Chương 16
Chương 16 — Mũi Tên Không Trúng Đích
Phần IV — Trật Mục Tiêu
Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh chóng, và khi học kỳ hai bắt đầu, Giải Vô Địch Bắn Cung Học Sinh Toàn Tỉnh cũng chính thức khởi tranh, quy tụ những đội mạnh nhất từ khắp các khu vực trong tỉnh, diễn ra qua nhiều vòng đấu kéo dài suốt ba tuần tại nhà thi đấu tỉnh. Đây là giải đấu lớn nhất mà Thanh Tâm từng tham dự, với quy mô và mức độ cạnh tranh vượt xa hẳn giải khu vực trước đó.
"Vòng đầu tiên sẽ diễn ra vào thứ Bảy tới," thầy Kiên thông báo trong buổi họp CLB đầu năm mới. "Đây là vòng loại trực tiếp, thắng thì vào vòng trong, thua là dừng cuộc luôn. Đối thủ vòng này của đội mình khá mạnh, từng lọt vào bán kết năm ngoái, nên các em cần chuẩn bị tâm lý thật kỹ."
Tin tức ấy khiến không khí luyện tập của cả đội trở nên căng thẳng hơn hẳn so với giai đoạn chuẩn bị cho giải khu vực. Thanh Tâm cảm nhận rõ áp lực tăng dần theo từng ngày khi ngày thi đấu đến gần, dù cô đã cố gắng áp dụng mọi kỹ thuật kiểm soát tâm lý mà Nam Khánh từng dạy.
Điều khiến áp lực càng tăng cao hơn nữa là việc Thanh Vân, sau khi biết tin về vòng đấu quan trọng này, đã quyết định xin nghỉ phép thêm một lần nữa để về xem em gái thi đấu, lần này mang theo cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn — chị còn rủ thêm vài người bạn cũ từng cùng thi đấu bắn cung thời trung học, những người cũng từng biết đến "huyền thoại Lý Thanh Vân" của trường Lý Thường Kiệt, cùng đến cổ vũ.
"Chị mời thêm mấy người bạn cũ đến xem cho vui ấy mà," Thanh Vân nói qua điện thoại khi báo tin cho Thanh Tâm, giọng đầy hào hứng không hề nhận ra sức nặng của thông tin ấy đối với em gái mình. "Họ nghe tin em vào giải tỉnh là háo hức lắm, ai cũng muốn xem con gái út nhà họ Lý thi đấu."
Thanh Tâm cố gắng đáp lại bằng giọng điệu vui vẻ, nhưng sau khi cúp máy, cô ngồi lặng người một lúc lâu, cảm nhận một áp lực nặng nề chưa từng có trước đây len lỏi vào từng suy nghĩ. Không chỉ ba mẹ, không chỉ Thanh Vân, mà giờ đây còn có cả những người bạn cũ của chị, những người chắc chắn sẽ quan sát cô với ống kính so sánh giữa "em gái của huyền thoại Thanh Vân" và chính huyền thoại ấy.
"Em không sao chứ?" Nam Khánh hỏi trong buổi tập chiều hôm đó, nhận ra sự căng thẳng bất thường trong cách Thanh Tâm cầm cung, tay cô siết chặt hơn mức cần thiết ngay từ những phát bắn khởi động đầu tiên.
"Em ổn ạ," Thanh Tâm đáp nhanh, một phản xạ quen thuộc của việc luôn cố tỏ ra vững vàng trước mặt người khác, dù trong lòng cô biết rõ mình đang không hề ổn chút nào.
Nam Khánh nhìn cô một lúc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không truy vấn thêm, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở. "Nhớ giữ đúng quy trình của em nhé. Đừng để bất kỳ ai ngoài kia làm em quên mất những gì em đã luyện tập suốt bao tháng qua."
"Em nhớ," Thanh Tâm đáp, cố gắng gật đầu chắc chắn, nhưng trong lòng, một nỗi lo mơ hồ đã bắt đầu bén rễ sâu hơn cô tưởng, len lỏi vào từng đêm trước ngày thi đấu, khiến cô khó ngủ hơn bình thường.
