Chương 22
Chương 22 — Mũi Tên Không Trúng Đích
Tối hôm đó, sau bữa cơm, Thanh Vân đề nghị cả nhà ngồi lại phòng khách nói chuyện, viện cớ đơn giản là "lâu rồi cả nhà chưa ngồi tám chuyện với nhau." Ba mẹ, dù có chút bất ngờ trước đề nghị này, vẫn vui vẻ đồng ý, không hề biết rằng đây chính là khoảnh khắc Thanh Tâm đã chuẩn bị tinh thần cả buổi chiều để thực hiện.
"Con có chuyện muốn nói với ba mẹ," Thanh Tâm bắt đầu, giọng run nhẹ nhưng cô cố gắng giữ vững, tay đan chặt vào nhau trong lòng. Thanh Vân ngồi cạnh, khẽ nắm lấy tay em một cách kín đáo để tiếp thêm can đảm.
"Chuyện gì vậy con?" mẹ hỏi, ánh mắt đầy lo lắng, có lẽ đã đoán được phần nào nội dung sắp tới sau nhiều tuần chứng kiến sự thay đổi của con gái.
"Con muốn nói về chuyện... con luôn cảm thấy áp lực khi bị so sánh với chị Vân," Thanh Tâm nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù trái tim đang đập thình thịch. "Con biết ba mẹ không cố ý, con biết ba mẹ chỉ muốn động viên con thôi. Nhưng suốt nhiều năm qua, mỗi lần ba mẹ nhắc đến chị Vân, dù chỉ là một câu khen ngợi nhỏ, con lại cảm thấy như mình đang bị đặt lên bàn cân, và con luôn cảm thấy mình không đủ tốt."
Ba mẹ cô im lặng, gương mặt cả hai thoáng qua một sự bàng hoàng thật sự, như thể đây là lần đầu tiên họ nhận ra tác động sâu sắc mà những lời nói tưởng chừng vô hại của mình đã gây ra cho con gái út suốt bao năm qua.
"Ba mẹ... không biết con cảm thấy như vậy," ba nói, giọng trầm xuống, đầy sự áy náy. "Ba mẹ chỉ muốn khích lệ con, muốn con biết ba mẹ tin con cũng có thể làm được những điều tuyệt vời như chị con thôi."
"Con biết ạ," Thanh Tâm đáp, giọng dịu lại. "Nhưng có lẽ ba mẹ không nhận ra, mỗi lần so sánh, dù là khen ngợi, cũng vô tình khiến người được so sánh cảm thấy mình chỉ có giá trị khi đạt được điều gì đó giống với người kia. Con đã dành rất nhiều năm cố gắng trở thành một phiên bản khác của chị Vân, thay vì tìm ra con đường của riêng mình, chỉ vì con nghĩ đó là cách duy nhất để được công nhận."
Mẹ cô đưa tay lên che miệng, mắt đỏ hoe. "Mẹ xin lỗi con," bà nói, giọng nghẹn ngào. "Mẹ không hề có ý định tạo áp lực cho con như vậy. Mẹ chỉ... mẹ tự hào về cả hai con, và có lẽ mẹ đã không biết cách thể hiện điều đó mà không vô tình so sánh hai chị em với nhau."
"Con không trách ba mẹ đâu," Thanh Tâm vội nói, thấy mẹ xúc động đến vậy. "Con chỉ muốn ba mẹ hiểu cảm giác của con, để sau này, nếu có thể, ba mẹ khen con vì chính những gì con làm được, không cần phải nhắc đến chị Vân nữa. Con nghĩ con sẽ cảm thấy được công nhận thật sự hơn nhiều."
"Ba mẹ hiểu rồi," ba nói, gật đầu chắc chắn. "Từ giờ, ba mẹ sẽ cố gắng chú ý hơn. Con gái ba giỏi theo cách của riêng con, không cần phải giống ai cả."
Thanh Vân, ngồi lắng nghe suốt cuộc trò chuyện, cũng góp lời vào lúc này, giọng chị đầy chân thành. "Con nghĩ đây cũng là lúc con nên nói thật với ba mẹ một điều," chị nói, khiến cả nhà quay sang nhìn chị với ánh mắt tò mò. "Con cũng từng chịu áp lực rất lớn từ việc được xem là 'tấm gương' trong nhà. Con luôn phải cố gắng hoàn hảo để làm gương cho em, và đôi khi điều đó cũng khiến con mệt mỏi không kém gì Tâm bây giờ."
Ba mẹ nhìn Thanh Vân, gương mặt cả hai lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn đau lòng khi nhận ra rằng, không chỉ một mà cả hai cô con gái của mình đều đã âm thầm mang theo những gánh nặng tâm lý mà họ chưa từng nhận ra suốt bao năm qua.
"Ba mẹ thật sự xin lỗi cả hai con," mẹ nói, giọng nghẹn ngào, đưa tay ra nắm lấy tay cả hai chị em. "Ba mẹ chỉ muốn những điều tốt nhất cho các con, nhưng có lẽ ba mẹ đã sai lầm trong cách thể hiện điều đó. Từ giờ, ba mẹ sẽ cố gắng học cách yêu thương các con theo đúng con người của từng đứa, không so sánh, không đặt tiêu chuẩn của đứa này lên đứa kia nữa."
Cả gia đình ngồi im lặng một lúc, không khí phòng khách tràn ngập một cảm xúc vừa nặng nề vừa nhẹ nhõm, như thể một lớp băng dày đã tồn tại âm thầm suốt nhiều năm cuối cùng cũng bắt đầu tan chảy. Thanh Tâm cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, khác hẳn với sự ấm áp giả tạo mà cô từng cố gắng thể hiện trước đây mỗi khi nhận được lời khen mang theo sự so sánh.
