Chương 13
Chương 13 — Nơi Voi Già Về Nghỉ
Sau trận bão, cuộc sống ở trại dần ổn định trở lại, dù dấu vết tàn phá vẫn còn hiện diện khắp nơi — mảng tường loang lổ, vài gốc cây gãy đổ chưa kịp dọn hết. Hạ Lam dành những buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi để tiếp tục lục lại chiếc hộp gỗ chứa những cuốn sổ tay cũ của cha, lần này với một quyết tâm rõ ràng hơn — cô muốn hiểu trọn vẹn câu chuyện, không chỉ những mảnh vụn rời rạc mà cô đã nghe được từ Bảy Kình hay Ama Nốt.
Cuốn sổ thứ hai, bìa da đã bong tróc gần hết, ghi lại những năm tháng sau khi ông Thạch chính thức "nhận nuôi" Sao Mai. Những trang đầu tràn ngập niềm vui và sự say mê của một chàng trai trẻ lần đầu học nghề thuần voi, nhưng càng về sau, giọng văn càng trở nên trầm lắng, đôi khi xen lẫn những dòng tự vấn dằn vặt.
"Ngày 3 tháng 8," một đoạn viết, "già Ama Rin hôm nay đến đòi lại Sao Mai, nói mùa màng đã khá hơn, nhà già đủ sức nuôi nó rồi. Tôi không biết phải làm sao. Tôi thương nó như con, sợ nếu trả về, biết đâu sang năm mất mùa nữa, nhà già lại phải bán nó cho đội khai thác gỗ trên huyện, nơi tôi từng chứng kiến voi bị đánh đập tàn nhẫn đến mức không nhận ra được bản tính hiền lành ban đầu của chúng. Tôi đã nói dối già, rằng tôi cần thêm thời gian để hoàn tất giấy tờ nuôi giữ hợp pháp. Tôi biết mình sai khi giữ nó lại lâu hơn cần thiết, nhưng tôi không tìm được cách nào khác để bảo vệ nó."
Hạ Lam đọc đi đọc lại đoạn văn ấy nhiều lần, cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của cha mình qua từng câu chữ. Ông không phải là một kẻ chiếm đoạt vô tâm như cô từng lo sợ, nhưng ông cũng không hoàn toàn trong sạch — ông đã lợi dụng lòng tin của gia đình Ama Rin, đã trì hoãn một cách có chủ đích, dù với động cơ ban đầu là bảo vệ con voi.
Những trang tiếp theo kể về quá trình ông dần dần thuyết phục được vài gia đình khác trong buôn, những gia đình cũng lâm vào cảnh khó khăn tương tự, gửi gắm những con voi già yếu hoặc bị thương cho ông chăm sóc — trong đó có nguồn gốc của Mun và một con voi khác đã qua đời trước khi Hạ Lam ra đời. Mỗi lần như vậy, ông đều ghi lại với một sự biết ơn chân thành xen lẫn nỗi áy náy về việc chưa từng chính thức hóa quyền sở hữu một cách công bằng với các gia đình đó.
Đến gần nửa đêm, khi đang lật đến những trang cuối của cuốn sổ, Hạ Lam tìm thấy một lá thư gấp gọn kẹp giữa hai trang giấy, nét chữ khác hẳn — mềm mại, nắn nót hơn. Đó là chữ viết của mẹ cô, bà H'Loan.
"Anh Thạch," lá thư viết, "em biết anh đang dằn vặt vì chuyện đàn voi, vì những gì anh chưa nói hết với buôn mình. Em không trách anh, vì em biết anh làm vậy vì thương chúng thật lòng. Nhưng em mong, một ngày nào đó, khi con gái mình đủ lớn, anh hãy kể cho nó nghe sự thật trọn vẹn, đừng để nó phải sống trong một câu chuyện chỉ có một nửa như em đã từng phải sống. Con voi có thể tha thứ cho người chăm sóc nó bằng cả trái tim, nhưng con người, để tha thứ được, cần phải hiểu rõ ngọn nguồn trước đã."
Đọc đến đây, nước mắt Hạ Lam không kìm được nữa, lăn dài trên má. Đây là lần đầu tiên, sau mười lăm năm mẹ mất, cô được đọc những dòng chữ do chính tay mẹ viết, được nghe thấy giọng nói của mẹ vang vọng qua từng con chữ, dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định. Cô hiểu, đây chính là điều cha cô vẫn luôn muốn nói với cô, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm, có lẽ vì ông sợ đối diện với chính lỗi lầm của bản thân, sợ làm sụp đổ hình ảnh người cha hoàn hảo mà cô vẫn luôn tôn kính.
Cô mang lá thư đến gặp cha ngay sáng hôm sau, đặt nó lên bàn trước mặt ông mà không nói gì. Ông Thạch nhìn nét chữ quen thuộc, đôi tay ông run lên, ánh mắt ông ngân ngấn nước.
"Con tìm thấy nó ở đâu?" ông hỏi, giọng khàn đặc vì xúc động.
"Trong cuốn sổ cũ của ba, chỗ kho thuốc," Hạ Lam đáp, ngồi xuống đối diện ông. "Ba, con đã đọc hết những gì ba viết về Sao Mai, về những con voi khác, về già Ama Rin. Con cũng đã gặp già Ama Nốt, nghe già kể lại mọi chuyện. Con không giận ba, nhưng con cần ba nói cho con nghe, bằng chính lời của ba, không phải qua những trang giấy cũ hay lời kể của người khác."
