Chương 5
Chương 5 — Mũi Tên Không Trúng Đích
Theo quy định của CLB Bắn Cung trường Lý Thường Kiệt, mọi thành viên mới đều phải trải qua một tháng thử thách trước khi được công nhận là thành viên chính thức — không phải một bài kiểm tra kỹ thuật khắt khe, mà đơn giản là để cả CLB và bản thân người mới có thời gian xác nhận rằng đây thực sự là môn thể thao họ muốn gắn bó lâu dài. Buổi tập thứ Sáu cuối tháng, thầy Kiên thông báo sẽ tổ chức một buổi lễ nhỏ ghi nhận các thành viên mới đã hoàn thành giai đoạn thử thách, trong đó có Thanh Tâm.
"Không có gì to tát đâu," Nam Khánh trấn an cô khi thấy vẻ mặt hơi căng thẳng của Thanh Tâm lúc nghe tin. "Chỉ là mọi người tụ tập lại, thầy Kiên nói vài câu, rồi phát cho em một chiếc áo CLB chính thức thôi. Không phải thi đấu gì cả, em không cần lo lắng."
"Em không lo về phần thi đấu," Thanh Tâm đáp, dù trong lòng vẫn có một chút bồn chồn khó gọi tên. "Em chỉ... không quen với việc được công nhận kiểu này."
Nam Khánh nhìn cô một lúc, ánh mắt như đang cố hiểu điều gì ẩn sau câu nói ấy. "Ý em là sao?"
"Em chỉ quen với việc phải chứng minh mình xứng đáng trước, rồi mới được công nhận sau," Thanh Tâm giải thích, giọng chậm rãi như đang tự khám phá chính suy nghĩ của mình khi nói ra thành lời. "Còn cái này giống như... được công nhận trước khi em thật sự chứng minh được điều gì to tát cả."
"Có lẽ đó chính là điều em cần học," Nam Khánh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Rằng không phải lúc nào sự công nhận cũng phải đi kèm với một thành tích hoàn hảo. Đôi khi, người ta công nhận em chỉ vì em đã kiên trì, đã xuất hiện đều đặn, đã cố gắng. Đó cũng là một dạng thành tích, dù không đo được bằng điểm số."
Buổi lễ nhỏ diễn ra ngay tại sân tập vào cuối buổi chiều thứ Sáu, khi ánh nắng đã bắt đầu ngả vàng nhạt trên những hàng bia tập. Thầy Kiên đứng trước bốn thành viên mới — Thanh Tâm cùng ba bạn khác vừa hoàn thành tháng thử thách — phát biểu vài câu ngắn gọn về tinh thần của CLB.
"CLB mình không phải nơi để tìm kiếm những nhà vô địch tương lai," thầy nói, giọng trầm ấm vang khắp sân tập yên tĩnh. "Dĩ nhiên nếu có bạn nào sau này đạt thành tích cao, thầy sẽ rất tự hào. Nhưng điều thầy mong muốn hơn cả, là mỗi bạn khi rời khỏi CLB này, dù sau một năm hay sau khi tốt nghiệp, đều mang theo được một điều gì đó quý giá hơn huy chương — sự kiên nhẫn với chính mình, khả năng đối mặt với thất bại mà không gục ngã, và niềm vui thuần túy khi làm một việc mình yêu thích."
Thanh Tâm lắng nghe, những lời ấy chạm vào một nơi sâu kín trong lòng cô mà cô chưa từng để ai chạm tới. Cô nhìn quanh sân tập, nhìn những gương mặt quen thuộc đã trở nên thân thiết chỉ sau một tháng ngắn ngủi — Bình với nụ cười toe toét thường trực, hai bạn thành viên mới khác đang đứng cạnh cô cũng mang vẻ mặt hồi hộp tương tự, và Nam Khánh đứng phía sau thầy Kiên, tay khoanh trước ngực, ánh mắt dõi theo cô với một sự ấm áp mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác ngoài Yên Thảo.
Khi thầy Kiên gọi tên và trao cho cô chiếc áo CLB màu xanh navy in hình cây cung cách điệu ở ngực trái, Thanh Tâm cảm nhận một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng — không phải niềm tự hào rực rỡ như cô từng tưởng tượng khi nghĩ về việc đạt được một cột mốc nào đó, mà là một sự ấm áp nhẹ nhàng, bình dị, giống như cảm giác được thuộc về một nơi nào đó thật sự, không phải vì cô đã hoàn hảo, mà vì cô đã kiên trì.
