Nơi Voi Già Về Nghỉ
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Nơi Voi Già Về Nghỉ

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Hai ngày sau cuộc trò chuyện dang dở ấy, Tuấn Khôi tìm đến Hạ Lam khi cô đang một mình dọn dẹp khu kho thuốc thú y, nơi từng chứa chiếc hộp gỗ đựng những cuốn sổ tay của cha cô. Anh đứng ở ngưỡng cửa một lúc lâu trước khi lên tiếng, như đang cân nhắc từng lời sắp nói ra.

"Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, kể từ đêm hôm đó," anh nói, giọng anh chậm rãi nhưng chắc chắn hơn hẳn so với vẻ do dự mấy ngày trước. "Và tôi nhận ra, em nói đúng. Tôi đã sai khi tự mình quyết định thay cho cả hai, khi nghĩ rằng rút lui là cách bảo vệ em tốt nhất, mà không hề hỏi ý kiến em."

Hạ Lam ngừng tay, quay lại nhìn anh, không nói gì, chờ đợi anh nói tiếp.

"Tôi đã gọi lại cho ban lãnh đạo quỹ," Tuấn Khôi tiếp tục, "đề nghị một phương án khác — tôi sẽ công khai minh bạch mối quan hệ của chúng ta với quỹ, chấp nhận để một đồng nghiệp khác đồng thẩm định độc lập mọi báo cáo liên quan đến trại từ nay về sau, để đảm bảo tính khách quan không thể bị nghi ngờ. Nhưng tôi sẽ không rời khỏi đây, không rời khỏi em, chỉ vì sợ những lời đồn đoán hay áp lực từ bên ngoài."

"Họ đồng ý sao?" Hạ Lam hỏi, giọng cô vẫn còn thận trọng, chưa hoàn toàn buông bỏ được sự tổn thương còn sót lại.

"Họ đồng ý xem xét, với điều kiện mọi thứ phải minh bạch tuyệt đối," anh đáp. "Nhưng quan trọng hơn, tôi muốn em biết, quyết định này, lần này, tôi không giấu em điều gì cả. Tôi sai khi trước đây cố gắng tự mình gánh vác mọi rủi ro, nghĩ rằng đó là cách bảo vệ em. Nhưng em đã dạy tôi rằng, tình yêu thực sự không phải là che chở từ xa, mà là cùng nhau đứng vững trước bão tố, dù có phải trả giá bằng chính danh tiếng hay sự nghiệp của mình."

Hạ Lam cảm thấy cổ họng nghẹn lại, những giọt nước mắt cô cố kìm nén suốt hai ngày qua giờ chực trào ra. "Em không muốn anh phải hy sinh sự nghiệp vì em," cô nói, giọng cô run run. "Nhưng em cũng không muốn cứ phải đoán già đoán non xem anh đang nghĩ gì, đang định làm gì, mà không được cùng anh quyết định."

"Anh biết," Tuấn Khôi bước lại gần, nắm lấy hai bàn tay cô. "Từ giờ, dù chuyện gì xảy ra, tốt hay xấu, anh hứa sẽ luôn nói thẳng với em trước, để chúng ta cùng nhau đối mặt, chứ không phải anh tự quyết định rồi để em phải chấp nhận kết quả."

Khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách và tổn thương tích tụ suốt mấy ngày qua dường như tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn giữa hai người — rằng tình yêu, để bền vững qua những cơn bão của cuộc đời, cần phải được xây dựng trên nền tảng của sự minh bạch và cùng nhau gánh vác, chứ không phải sự bảo vệ đơn phương xuất phát từ nỗi sợ hãi.

Tuấn Khôi kéo cô vào một cái ôm nhẹ nhàng, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, giọng anh thì thầm bên tai cô. "Anh xin lỗi vì đã làm em phải chờ đợi, phải tự hỏi trong hoang mang suốt mấy ngày qua. Từ nay, dù có chuyện gì xảy đến, tốt hay xấu, anh muốn em là người đầu tiên anh chia sẻ, không phải người cuối cùng biết tin."

"Em cũng xin lỗi vì đã bỏ đi mà không cho anh cơ hội giải thích trọn vẹn," Hạ Lam đáp, giọng cô nghẹn ngào tựa vào ngực anh. "Chỉ là, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, em sợ hãi hơn em tưởng, sợ phải mất thêm một người mình tin tưởng, sau khi đã mất mẹ, gần mất ba, gần mất cả nơi này."

"Em sẽ không mất anh đâu," Tuấn Khôi nói, giọng anh chắc chắn như một lời thề. "Trừ khi chính em muốn đuổi anh đi, còn không, anh sẽ ở đây, cùng em, cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, và cả sau đó nữa."

Hai người đứng lặng bên nhau giữa gian kho thuốc bừa bộn, giữa mùi thảo dược khô và ánh nắng chiều xuyên qua khe cửa sổ hắt vào từng vệt sáng mờ ảo, để cho sự bình yên hiếm hoi ấy len lỏi vào lòng, xoa dịu phần nào những vết thương vừa mới được hé lộ và cũng vừa mới bắt đầu lành lại.

Ngay chiều hôm đó, cả hai cùng ngồi lại với luật sư Nhật để rà soát lại toàn bộ chiến lược ứng phó cho phiên hòa giải sắp tới, giờ đây với một sự đồng lòng và minh bạch hoàn toàn mới. Luật sư Nhật, sau khi nghe qua phương án Tuấn Khôi đề xuất với quỹ, gật đầu tán thành.

