Mũi Tên Không Trúng Đích
9 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Mũi Tên Không Trúng Đích

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Trận đấu đồng đội vòng một diễn ra trên đường bắn số ba, ngay trước khu vực khán đài chính, nơi Thanh Tâm có thể nhìn thấy rõ Thanh Vân ngồi cùng ba mẹ và hai người bạn cũ, tất cả đều đang hướng ánh mắt về phía cô với sự chờ đợi háo hức. Cô cố gắng không nhìn về phía đó quá lâu, nhưng cảm giác bị quan sát vẫn đè nặng lên vai cô như một khối đá vô hình.

Bình bắn trước, mở màn với phong độ có phần chững lại so với bình thường, chỉ đạt điểm số trung bình khá. Nam Khánh tiếp nối, vẫn giữ được sự điềm tĩnh quen thuộc, ghi điểm tốt để bù lại. Đến lượt Thanh Tâm, cô bước vào vị trí, tay run nhẹ khi cầm lấy mũi tên đầu tiên từ ống đựng tên bên hông.

Cô cố gắng thực hiện đúng quy trình đã luyện tập hàng trăm lần — hít vào, nâng cung, thở ra nửa hơi, kéo dây về điểm neo. Nhưng lần này, khi đến khoảnh khắc cần buông lỏng, tay cô lại vô thức siết chặt hơn, cố tình điều khiển khoảnh khắc buông tên thay vì để nó diễn ra tự nhiên như cô đã luyện tập.

Mũi tên bay đi, cắm vào vòng sáu, lệch hẳn ra khỏi khu vực điểm cao. Tiếng xì xào nhẹ vang lên từ khán đài, và Thanh Tâm cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Thanh Vân đang nhìn mình, không phải với sự trách móc, mà với sự ngạc nhiên xen lẫn lo lắng, điều mà với Thanh Tâm lúc này còn tồi tệ hơn cả sự trách móc.

Cô cố gắng hít một hơi sâu, tự nhủ bản thân bình tĩnh lại như những gì Nam Khánh từng dạy — không để một phát bắn tệ ảnh hưởng đến phát tiếp theo. Nhưng mũi tên thứ hai, dù cô cố gắng kiểm soát, lại cắm vào vòng bảy, và mũi tên thứ ba, tay cô run đến mức gần như mất kiểm soát hoàn toàn, bay chệch hẳn ra ngoài bia, không ghi được điểm số nào.

Tiếng ồ lên từ khán đài lần này rõ ràng hơn, và Thanh Tâm cảm nhận gương mặt mình nóng bừng lên vì xấu hổ, đôi tay bắt đầu run rẩy rõ rệt hơn khi cô bước ra khỏi đường bắn, không dám nhìn về phía khán đài, không dám nhìn vào mắt Nam Khánh hay Bình.

"Không sao đâu, còn nhiều loạt bắn nữa," Nam Khánh nói khẽ khi cô đi ngang qua, giọng cậu vẫn giữ được sự trấn an, nhưng Thanh Tâm gần như không nghe lọt tai bất kỳ lời nào, tâm trí cô đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong một vòng xoáy tự trách bản thân.

Loạt bắn tiếp theo, tình hình không khá hơn là bao. Thanh Tâm bước vào vị trí, cảm nhận rõ sự run rẩy lan khắp cơ thể, không chỉ ở đôi tay mà cả ở đôi chân đang cố đứng vững. Cô cố gắng nhớ lại quy trình quen thuộc, nhưng mọi kỹ thuật, mọi bài học tích lũy suốt bao tháng qua dường như đã tan biến hoàn toàn khỏi tâm trí cô, thay vào đó chỉ còn lại một nỗi sợ hãi tê liệt và tiếng nói tự trách vang vọng không ngớt trong đầu — mình đang làm xấu mặt chị Vân, mình đang làm cả đội thất vọng, mình đang chứng minh rằng mình mãi mãi không bao giờ đủ tốt.

Ba mũi tên tiếp theo lần lượt cắm vào vòng năm, vòng sáu, và một mũi trật hẳn ra ngoài bia lần nữa. Điểm số của Thanh Tâm trong buổi thi đấu hôm đó thấp đến mức chưa từng có kể từ ngày cô gia nhập CLB, thấp hơn cả lần đầu tiên cô cầm cung khi còn chưa biết gì về kỹ thuật.

