Mũi Tên Không Trúng Đích
9 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Mũi Tên Không Trúng Đích

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Ngày diễn ra vòng chung kết khu vực đến vào một sáng thứ Bảy giữa tháng Mười Hai, trời se lạnh đặc trưng của mùa đông miền Bắc, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Địa điểm thi đấu lần này là nhà thi đấu thể thao trung tâm của thành phố, quy mô lớn hơn hẳn sân vận động trường học nơi diễn ra vòng loại, với khán đài có thể chứa hàng trăm người.

Cả gia đình Thanh Tâm — ba, mẹ, và Thanh Vân — cùng nhau đến xem từ sớm, ngồi ở hàng ghế gần đường bắn nhất có thể. Yên Thảo cũng xin phép nghỉ học nửa buổi để đến cổ vũ, mang theo một tấm bảng nhỏ tự làm với dòng chữ "Cố lên Thanh Tâm" viết bằng bút dạ màu sặc sỡ.

"Nhìn kìa, cả nhà cậu với Yên Thảo đến đông đủ quá," Bình nói, huých vai Thanh Tâm khi cả đội đang khởi động ở khu vực chuẩn bị, chỉ về phía khán đài nơi gia đình cô đang vẫy tay.

Thanh Tâm nhìn theo, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi thấy những gương mặt thân thương đang dõi theo mình, dù xen lẫn đó vẫn còn một chút hồi hộp quen thuộc khi biết chị Vân cũng đang có mặt, ánh mắt chuyên môn của chị chắc chắn sẽ quan sát từng chi tiết nhỏ trong cách cô thi đấu.

"Tập trung vào khởi động đi," Nam Khánh nhắc nhở nhẹ nhàng, nhận ra ánh mắt cô đang lơ đãng nhìn về phía khán đài. "Còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, giờ là lúc mình cần làm nóng cơ thể, không phải lúc để nghĩ về khán giả."

"Vâng ạ," Thanh Tâm đáp, quay lại tập trung vào các bài tập giãn cơ và làm nóng vai, cánh tay theo đúng quy trình đã luyện tập nhuần nhuyễn suốt nhiều tháng qua.

Nội dung thi đấu đồng đội diễn ra đầu tiên vào buổi sáng, với mười đội mạnh nhất từ vòng loại tranh tài để chọn ra ba đội xuất sắc nhất đại diện khu vực tham dự Giải Vô Địch Toàn Tỉnh. Khi đến lượt đội Lý Thường Kiệt bước vào đường bắn, Thanh Tâm cảm nhận rõ áp lực tăng lên gấp nhiều lần so với vòng loại, nhưng lần này, cô đã có thêm kinh nghiệm và sự chuẩn bị kỹ càng hơn để đối mặt với nó.

Bình mở màn với phong độ ổn định, ghi được số điểm khá tốt. Nam Khánh tiếp nối với sự điềm tĩnh vốn có, đạt điểm số cao nhất đội. Đến lượt Thanh Tâm, cô hít một hơi sâu, nhìn nhanh về phía khán đài một lần cuối, thấy nụ cười động viên của mẹ, ánh mắt tự hào của ba, và cả sự chăm chú của Thanh Vân, rồi quay lại tập trung hoàn toàn vào đường bắn trước mặt.

Cô nâng cung, thực hiện đúng quy trình quen thuộc — hít vào, nâng cung, thở ra nửa hơi, kéo dây về điểm neo, giữ ổn định, buông lỏng. Mũi tên đầu tiên cắm vào vòng mười. Mũi tên thứ hai cắm vào vòng chín. Mũi tên thứ ba, dù có chút run nhẹ vì gió thổi bất chợt, vẫn cắm gọn vào vòng chín.

Kết thúc lượt bắn, tiếng vỗ tay từ khán đài vang lên rộn ràng, và Thanh Tâm không kìm được nụ cười rạng rỡ khi bước ra khỏi đường bắn. Cô liếc nhìn về phía gia đình, thấy Thanh Vân đang đứng bật dậy vỗ tay nhiệt tình, gương mặt chị tràn đầy niềm tự hào không giấu giếm, không còn chút dấu hiệu nào của sự đánh giá chuyên môn khắt khe như những buổi tập trước đó.