"Đây thực ra là một nước cờ khôn ngoan," ông nhận xét. "Việc chủ động công khai mối quan hệ và đề xuất cơ chế thẩm định độc lập cho thấy sự minh bạch tuyệt đối từ phía trại, điều này sẽ càng làm suy yếu thêm những cáo buộc thiếu căn cứ mà phía Hoàng Kim đang cố gắng gieo rắc."

Trong lúc cả nhóm đang bàn bạc, Xuân Mai chạy vào, tay cầm điện thoại, giọng có chút phấn khích xen lẫn lo lắng. "Mọi người ơi, có tin này quan trọng lắm. Em vừa nhận được liên hệ từ một đài truyền hình quốc gia, họ muốn làm một phóng sự chuyên đề về mô hình bảo tồn voi ở Tây Nguyên, và họ đặc biệt quan tâm đến câu chuyện của trại mình, bao gồm cả vụ kiện đang diễn ra!"

Tin tức ấy mang đến một cơ hội lớn — một nền tảng truyền thông tầm quốc gia có thể giúp câu chuyện của trại tiếp cận đến đông đảo công chúng hơn, đồng thời tạo áp lực dư luận đáng kể lên phía Hoàng Kim và cả các cơ quan chức năng đang xem xét vụ việc. Nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc mọi khía cạnh của câu chuyện, bao gồm cả những phần nhạy cảm nhất về quá khứ của ông Thạch, có thể sẽ bị phơi bày trước hàng triệu khán giả.

"Đây là con dao hai lưỡi," Tuấn Khôi nhận định, ánh mắt anh nghiêm túc. "Nếu làm tốt, đây có thể là bước ngoặt lớn giúp trại được bảo vệ. Nhưng nếu không kiểm soát được thông điệp, đối phương hoàn toàn có thể lợi dụng chính buổi phỏng vấn đó để xoáy sâu vào những điểm yếu của mình, biến câu chuyện hòa giải thành bằng chứng cho luận điệu tranh chấp đất đai mà họ đang ráo riết theo đuổi trước tòa án huyện."

Hạ Lam nhìn quanh những gương mặt đang chờ đợi quyết định của cô — luật sư Nhật điềm tĩnh, Xuân Mai đầy nhiệt huyết, Tuấn Khôi vững vàng bên cạnh — và cảm nhận được rằng, sau tất cả những sóng gió vừa trải qua, cô đã sẵn sàng để đối diện với thử thách lớn nhất này, không phải với sự sợ hãi, mà với sự tự tin của một người đã học được cách đứng vững, cả trong tình yêu lẫn trong cuộc chiến bảo vệ những gì mình trân quý.

"Chúng ta nhận lời," cô nói, giọng cô dứt khoát. "Đã đến lúc kể câu chuyện thật của mình cho cả nước nghe, trọn vẹn, không giấu giếm, kể cả những phần không hoàn hảo nhất. Tôi tin, sự thật, dù có phức tạp đến đâu, vẫn luôn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời dối trá tinh vi nào."

Quyết định ấy được cả nhóm đón nhận với sự đồng thuận cao, dù ai cũng hiểu, phía trước sẽ là một chặng đường không hề dễ dàng. Xuân Mai ngay lập tức bắt tay vào việc liên hệ lại với ê-kíp làm phim, sắp xếp lịch trình quay, trong khi luật sư Nhật soạn thảo một bản hướng dẫn phát ngôn cẩn trọng để đảm bảo mọi thông tin đưa ra trước ống kính đều chính xác và không tạo thêm sơ hở pháp lý nào cho phía đối phương khai thác.

Buổi tối hôm đó, Hạ Lam đến gặp cha để bàn về việc mời ông tham gia phỏng vấn, biết rằng đây sẽ là một quyết định không hề nhẹ nhàng đối với một người đàn ông vốn quen sống lặng lẽ, tránh xa ánh đèn sân khấu suốt cả cuộc đời.

"Ba có đồng ý xuất hiện trước ống kính không?" cô hỏi, giọng cô thận trọng, không muốn gây thêm áp lực cho sức khỏe vốn đã mong manh của ông.

Ông Thạch trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu, ánh mắt ông kiên định dù giọng nói vẫn còn run vì tuổi tác. "Ba sẽ nói, không né tránh điều gì cả. Cả đời ba đã sống với những điều chưa nói hết, giờ nếu có thể, ba muốn ít nhất trước khi nhắm mắt, mọi thứ được phơi bày rõ ràng, để con không phải mang theo gánh nặng ấy một mình sau này."

Lời đáp ấy, dù mang theo nỗi lo canh cánh về sức khỏe của cha, cũng khiến Hạ Lam cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc — cô nhận ra, người cha mà cô vẫn luôn kính trọng, dù từng có những sai lầm trong quá khứ, giờ đây đang thể hiện một sự can đảm còn lớn lao hơn cả những gì ông từng làm khi còn trẻ khỏe, sung sức nhất.

Cô ôm lấy vai cha, tựa đầu vào bờ vai gầy guộc của ông trong giây lát, cảm nhận nhịp thở đều đặn nhưng chậm rãi của tuổi già, thầm hứa với chính mình rằng, dù ống kính máy quay có ghi lại bao nhiêu phần không hoàn hảo của quá khứ, cô cũng sẽ đứng vững bên cạnh cha, không để ông phải đơn độc đối diện với sự phán xét của công chúng trong những ngày sắp tới, giống như cách ông đã không rời bỏ đàn voi suốt ba mươi năm ròng, bất kể những lời đồn thổi hay hoài nghi từ bên ngoài, và giống như cách Tuấn Khôi vừa chọn ở lại bên cô, thay vì lùi bước trước sóng gió.

Đã sao chép liên kết chương