"Chúc mừng em," thầy Kiên nói, bắt tay cô. "Thầy để ý thấy em tiến bộ rất nhiều trong tháng qua, không chỉ về kỹ thuật, mà cả về cách em đối xử với chính mình. Cứ giữ đà này."
"Em cảm ơn thầy," Thanh Tâm đáp, cúi đầu, giọng hơi nghẹn lại vì xúc động ngoài dự tính.
Sau buổi lễ, cả CLB tổ chức một bữa liên hoan nhỏ ngay tại sân trường, với vài túi bánh snack và nước ngọt mà mọi người góp lại mua. Thanh Tâm ngồi cạnh Bình và hai thành viên mới khác, trò chuyện rôm rả về những kỷ niệm trong tháng đầu tiên — lần Bình bắn trúng bia của người bên cạnh, lần một bạn nữ mới suýt làm rơi cả bó tên xuống đất vì luống cuống.
Nam Khánh đến ngồi cạnh cô sau khi đã đi một vòng chào hỏi mọi người, tay cầm hai lon nước ngọt, đưa cho cô một lon. "Chúc mừng em chính thức trở thành thành viên CLB," cậu nói, giơ lon nước lên như thể đang cụng ly.
"Cảm ơn anh," Thanh Tâm đáp, cụng lon nước với cậu, khóe miệng cong lên thành nụ cười tự nhiên nhất mà cô từng có kể từ ngày gia nhập CLB. "Với cả... cảm ơn vì đã kiên nhẫn với em suốt tháng qua nữa. Em biết mình không phải lúc nào cũng dễ huấn luyện."
"Em không khó huấn luyện đâu," Nam Khánh cười, lắc đầu. "Em chỉ khắt khe với bản thân hơn mức cần thiết thôi, mà điều đó thì không phải lỗi của em, chỉ là thói quen cần thời gian để thay đổi. Với lại," cậu thêm vào, giọng có chút tinh nghịch, "em học nhanh lắm. Mình nghĩ chỉ cần vài tháng nữa, em sẽ là một trong những cung thủ giỏi nhất CLB này."
"Anh nói vậy để em có động lực thôi, đúng không?" Thanh Tâm hỏi, hơi ngại ngùng trước lời khen.
"Không, mình nói thật đấy," Nam Khánh đáp, ánh mắt nghiêm túc dù giọng vẫn nhẹ nhàng. "Mình đã huấn luyện đủ nhiều thành viên mới để biết ai có tiềm năng thật sự. Em có đấy, Thanh Tâm à. Chỉ cần em học được cách tin vào điều đó mà không cần phải chứng minh nó bằng sự hoàn hảo mỗi ngày."
Buổi liên hoan kéo dài đến khi trời nhá nhem tối, mọi người mới bắt đầu thu dọn ra về. Trên đường đạp xe về nhà, Thanh Tâm mặc thử chiếc áo CLB mới nhận, cảm nhận chất vải mềm mại áp sát người, và tự hỏi liệu một tháng trước, khi cô lần đầu bước vào sân tập với quyết tâm chứng minh bản thân, cô có bao giờ tưởng tượng được rằng mình sẽ kết thúc tháng đầu tiên ấy với một cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp như thế này hay không.
Về đến nhà, cô đứng trước bức ảnh chị Vân trên tường phòng khách như thói quen mỗi tối, nhưng lần này, cô mặc nguyên chiếc áo CLB mới, đứng thẳng người, ngắm nhìn bức ảnh với một ánh mắt hoàn toàn khác — không còn là ánh mắt của một người đang cố với tới một tiêu chuẩn xa vời, mà là ánh mắt của một người đang dần tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường có thể có những điểm giao với con đường của chị gái, nhưng không nhất thiết phải trùng khớp hoàn toàn.
"Con vào CLB chính thức rồi đấy mẹ ạ," cô nói với mẹ đang ở trong bếp, giọng đầy tự hào không giấu giếm.
"Giỏi quá con," mẹ đáp, ló đầu ra khỏi bếp, nụ cười rạng rỡ. "Mẹ tin con sẽ làm tốt thôi, con gái mẹ mà."