Buổi thi đấu đồng đội tiếp tục qua nhiều loạt bắn khác, và đội Lý Thường Kiệt duy trì được phong độ ổn định xuyên suốt, kết thúc buổi sáng với vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng tạm thời, chỉ sau một đội trường chuyên có bề dày truyền thống lâu năm về bắn cung.

"Chúng ta làm tốt lắm!" Bình hét lên đầy phấn khích khi cả ba tụ lại ăn trưa nhanh trong khu vực nghỉ ngơi dành cho vận động viên. "Nếu giữ được phong độ này ở buổi chiều, chắc chắn mình sẽ có suất đi tỉnh."

"Đừng vội mừng," Nam Khánh nhắc nhở, dù giọng cậu cũng không giấu được sự phấn khích. "Buổi chiều còn nội dung cá nhân nữa, và đó mới là phần quyết định suất cá nhân đi tỉnh. Ăn no rồi nghỉ ngơi một chút, chiều còn nhiều việc phải làm."

Thanh Tâm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn dư âm niềm vui từ kết quả buổi sáng. Cô ăn trưa cùng đồng đội, tranh thủ nhắn tin báo tin vui cho Yên Thảo đang ngồi trên khán đài, nhận lại một tràng tin nhắn đầy biểu tượng ăn mừng.

Giữa buổi nghỉ trưa, mẹ cô tìm đến khu vực nghỉ ngơi, mang theo một hộp trái cây đã gọt sẵn. "Con ăn thêm chút trái cây cho tỉnh táo này," mẹ nói, đưa hộp trái cây cho cô. "Sáng nay con bắn đẹp lắm, ba mẹ tự hào về con lắm."

"Con cảm ơn mẹ," Thanh Tâm đáp, nhận lấy hộp trái cây, cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm giản dị ấy.

Thanh Vân cũng đến sau đó một lúc, ngồi xuống cạnh em gái, không nói nhiều về kỹ thuật như những lần trước, chỉ đơn giản hỏi han về cảm giác của cô sau buổi sáng. "Em cảm thấy thế nào?" chị hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"Em thấy ổn ạ," Thanh Tâm đáp, thành thật. "Hồi hộp, nhưng cũng vui. Em nghĩ em đã làm được điều mình muốn — không phải bắn hoàn hảo, mà là bắn đúng với những gì em đã luyện tập."

"Vậy là tốt rồi," Thanh Vân nói, mỉm cười, ánh mắt chị lần này không mang theo bất kỳ sự đánh giá chuyên môn nào, chỉ đơn thuần là niềm vui của một người chị nhìn thấy em gái mình trưởng thành. "Chị tin buổi chiều em cũng sẽ làm tốt thôi."

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy, dù đơn giản, khiến Thanh Tâm cảm thấy một sự nhẹ nhõm mới mẻ, như thể một phần nào đó trong mối quan hệ giữa hai chị em đã bắt đầu thay đổi theo hướng tích cực hơn. Cô ăn nốt phần trái cây, nghỉ ngơi thêm một lúc, rồi cùng đồng đội quay trở lại khu vực chuẩn bị cho buổi thi đấu cá nhân sắp diễn ra vào buổi chiều — buổi thi đấu mà cô biết sẽ mang tính quyết định cao hơn nhiều, không chỉ vì tính chất đối kháng trực tiếp giữa các cá nhân, mà còn vì đây sẽ là lúc cô phải một mình đối mặt với áp lực, không có đồng đội đứng cạnh để chia sẻ từng khoảnh khắc căng thẳng như buổi sáng.

Bước ra khu vực khởi động buổi chiều, Thanh Tâm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại cảm giác tự tin và bình tĩnh mà cô đã có được trong suốt buổi sáng, mang theo nó như một hành trang quý giá cho những gì còn ở phía trước — không biết rằng, chỉ vài giờ sau đó, chính hành trang ấy sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay.

