉ có thể ngồi nhìn, không làm gì được. Đó là bài học đau đớn nhất mình từng học — rằng cơ thể cần thời gian để hồi phục và hấp thụ những gì mình vừa luyện tập, không phải máy móc có thể chạy liên tục không nghỉ."

Thanh Tâm nhìn cậu, hơi bất ngờ trước sự thành thật này. Cô chưa từng nghĩ Nam Khánh, người luôn tỏ ra điềm tĩnh và vững vàng trong mọi buổi tập, cũng từng trải qua một giai đoạn nóng vội và sai lầm tương tự như cô đang trải qua.

"Anh cũng từng như vậy sao?" cô hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.

"Ai cũng từng như vậy cả," Nam Khánh đáp, nhún vai. "Đặc biệt là những người thật sự muốn giỏi một điều gì đó. Vấn đề không phải là có nóng vội hay không, mà là mình học được gì từ sự nóng vội đó, và mình có sẵn sàng thay đổi cách tiếp cận hay không."

Cô cúi đầu nhìn xuống đôi tay ửng đỏ của mình, những ngón tay vẫn còn hơi rát dù đã đeo găng. "Em sợ nếu em không cố gắng hết sức, em sẽ không đủ giỏi để thi đấu," cô thú nhận, giọng nhỏ lại, lần đầu tiên nói ra nỗi sợ ấy thành lời trước một người ngoài Yên Thảo.

"Cố gắng hết sức và cố gắng đến mức tự hủy hoại bản thân là hai chuyện khác nhau," Nam Khánh nói, ánh mắt nhìn cô đầy chân thành. "Em biết không, những vận động viên giỏi nhất mình từng thấy không phải là người tập nhiều nhất, mà là người biết cân bằng giữa luyện tập và nghỉ ngơi tốt nhất. Cơ thể cũng cần một loại 'nhất quán' riêng của nó — luyện tập đều đặn, nghỉ ngơi đều đặn, không phải dồn hết sức trong vài ngày rồi kiệt sức."

Thanh Tâm im lặng, để những lời ấy thấm dần vào tâm trí. Cô nhìn ra sân tập vắng lặng dưới ánh đèn cao áp, những chiếc bia đứng im lìm trong bóng tối nhạt nhòa, và lần đầu tiên, cô tự hỏi liệu nỗi sợ hãi thất bại của mình có đang khiến cô đi ngược lại chính mục tiêu mà cô muốn đạt được hay không.

"Vậy em nên làm gì bây giờ?" cô hỏi.

"Về nhà nghỉ ngơi," Nam Khánh đáp, đứng dậy, đưa tay ra kéo cô đứng lên. "Ngày mai đừng tập một mình nữa. Nếu em muốn tập thêm ngoài giờ CLB, nhắn mình, mình sẽ đi cùng để canh chừng em không tập quá sức. Được không?"

Câu đề nghị ấy khiến tim Thanh Tâm khẽ hẫng một nhịp, dù cô biết rõ đó chỉ là một lời đề nghị mang tính trách nhiệm của một đội trưởng CLB dành cho thành viên mới, không có gì hơn. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh đèn vàng nhạt của sân tập, cô vẫn cảm nhận được một sự ấm áp nhỏ bé len vào lòng mình.

"Được ạ," cô đáp, gật đầu, thu dọn cung tên vào túi.

Nam Khánh đi cùng cô ra đến cổng trường, cả hai im lặng phần lớn quãng đường, chỉ trao đổi vài câu chuyện phiếm về bài tập trên lớp, về giải đấu sắp tới. Khi chia tay ở ngã ba đường, Nam Khánh còn dặn thêm một câu trước khi rẽ sang hướng khác: "Nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ sớm nhé. Bắn cung giỏi không chỉ nằm ở sân tập đâu."

Về đến nhà, Thanh Tâm tắm rửa, ăn vội bát cháo mẹ để phần, rồi lên phòng nằm xuống giường, cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại tỉnh táo lạ thường. Cô lấy cuốn sổ tay ra, viết: "Hôm nay mình học được rằng cố gắng quá mức cũng là một dạng sợ hãi trá hình. Mình cứ nghĩ tập nhiều là dấu hiệu của quyết tâm, nhưng có lẽ đôi khi nó chỉ là cách mình trốn tránh việc phải tin tưởng vào bản thân mà không cần bằng chứng liên tục." Cô đọc lại dòng chữ ấy vài lần, rồi tắt đèn, chìm vào giấc ngủ sớm hơn bất kỳ đêm nào trong suốt hai tuần qua, lòng mang theo một cảm giác được thấu hiểu hiếm hoi mà cô chưa từng ngờ tới lại đến từ một người mới quen chưa đầy một tháng.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, việc đầu tiên Thanh Tâm nhận ra là hai cánh tay mình đau nhức đến mức khó nhấc lên khỏi gối. Cô nằm im một lúc, để cơn đau cơ nhắc nhở cô về buổi tối hôm trước, về lời cảnh báo của Nam Khánh, về chính sự nóng vội của bản thân. Cô xoay cổ tay vài vòng, cảm nhận từng thớ cơ căng cứng phản đối, và bật cười khẽ một mình — một tiếng cười vừa bất lực vừa nhẹ nhõm, như thể cơ thể cô đang tự lên tiếng thay cho những gì lý trí cô vẫn chưa chịu thừa nhận hoàn toàn.

Ở trường hôm đó, Yên Thảo nhận ra ngay sự khác lạ khi thấy Thanh Tâm nhăn mặt lúc với tay lấy sách trên kệ cao trong giờ ra chơi. "Cậu bị sao vậy?" cô bạn hỏi, ánh mắt lo lắng.

"Tớ tập hơi quá sức tối qua," Thanh Tâm thú nhận, kể lại vắn tắt chuyện gặp Nam Khánh ở sân tập. Yên Thảo nghe xong, thở dài lắc đầu nhưng không giấu được nụ cười nhẹ.

"Tớ mừng là có ai đó ngoài tớ chịu nói thẳng với cậu chuyện này," Yên Thảo nói. "Tớ nhắc cậu bao nhiêu lần về việc đừng quá sức rồi mà cậu có nghe đâu. Có khi phải để một người lạ nói cậu mới chịu nghe."

"Anh ấy không phải người lạ," Thanh Tâm phản đối nhanh hơn cô dự tính, khiến Yên Thảo nhướng mày nhìn bạn với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Ừ thì, không phải người lạ," Yên Thảo nhại lại, cười tủm tỉm. "Thôi được rồi, tớ không trêu nữa đâu. Nhưng nhớ nghe lời anh ấy đấy, đừng để tớ phải đến tận sân tập lôi cậu về."

Buổi chiều hôm ấy không phải lịch CLB, nhưng Thanh Tâm vẫn giữ đúng lời hứa với Nam Khánh — cô không đến sân tập một mình. Thay vào đó, cô dành thời gian nghỉ ngơi, xem lại vài đoạn video kỹ thuật cơ bản mà Nam Khánh từng gửi cho cả nhóm trong group chat của CLB, lần này với một tâm thế thư thái hơn hẳn, không còn cảm giác phải ghi nhớ từng chi tiết như đang ôn thi. Cô để ý thấy trong một đoạn video, Nam Khánh có nhắc lại đúng câu cậu từng nói với cô tối hôm trước — về việc cơ thể cần thời gian nghỉ ngơi để hấp thụ luyện tập — và cô mỉm cười nhận ra rằng đó không phải lời nói bộc phát, mà là một triết lý cậu thực sự tin tưởng và áp dụng nhất quán, không chỉ dành riêng cho cô.

Đã sao chép liên kết chương