Đội Lý Thường Kiệt, dù Nam Khánh và Bình cố gắng bù đắp bằng phong độ tốt của mình, vẫn không thể tránh khỏi thất bại trước đối thủ, bị loại ngay từ vòng đầu tiên của giải tỉnh — một kết quả tệ hại hơn nhiều so với những gì cả đội kỳ vọng sau thành tích ấn tượng ở giải khu vực.

Khi trọng tài công bố kết quả cuối cùng, Thanh Tâm đứng chết lặng ở đường bắn, không dám ngẩng đầu lên nhìn bất kỳ ai. Cô cảm nhận nước mắt đang chực trào ra nhưng cố kìm nén, không muốn khóc trước mặt đông người như vậy. Xung quanh cô, tiếng vỗ tay chúc mừng đội chiến thắng vang lên, càng khiến cảm giác thất bại của cô thêm phần cay đắng.

"Thanh Tâm," Nam Khánh gọi, bước đến gần, giọng đầy lo lắng. "Em ổn không?"

"Em xin lỗi," Thanh Tâm nói, giọng nghẹn lại, không dám nhìn vào mắt cậu. "Em xin lỗi vì đã làm cả đội thua."

"Không phải lỗi của em," Nam Khánh nói ngay, giọng chắc chắn. "Ai cũng có ngày thi đấu không tốt cả, đây là chuyện bình thường trong thể thao."

Nhưng những lời an ủi ấy, dù chân thành, lại không thể chạm đến Thanh Tâm lúc này, khi tâm trí cô đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong cảm giác xấu hổ và tự trách. Cô liếc nhìn về phía khán đài, thấy Thanh Vân đang đứng dậy, gương mặt chị đầy vẻ lo lắng, cùng những người bạn cũ đang thì thầm với nhau điều gì đó mà Thanh Tâm không nghe rõ nhưng có thể đoán được nội dung.

"Em cần một chút thời gian một mình," Thanh Tâm nói, giọng run rẩy, rồi quay người bước nhanh về phía phòng thay đồ, bỏ mặc Nam Khánh đứng lại với ánh mắt đầy lo lắng và bất lực phía sau.

Trong phòng thay đồ vắng người, Thanh Tâm ngồi sụp xuống ghế, cuối cùng cũng để nước mắt tuôn rơi, những giọt nước mắt của sự xấu hổ, thất vọng, và một cảm giác thất bại sâu sắc hơn bất kỳ lần trật tâm nào trước đây — không chỉ vì điểm số tệ hại, mà vì cô đã thất bại ngay trước mặt tất cả những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình, đã chứng minh, theo cách tồi tệ nhất, rằng nỗi sợ mãi mãi không đủ tốt của cô có lẽ chưa bao giờ thật sự sai.

Cô ngồi đó một lúc lâu, không biết bao nhiêu phút đã trôi qua, cho đến khi nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, và giọng Thanh Vân vang lên từ bên ngoài, đầy lo lắng. "Tâm ơi, chị vào được không?"

Thanh Tâm vội vàng lau nước mắt, cố gắng lấy lại vẻ bình thường trước khi đáp, giọng vẫn còn run rẩy. "Chị vào đi."

Thanh Vân bước vào, nhìn thấy gương mặt sưng đỏ vì khóc của em gái, không nói gì ngay lập tức mà chỉ tiến đến ngồi xuống cạnh cô, im lặng một lúc trước khi lên tiếng. "Em ổn không?" chị hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự lo lắng.

"Em xin lỗi," Thanh Tâm nói, giọng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lại chực trào ra. "Em xin lỗi vì đã bắn tệ như vậy trước mặt chị, trước mặt bạn bè chị. Em biết chị chắc thất vọng lắm."

"Sao em lại nghĩ chị thất vọng?" Thanh Vân hỏi, có chút bất ngờ trước lời nói ấy. "Chị chỉ lo cho em thôi, không hề thất vọng chút nào cả."