Trước khi vào khu vực khởi động, Nam Khánh kéo cô lại một chút, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Nội dung cá nhân buổi chiều thi đấu theo thể thức loại trực tiếp," cậu nhắc lại, dù cả hai đều đã biết rõ luật thi đấu. "Mỗi trận chỉ có mười hai mũi tên, thua là dừng cuộc luôn, không có cơ hội gỡ lại như thi đồng đội tính tổng điểm cả ngày. Áp lực sẽ khác hẳn buổi sáng đấy."

"Em biết," Thanh Tâm đáp, gật đầu, cảm nhận rõ sự khác biệt trong cách tim mình đập khi nghĩ đến thể thức đối kháng trực tiếp, nơi mỗi mũi tên đều có thể quyết định thắng thua ngay lập tức, không giống như thi đồng đội có thể bù trừ điểm số qua nhiều loạt bắn.

"Nhớ là dù thắng hay thua, quan trọng nhất là em thi đấu đúng với những gì em đã luyện tập," Nam Khánh nói, đặt tay lên vai cô một lúc, ánh mắt chân thành. "Đừng để kết quả trận trước ảnh hưởng đến trận sau, và đừng để bất kỳ ai trên khán đài, kể cả chị Vân, làm em quên mất quy trình của chính mình."

"Em sẽ cố," Thanh Tâm đáp, mỉm cười, cảm thấy an tâm hơn phần nào nhờ sự đồng hành của cậu.

Vòng đầu tiên của nội dung cá nhân, Thanh Tâm đối đầu với một nữ vận động viên đến từ một trường khác, và nhờ giữ được sự bình tĩnh cùng quy trình bắn ổn định, cô giành chiến thắng khá thuyết phục, tiến vào vòng hai. Cảm giác chiến thắng đầu tiên trong thể thức đối kháng trực tiếp mang lại cho cô một sự tự tin mới, khác hẳn với cảm giác an toàn khi thi đồng đội.

"Thấy chưa, không có gì phải sợ cả," Bình động viên khi cô quay lại khu vực nghỉ giữa các vòng đấu, đưa cho cô một chai nước. "Cứ giữ đà này là ổn thôi."

Vòng hai, đối thủ của cô mạnh hơn hẳn, một cung thủ được đánh giá là ứng viên vô địch của cả giải, nhưng Thanh Tâm vẫn giữ được sự tập trung, thi đấu sát sao đến từng mũi tên cuối cùng trước khi để thua với cách biệt rất nhỏ. Dù không tiến xa được vào vòng trong, kết quả ấy vẫn đủ để cô lọt vào danh sách những cá nhân xuất sắc nhất khu vực, đảm bảo một suất tham dự Giải Vô Địch Toàn Tỉnh sau này.

"Thua sát nút vậy tiếc thật," Thanh Tâm nói với Nam Khánh sau khi trận đấu kết thúc, giọng có chút tiếc nuối nhưng không còn mang theo sự tự trách nặng nề như trước đây.

"Tiếc, nhưng em thi đấu rất tốt," Nam Khánh đáp, vỗ vai cô động viên. "Đối thủ đó là hạt giống số một của cả giải đấy, em cầm hòa được đến mũi tên cuối cùng là quá xuất sắc rồi. Quan trọng là em đã đủ điều kiện đi tỉnh, đó mới là mục tiêu lớn nhất."

Buổi chiều kết thúc với kết quả khả quan cho cả đội — đội đồng đội xếp hạng nhì chung cuộc, đủ điều kiện tham dự Giải Vô Địch Toàn Tỉnh, và cả ba thành viên, bao gồm Thanh Tâm, đều giành được suất cá nhân nhờ thành tích tốt trong suốt cả ngày thi đấu. Gia đình Thanh Tâm chạy ùa đến chúc mừng ngay khi kết quả cuối cùng được công bố, Thanh Vân ôm chầm lấy em gái, giọng nghẹn ngào đầy tự hào, khiến Thanh Tâm cảm thấy trọn vẹn hơn bao giờ hết trong hành trình mấy tháng qua của mình.

Đã sao chép liên kết chương