Chương 16
Chương 16 — Nơi Voi Già Về Nghỉ
Đơn khởi kiện chính thức từ Tập đoàn Hoàng Kim được tòa án huyện thụ lý chỉ một tuần sau cuộc gọi của Tăng Việt Long. Nội dung đơn kiện, theo như luật sư Thái Minh Nhật phân tích, tập trung vào việc yêu cầu tòa tuyên bố phần đất khoảng năm héc-ta nơi có khu chuồng chính và bãi tắm của đàn voi — bao gồm cả khu vực Sao Mai thường lui tới nhiều nhất — là đất chưa có xác nhận chủ quyền hợp lệ, dựa trên lập luận rằng hồ sơ đăng ký ban đầu của ông Thạch cách đây ba mươi năm có một số điểm không khớp với bản đồ địa chính hiện hành, đồng thời viện dẫn "nguồn gốc tranh chấp lịch sử với cộng đồng dân tộc thiểu số địa phương" như một tình tiết làm suy yếu thêm tính hợp pháp của việc sử dụng đất.
"Họ đang cố biến câu chuyện phức tạp giữa gia đình chị và buôn Chư Rinh thành công cụ pháp lý đơn thuần," luật sư Nhật giải thích trong buổi họp chuẩn bị hồ sơ phản biện, "dù thực chất, việc đăng ký đất của ông Thạch ba mươi năm trước hoàn toàn tuân theo quy định thời điểm đó. Cái họ nhắm đến không hẳn là thắng kiện triệt để, mà là kéo dài vụ việc, khiến trại tốn kém thời gian, tiền bạc, và mất tập trung vào những việc quan trọng khác."
Đúng như dự đoán, ngay khi thông tin về vụ kiện lan ra, một làn sóng bài viết mới xuất hiện trên các trang mạng xã hội và một vài kênh tin tức địa phương thiếu kiểm chứng. Lần này, chiến dịch không chỉ dừng lại ở những nghi vấn mập mờ, mà chuyển sang tấn công trực diện — vài đoạn video được dàn dựng, phỏng vấn những người tự nhận là "cựu nhân viên" của trại, tố cáo điều kiện làm việc tồi tệ, thức ăn cho voi bị cắt xén, thậm chí có đoạn còn dựng chuyện về việc "voi bị xích qua đêm để tiết kiệm chi phí giám sát" — những cáo buộc hoàn toàn trái ngược với thực tế nhưng lại được dàn dựng khá tinh vi, đủ để gieo rắc hoài nghi trong lòng những người chưa từng đến tận nơi.
Xuân Mai, người phát hiện ra những video này đầu tiên, chạy vào phòng làm việc với gương mặt tái mét. "Chị Lam, họ dựng cả video giả, có người còn nhận là từng làm ở đây, nhưng em kiểm tra lại danh sách nhân viên cũ suốt năm năm qua, không có ai tên như vậy cả!"
Hạ Lam xem qua đoạn video, cảm giác phẫn nộ dâng lên đến mức tay cô run bần bật. Người phụ nữ trong video, với gương mặt bị làm mờ và giọng nói đã qua chỉnh sửa, kể lại những chi tiết nghe có vẻ chân thực nhưng hoàn toàn bịa đặt, đủ sức thuyết phục những khán giả không có kiến thức thực tế về trại.
"Chúng ta phải phản bác ngay lập tức," Tuấn Khôi nói, giọng anh nghiêm nghị. "Nhưng phải làm một cách có chiến lược, không phải chỉ phủ nhận suông, mà cần bằng chứng cụ thể, xác thực."
Kế hoạch phản công được triển khai nhanh chóng. Quỳnh Anh, nữ phóng viên môi trường, quay trở lại trại cùng một luật sư truyền thông, thực hiện một buổi livestream trực tiếp, cho phép người xem đặt câu hỏi tự do trong khi máy quay ghi lại toàn cảnh sinh hoạt thực tế của trại — không dàn dựng, không cắt ghép. Hạ Lam đứng trước ống kính, giọng cô run nhưng kiên định, mời gọi bất kỳ ai từng thực sự làm việc hoặc đến thăm trại lên tiếng xác nhận.