Đêm trước ngày thi đấu, Thanh Tâm nằm trên giường, không thể chợp mắt dù đã cố gắng đủ mọi cách — nghe nhạc nhẹ, đọc lại những dòng ghi chú cũ trong cuốn sổ tay, thậm chí thử các bài tập hít thở thư giãn mà Nam Khánh từng chỉ. Nhưng tâm trí cô cứ liên tục quay về hình ảnh Thanh Vân cùng những người bạn cũ ngồi trên khán đài, ánh mắt họ dõi theo từng động tác của cô, ngầm so sánh với hình ảnh huyền thoại năm nào.
Cô lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho Nam Khánh để chia sẻ nỗi lo, nhưng rồi lại đặt xuống, tự nhủ rằng mình cần học cách tự mình vượt qua những khoảnh khắc yếu lòng như thế này, không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào người khác. Đó là một suy nghĩ mà, nhìn lại sau này, cô nhận ra chính là bước đầu tiên của một sai lầm lớn hơn — việc tự cô lập bản thân ngay khi áp lực bắt đầu dâng cao, thay vì tìm đến sự hỗ trợ mà cô đã học được cách chấp nhận trong suốt nhiều tháng qua.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Thanh Tâm cảm thấy đầu óc nặng nề vì thiếu ngủ, đôi mắt hơi thâm quầng dù cô đã cố trang điểm nhẹ để che đi. Mẹ nhận ra ngay sự mệt mỏi bất thường của con gái trong bữa sáng.
"Con ngủ không ngon à?" mẹ hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Con hơi hồi hộp thôi ạ," Thanh Tâm đáp, cố nở nụ cười trấn an mẹ, dù trong lòng cảm giác bất an vẫn không hề nguôi ngoai chút nào.
Trên đường đến nhà thi đấu tỉnh cùng cả gia đình, Thanh Tâm nhìn ra cửa sổ xe, cố gắng hít thở đều đặn theo những gì đã luyện tập, nhưng cảm giác lo lắng vẫn cứ bám riết lấy cô, nặng nề hơn bất kỳ lần thi đấu nào trước đây. Cô không biết rằng, chỉ vài giờ sau đó, nỗi lo lắng âm ỉ này sẽ bùng phát thành một điều còn tồi tệ hơn nhiều những gì cô từng tưởng tượng.
Nhà thi đấu tỉnh hiện ra trước mắt cô đồ sộ hơn hẳn bất kỳ địa điểm thi đấu nào cô từng đến — mái vòm cao, khán đài nhiều tầng, và một biển băng rôn giăng khắp cổng chào đón các đội tuyển từ khắp tỉnh đổ về. Không khí náo nhiệt của ngày khai mạc khiến cảm giác nhỏ bé và choáng ngợp trong lòng Thanh Tâm càng thêm rõ rệt, khác hẳn sự tự tin cô mang theo khi bước vào giải khu vực chỉ vài tuần trước.
"Đến rồi kìa," Yên Thảo reo lên khi gặp Thanh Tâm ở khu vực cổng vào, ôm chầm lấy bạn thân một cái thật chặt. "Nhìn cậu có vẻ căng thẳng quá, ngủ không ngon à?"
"Tớ hơi lo thôi," Thanh Tâm đáp, cố nở nụ cười, nhưng Yên Thảo, với sự nhạy bén quen thuộc, ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn hơn bình thường trong ánh mắt bạn.
"Cậu chắc là ổn chứ?" Yên Thảo hỏi lại, giọng lo lắng thật sự. "Cậu trông mệt mỏi hơn hẳn mọi khi đấy."
"Tớ ổn mà," Thanh Tâm khẳng định, dù giọng nói có phần gượng gạo. "Chỉ là giải này lớn hơn, đối thủ mạnh hơn, với lại chị Vân còn dẫn theo cả bạn bè đến xem nữa, nên tớ hơi áp lực một chút thôi."