Lần này, câu nói ấy, dù vẫn mang theo âm hưởng kỳ vọng quen thuộc, không còn khiến Thanh Tâm cảm thấy nặng nề như trước. Cô mỉm cười, lên phòng, cởi áo CLB treo cẩn thận lên móc áo, rồi lấy cuốn sổ tay ra viết những dòng cuối cùng khép lại một tháng đầu tiên đầy biến động trong hành trình mới của mình.
"Hôm nay mình chính thức trở thành thành viên CLB Bắn Cung. Một tháng trước, mình bước vào đây với một mục tiêu duy nhất — chứng minh mình không thua kém chị Vân. Bây giờ, mình vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được mục tiêu đó, nhưng mình đã học được rằng có một mục tiêu khác quan trọng hơn — học cách nhìn mũi tên của chính mình bằng ánh mắt tử tế hơn, dù nó có trúng tâm hay không. Mình nghĩ đó mới là điều thật sự đáng để tiếp tục theo đuổi."
Cô gấp sổ lại, tắt đèn, nằm xuống giường trong bóng tối yên tĩnh, lòng tràn đầy một cảm giác bình yên hiếm hoi. Ngoài kia, đâu đó trong thành phố, chị Vân vẫn đang tiếp tục hành trình riêng của mình, xa nhà để theo đuổi con đường huấn luyện viên trẻ mà chị mới bắt đầu, hoàn toàn không biết rằng em gái mình vừa trải qua một tháng thay đổi âm thầm nhưng sâu sắc, một tháng mà những mũi tên không trúng tâm đã dạy cho cô nhiều điều hơn bất kỳ mũi tên hoàn hảo nào từng có thể dạy được.
Trước khi ngủ, điện thoại cô sáng lên với một tin nhắn từ Yên Thảo, kèm theo tấm ảnh cô chụp lén gửi trước đó lúc liên hoan — khoảnh khắc Thanh Tâm đang cười rạng rỡ trong chiếc áo CLB mới, đứng cạnh Nam Khánh, cả hai đều cầm lon nước ngọt. "Nhìn cậu hạnh phúc thế này tớ mừng lắm," Yên Thảo viết. "Một tháng trước cậu còn buồn vì một vòng chín, giờ nhìn cậu cười vậy tớ biết cậu đã tìm đúng chỗ rồi. Chúc mừng cậu chính thức nhập hội nhé, cung thủ của tớ."
Thanh Tâm nhìn tấm ảnh một lúc lâu, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ trông như vậy trong ảnh — không phải vẻ mặt căng thẳng cố kiểm soát mọi thứ mà cô vẫn quen thấy trong gương mỗi khi tự soi lại bản thân, mà là một gương mặt thư thái, mắt sáng lên vì vui vẻ thật sự. Cô lưu tấm ảnh lại, đặt làm hình nền khóa màn hình, một quyết định bốc đồng nhỏ nhưng khiến cô mỉm cười khi nghĩ đến việc mỗi lần mở điện thoại, cô sẽ được nhắc nhớ về cảm giác của buổi tối hôm ấy.
Cô nhắn lại cho Yên Thảo một dòng ngắn: "Cảm ơn cậu vì đã luôn ở bên cạnh tớ, kể cả những lúc tớ khó chịu vô lý nhất. Không có cậu chắc tớ đã bỏ cuộc từ vòng chín đầu tiên rồi." Yên Thảo gửi lại một loạt biểu tượng cảm xúc trái tim, kèm theo lời nhắn: "Đừng có nói vậy, cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều. Giờ ngủ đi, mai còn phải đi học sớm."
Thanh Tâm đặt điện thoại xuống bàn, kéo chăn lên, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc chuyển giao giữa tỉnh và mơ, cô thoáng nghĩ về hành trình một tháng vừa qua như một mũi tên đầu tiên của một hiệp bắn dài hơn nhiều — nó không cắm trúng chính giữa tâm điểm hoàn hảo như cô từng mơ ước, nhưng nó đã bay đúng hướng, đã tìm được quỹ đạo của riêng nó, và có lẽ, đó mới chính là khởi đầu cô thật sự cần, hơn bất kỳ sự hoàn hảo tức thời nào cô từng khao khát.