"Vậy còn bức ảnh chị Vân treo ở phòng khách thì sao ạ?" Thanh Tâm bất chợt hỏi, giọng có chút ngập ngừng, nhớ đến tấm hình chị gái đứng trên bục nhận huy chương mà cô đã đi ngang qua không biết bao nhiêu ngàn lần trong đời, mỗi lần đều mang theo cảm giác nửa ngưỡng mộ nửa nặng nề quen thuộc.
Ba mẹ nhìn nhau, rồi nhìn về phía bức ảnh treo trang trọng trên tường. "Con muốn ba mẹ cất nó đi à?" mẹ hỏi, giọng có chút bối rối.
"Không ạ," Thanh Tâm lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Con nghĩ bức ảnh đó vẫn nên ở đó, vì nó là thành tích thật sự của chị Vân, chị xứng đáng được tự hào về nó. Con chỉ nghĩ, có lẽ sau này, nếu con cũng đạt được thành tích gì đó, dù nhỏ thôi, con mong ba mẹ cũng sẽ treo nó lên, không phải để so sánh xem tấm nào đẹp hơn, mà chỉ đơn giản là ghi nhận hành trình của mỗi người."
"Đó là một ý tưởng tuyệt vời," ba nói, gật đầu, ánh mắt ánh lên sự xúc động. "Ba mẹ hứa sẽ làm vậy."
Thanh Vân bật cười nhẹ, phá vỡ bầu không khí trang trọng đang bao trùm cả phòng khách. "Vậy chắc phải chừa thêm chỗ trống trên tường rồi, biết đâu sau này còn treo cả ảnh Tâm đứng trên bục nhận giải tỉnh nữa."
Câu nói đùa ấy khiến cả nhà bật cười, không khí căng thẳng ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho một sự ấm áp và gần gũi mà Thanh Tâm cảm thấy mình đã khao khát từ rất lâu mà không hề hay biết. Cô nhìn quanh phòng khách, nhìn ba mẹ đang mỉm cười, nhìn chị gái đang ngồi cạnh mình với ánh mắt ấm áp, và cảm nhận một sự trọn vẹn hiếm hoi mà cô chưa từng có được trong suốt nhiều năm sống dưới cái bóng vô hình của sự so sánh.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, Thanh Tâm ngồi lại một mình trong phòng, lấy cuốn sổ tay đã bị bỏ quên suốt nhiều tuần ra, và lần đầu tiên kể từ ngày thi đấu tệ hại, cô cầm bút viết xuống những dòng chữ đầy hy vọng. "Hôm nay mình đã nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ và chị Vân, điều mà mình đã trì hoãn suốt bao năm qua vì sợ hãi. Mình nhận ra rằng áp lực mình mang theo không chỉ đến từ người khác, mà còn từ chính cách mình diễn giải những lời nói của họ. Bây giờ, khi mọi thứ đã được nói ra, mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mình nghĩ đã đến lúc mình cần đối mặt với những người còn lại — CLB, và đặc biệt là anh Khánh."
Cô gấp sổ lại, nhìn về phía cây cung vẫn còn nằm trên góc bàn, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô đưa tay chạm vào nó, phủi nhẹ lớp bụi đã bám trên thân cung, một cử chỉ nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa biểu tượng cho quyết tâm mới đang dần hình thành trong lòng cô.
Sáng hôm sau, trước khi Thanh Vân phải quay lại thành phố làm việc, hai chị em ngồi ăn sáng cùng nhau lần cuối trong chuyến về thăm nhà ngắn ngủi này. Không khí giữa họ giờ đây nhẹ nhàng và thoải mái hơn hẳn, không còn chút gượng gạo nào còn sót lại từ những tuần căng thẳng vừa qua.
"Chị mong lần tới về nhà, sẽ được nghe em kể về những buổi tập vui vẻ trở lại," Thanh Vân nói, vừa ăn vừa nhìn em gái với ánh mắt trìu mến. "Với cả, hy vọng lần đó em cũng đã giải quyết xong cái vụ lấp lửng với anh chàng đội trưởng kia."
"Chị đừng có nhắc chuyện đó nữa," Thanh Tâm cười, đẩy nhẹ vai chị, nhưng trong lòng không thể phủ nhận rằng câu nhắc nhở ấy đã khơi dậy một sự hồi hộp xen lẫn quyết tâm mới, thúc đẩy cô nghĩ đến bước tiếp theo mà cô cần thực hiện.
Tiễn Thanh Vân ra bến xe, Thanh Tâm ôm chị thật chặt, cảm nhận một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết giữa hai chị em, một sự gắn kết không còn bị che mờ bởi những kỳ vọng và so sánh vô hình. "Cảm ơn chị đã về, và đã nói thật với em mọi chuyện," cô thì thầm vào vai chị.
"Cảm ơn em vì đã đủ can đảm để nói ra cảm giác của mình," Thanh Vân đáp, xoa đầu em gái như hồi còn nhỏ. "Chị tin em sẽ ổn thôi, Tâm à. Em mạnh mẽ hơn em nghĩ rất nhiều."
Nhìn chuyến xe chở chị gái khuất dần cuối con phố, Thanh Tâm đứng đó một lúc lâu, lòng tràn đầy một cảm giác quyết tâm mới mẻ, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Cô biết, bước tiếp theo trên hành trình sửa chữa những gì mình đã làm đứt gãy sẽ không dễ dàng — đối mặt với CLB, với thầy Kiên, và đặc biệt là với Nam Khánh, người mà cô đã đối xử tệ nhất trong cơn hoảng loạn của chính mình. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng để thử.