Yên Thảo định nói thêm điều gì đó, nhưng lúc ấy loa phát thanh của ban tổ chức vang lên thông báo các đội chuẩn bị vào khu vực khởi động, cắt ngang cuộc trò chuyện. "Thôi, cậu đi khởi động đi, tớ với gia đình cậu sẽ ngồi ở khán đài gần nhất, cố lên nhé Tâm!" Yên Thảo nói, vỗ vai bạn động viên trước khi tách ra.
Tại khu vực khởi động dành riêng cho các đội tuyển, Thanh Tâm đứng cạnh Nam Khánh và Bình, cố gắng thực hiện các bài tập giãn cơ quen thuộc, nhưng tay cô cứ run nhẹ mỗi khi nâng cung lên thử tư thế, một dấu hiệu bất thường mà cả Nam Khánh và Bình đều nhận thấy nhưng chưa ai lên tiếng hỏi thẳng.
Xung quanh, những đội tuyển khác cũng đang khởi động, tiếng huấn luyện viên các đội hô hào chiến thuật, tiếng cung tên va chạm lách cách, tất cả hòa vào một bầu không khí căng thẳng đặc trưng của ngày thi đấu quan trọng. Thanh Tâm nhìn quanh, thấy nhiều gương mặt xa lạ, nhiều màu áo đồng phục khác nhau từ các trường trong tỉnh, và cảm giác nhỏ bé, lạc lõng trong một sân chơi lớn hơn nhiều so với những gì cô từng quen thuộc càng khiến lòng cô thêm nặng trĩu.
"Còn mười lăm phút nữa vào trận," Nam Khánh nhắc, giọng cố giữ vẻ bình thường dù ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Thanh Tâm. "Em cần gì không, nước, hay là ngồi nghỉ một lát?"
"Em không sao đâu," Thanh Tâm đáp, giọng có phần gấp gáp hơn bình thường. "Em chỉ cần tập trung lại một chút thôi."
Cô quay lưng lại, bước ra một góc nhỏ vắng người, cố gắng hít thở sâu theo đúng bài tập đã luyện tập hàng trăm lần, nhưng lần này, dù cô cố gắng đến đâu, nhịp tim vẫn không chịu chậm lại, và trong đầu cô, hình ảnh Thanh Vân cùng những người bạn cũ đang ngồi đâu đó trên khán đài kia cứ hiện lên rõ mồn một, lấn át mọi nỗ lực tập trung vào quy trình quen thuộc mà cô đã cố gắng xây dựng suốt bao tháng qua.
Cô nhắm mắt lại, cố nhớ về cảm giác bình thản của buổi tập chiều mưa hôm nào, cảm giác tự nhiên khi mũi tên rời tay theo kỹ thuật buông lỏng mà Nam Khánh đã dạy, nhưng những ký ức ấy giờ đây trở nên mờ nhạt và xa vời, như thể chúng thuộc về một Thanh Tâm khác, một Thanh Tâm chưa từng phải đối mặt với áp lực lớn đến thế này. Cô mở mắt, nhìn xuống đôi tay mình, thấy chúng hơi run, và một nỗi sợ hãi quen thuộc, tưởng như đã bị bỏ lại phía sau từ nhiều tháng trước, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con sóng ngầm chỉ chờ đúng thời điểm để ập đến.
"Thanh Tâm, đến giờ rồi," Bình gọi từ xa, giọng vẫn giữ được sự lạc quan thường trực dù ánh mắt cậu cũng thoáng chút lo lắng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của đồng đội.
"Tớ ra ngay," Thanh Tâm đáp, cố nặn ra một nụ cười, rồi bước theo Bình và Nam Khánh tiến về phía đường bắn, nơi trận đấu đầu tiên của đội mình tại giải tỉnh sắp sửa bắt đầu, mang theo trong lòng một hỗn hợp cảm xúc rối bời mà cô chưa từng trải qua với cường độ mạnh đến vậy trong suốt hành trình gắn bó với môn thể thao này.