"Chị không cần phải an ủi em đâu," Thanh Tâm nói, giọng đột nhiên trở nên gay gắt hơn cô dự tính, một phần vì cảm giác xấu hổ đang chi phối hoàn toàn lý trí cô lúc này. "Em biết mình đã làm hỏng mọi thứ. Cả đội thua chỉ vì em. Chị với các bạn chị chắc đang nghĩ em gái của huyền thoại Thanh Vân sao lại tệ đến vậy."

"Tâm, không ai nghĩ vậy cả—" Thanh Vân định giải thích, nhưng Thanh Tâm đã đứng bật dậy, cắt ngang lời chị.

"Chị không hiểu đâu," Thanh Tâm nói, giọng run lên vì xúc động dồn nén quá lâu. "Chị không biết cảm giác lúc nào cũng phải sống dưới cái bóng của chị là như thế nào đâu. Em chỉ muốn ở một mình một lúc thôi, chị ra ngoài được không?"

Thanh Vân đứng lặng người một giây, gương mặt thoáng qua một nỗi đau mà Thanh Tâm, trong cơn xúc động của chính mình, không kịp nhận ra. "Được rồi," chị nói, giọng nhỏ lại, đứng dậy bước ra khỏi phòng, khép cửa lại nhẹ nhàng phía sau lưng.

Còn lại một mình, Thanh Tâm ngồi sụp xuống trở lại, ôm đầu gối vào ngực, để cho những giọt nước mắt tiếp tục tuôn rơi không kiểm soát. Cô không biết rằng, câu nói vừa thốt ra trong cơn xúc động ấy, dù xuất phát từ một nỗi đau thật sự, đã vô tình gieo vào lòng chị gái mình một vết thương mà cả hai sẽ còn phải mất nhiều thời gian sau đó mới có thể chữa lành.

Bên ngoài phòng thay đồ, Thanh Vân đứng tựa lưng vào bức tường hành lang, hai tay ôm lấy khuỷu tay mình, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng lên trong lòng. Chị không giận em gái, nhưng câu nói "chị không hiểu đâu" cứ vang vọng mãi trong đầu, khơi lại những ký ức mà chính chị cũng chưa từng thật sự đối diện — về những đêm chị từng khóc một mình sau các trận đấu không như ý, về áp lực phải giữ vững hình ảnh "huyền thoại" mà mọi người xung quanh đã gán cho chị, một áp lực mà có lẽ chị chưa bao giờ kể cho ai nghe, kể cả em gái mình.

Ba mẹ Thanh Tâm tìm đến hành lang ngay sau đó, gương mặt đầy lo lắng. "Con bé sao rồi?" mẹ hỏi, nhìn Thanh Vân với ánh mắt dò hỏi.

"Con bé cần thời gian một mình một lát ạ," Thanh Vân đáp, giọng cố giữ bình thường dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Mẹ với ba cứ đợi ở ngoài khán đài đi, để con đứng đây canh chừng cho."

Ba mẹ gật đầu, dù vẻ mặt vẫn không giấu được sự lo lắng, quay trở lại phía khán đài theo lời Thanh Vân. Chị đứng đó thêm một lúc, nhìn về phía cánh cửa phòng thay đồ đóng kín, lòng nặng trĩu một câu hỏi mà chị chưa từng dám đặt ra một cách nghiêm túc trước đây — liệu bao năm qua, không biết bao nhiêu lần vô tình, chính chị đã trở thành một phần nguyên nhân khiến em gái mình phải chịu đựng áp lực nặng nề đến vậy hay không.

Không xa đó, Nam Khánh cũng đứng lặng lẽ ở một góc hành lang, đã chứng kiến toàn bộ cảnh Thanh Vân bước ra khỏi phòng thay đồ với gương mặt buồn bã. Cậu muốn vào gặp Thanh Tâm ngay lập tức, muốn nói với cô rằng một trận thua không định nghĩa con người cô, nhưng một phần trong cậu cũng hiểu rằng, có lẽ lúc này, cô cần thời gian một mình hơn là bất kỳ lời an ủi nào, dù xuất phát từ ai đi nữa. Cậu đứng đó, tay nắm chặt lại, lòng đầy bất lực khi nhìn thấy người mình quan tâm đang chìm trong một nỗi đau mà cậu chưa biết cách nào để có thể thật sự chạm tới.

Đã sao chép liên kết chương