Ông Thạch ngồi lặng rất lâu, tay ông vuốt ve lá thư của người vợ đã khuất, như đang tìm kiếm can đảm từ chính những dòng chữ ấy. Cuối cùng, ông bắt đầu kể, giọng ông chậm rãi, đôi lúc nghẹn lại vì xúc động, thuật lại chi tiết hơn những gì đã được ghi trong sổ — về nỗi sợ hãi khi chứng kiến những con voi khác bị đối xử tàn nhẫn, về sự day dứt mỗi lần trì hoãn trả voi về cho các gia đình, về tình yêu ông dành cho từng con voi lớn dần thành một nỗi ám ảnh khiến ông đôi khi đặt lợi ích của chúng lên trên cả sự công bằng đối với những người đã tin tưởng giao chúng cho ông.
"Ba biết mình sai," ông nói, giọng ông run run. "Ba đã dùng tình thương làm cái cớ để giữ lại những gì không hoàn toàn thuộc về mình. Ba cứ nghĩ, chỉ cần chăm sóc chúng thật tốt, thì sai lầm ban đầu cũng sẽ được bù đắp. Nhưng ba quên mất, người ta không chỉ cần thấy con voi được sống tốt, người ta còn cần được tôn trọng, được ghi nhận, được có tiếng nói trong câu chuyện của chính con voi nhà mình."
Hạ Lam nắm lấy tay cha, xúc động không nói nên lời trong giây lát. "Vậy giờ mình phải làm sao, ba?"
"Con phải làm điều mà ba đã không đủ can đảm làm suốt ba mươi năm qua," ông Thạch nói, ánh mắt ông dù mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. "Sửa lại những gì có thể sửa, công khai và trung thực, dù có phải trả giá bằng việc mất đi một phần những gì ba đã gây dựng. Đó mới là cách thực sự tôn trọng cả những con voi lẫn những người đã tin tưởng trao chúng cho gia đình mình."
"Vậy mình bắt đầu từ đâu, ba?" Hạ Lam hỏi, giọng cô vừa quyết tâm vừa có phần hoang mang trước một chặng đường chưa từng có tiền lệ.
Ông Thạch suy nghĩ một lúc, rồi nói, giọng ông đã vững vàng hơn hẳn so với lúc bắt đầu câu chuyện. "Trước hết, ba muốn đích thân đến gặp già Ama Nốt, không phải qua con, mà tự ba nói lời xin lỗi, đàng hoàng, rõ ràng. Sau đó, mình cần ngồi lại với luật sư, tìm cách chính thức công nhận phần đóng góp của các gia đình đã từng gửi voi, dù muộn màng, còn hơn không bao giờ làm. Có thể là một phần quyền lợi trong trại, có thể là một vai trò chính thức trong việc quản lý, ba chưa nghĩ ra hết, nhưng ba muốn nó phải thực chất, không phải chỉ là lời xin lỗi suông."
Buổi chiều hôm đó, Hạ Lam tìm đến Tuấn Khôi đang sửa lại đoạn hàng rào phía tây, kể lại toàn bộ câu chuyện sáng nay. Anh dừng tay, lắng nghe chăm chú, gương mặt anh không hề tỏ ra bất ngờ như cô lo sợ, mà ngược lại, ánh lên một sự trân trọng sâu sắc.
"Tôi nghĩ đây là điều dũng cảm nhất tôi từng thấy một người làm," anh nói, giọng anh chân thành. "Không phải ai cũng đủ can đảm để đào sâu vào một sự thật có thể làm lung lay chính danh dự gia đình mình, huống chi còn chủ động tìm cách sửa chữa nó giữa lúc đang phải chống chọi với bao nhiêu áp lực khác."
"Tôi sợ," Hạ Lam thú nhận, giọng cô nhỏ lại. "Sợ rằng nếu mọi chuyện được công khai, Hoàng Kim sẽ lợi dụng nó để chứng minh trại không có quyền sở hữu hợp pháp, sẽ dùng chính điều đó để đánh sập chúng ta nhanh hơn."
Tuấn Khôi nắm lấy tay cô, ánh mắt anh kiên định. "Có thể họ sẽ cố làm vậy. Nhưng tôi tin, một sự thật được nói ra với thiện chí sửa sai, luôn mạnh mẽ hơn một bí mật bị người khác đào lên để bôi nhọ. Nếu chị chủ động công khai và hòa giải trước, chị sẽ nắm quyền kiểm soát câu chuyện, thay vì để Hoàng Kim biến nó thành vũ khí chống lại chị."
Lời nói ấy tiếp thêm cho Hạ Lam một phần sức mạnh cần thiết để đối diện với chặng đường phía trước — một chặng đường không chỉ đòi hỏi sự khôn ngoan trong chiến lược, mà còn cả sự trung thực và can đảm để nhìn thẳng vào những phần chưa hoàn hảo của chính di sản mà cô đang thừa hưởng. Cô tựa đầu vào vai anh một lúc lâu, lắng nghe nhịp tim mình dần chậm lại, để cho sự vững chãi từ người bên cạnh xoa dịu phần nào nỗi lo âu vẫn còn cuộn xoáy trong lòng, trước khi cả hai cùng đứng dậy, quay trở lại với công việc sửa chữa hàng rào còn dang dở dưới ánh nắng chiều đang nhạt dần sau rặng núi.
Lời nói ấy, dù mang theo nỗi đau của một sự thật muộn màng, cũng đồng thời mở ra một hướng đi mới, rõ ràng hơn cho Hạ Lam trong hành trình vừa bảo vệ trại khỏi Hoàng Kim, vừa hàn gắn mối quan hệ với buôn Chư Rinh — hai cuộc chiến tưởng chừng tách biệt, giờ đây, cô nhận ra, thực chất lại gắn bó mật thiết với nhau hơn cô từng nghĩ.