Ngay trong buổi livestream, hàng chục bình luận từ những du khách từng ghé thăm trại trong nhiều năm qua, từ các tình nguyện viên quốc tế từng đến hỗ trợ ngắn hạn, đồng loạt lên tiếng bác bỏ những cáo buộc vô căn cứ, mô tả lại chính xác những gì họ từng chứng kiến — sự tận tụy, tình yêu thương thực sự dành cho từng con voi. Ama Nốt, dù không quen với công nghệ, cũng được Y Khun hỗ trợ ghi lại một đoạn video ngắn, khẳng định bằng tiếng M'nông xen lẫn tiếng Việt về mối quan hệ hợp tác mới giữa buôn Chư Rinh và trại, phủ nhận hoàn toàn luận điệu "tranh chấp gay gắt" mà phía Hoàng Kim cố tình phóng đại.
Buổi livestream, kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, thu hút hơn một trăm nghìn lượt xem, tạo ra một làn sóng ủng hộ mạnh mẽ chưa từng có, khiến những video giả mạo trước đó dần bị lu mờ và bị chính cộng đồng mạng lên án là "dàn dựng thô thiển, thiếu chuyên nghiệp".
Nhưng chiến thắng nhỏ trên mặt trận truyền thông ấy không làm giảm bớt áp lực từ mặt trận pháp lý chính thức. Vài ngày sau, Hạ Lam nhận được giấy triệu tập tham dự phiên hòa giải đầu tiên tại tòa án huyện, dự kiến diễn ra trong vòng ba tuần tới. Cùng lúc đó, một tin đồn khác len lỏi trong giới truyền thông địa phương — rằng Quỹ Bảo Tồn Voi Việt, đơn vị đã tài trợ cho trại, đang chịu sức ép từ một vài đối tác doanh nghiệp có liên hệ với Hoàng Kim, khiến ban lãnh đạo quỹ phải xem xét lại toàn bộ các khoản tài trợ đang triển khai, bao gồm cả khoản dành cho trại Chư Rinh.
Tin tức ấy, dù chưa được xác nhận chính thức, cũng đủ khiến không khí trong trại trở nên nặng nề. Tuấn Khôi, khi nghe được tin đồn này qua một đồng nghiệp cũ, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng khác thường, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh anh vẫn luôn giữ suốt những tháng qua.
"Nếu quỹ thực sự bị gây sức ép," anh nói, giọng anh trầm xuống, "tôi e là vị trí của tôi trong việc hỗ trợ trại cũng sẽ bị đặt dấu hỏi. Ban lãnh đạo có thể cho rằng tôi đã mất tính khách quan cần thiết trong vai trò đánh giá, nhất là khi..." anh ngập ngừng, không nói hết câu, nhưng Hạ Lam hiểu anh đang ám chỉ đến mối quan hệ đang lớn dần giữa hai người.
"Anh đang lo họ sẽ dùng chuyện của chúng ta để hạ thấp uy tín báo cáo của anh?" Hạ Lam hỏi thẳng, giọng cô có chút lo lắng.
Tuấn Khôi gật đầu, ánh mắt anh trĩu nặng. "Đây là điều tôi chưa từng nghĩ đến khi quyết định ở lại đây với chị. Tôi không hối hận về tình cảm của mình, nhưng tôi cũng không muốn vì tôi mà uy tín của trại bị ảnh hưởng theo bất kỳ cách nào."
Câu nói ấy, dù xuất phát từ sự lo lắng chính đáng, vẫn khiến một cảm giác bất an len lỏi vào lòng Hạ Lam, như một đám mây nhỏ báo hiệu cho một cơn giông sắp ập đến giữa hai người, ngay giữa lúc họ cần sự vững vàng và đoàn kết nhất để cùng nhau vượt qua cơn bão đang vây quanh khắp mọi phía.
Tối hôm đó, Hạ Lam trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc quay cuồng với hàng loạt viễn cảnh xấu — nếu quỹ thực sự rút tài trợ, nếu Tuấn Khôi bị điều chuyển công tác đi nơi khác vì "xung đột lợi ích", liệu trại có còn đủ sức trụ vững qua phiên hòa giải sắp tới hay không. Cô ra khỏi phòng, đi bộ ra bãi voi giữa đêm khuya, nơi ánh trăng thượng tuần chiếu mờ nhạt qua kẽ lá, soi rõ bóng dáng đồ sộ của Sao Mai đang đứng lặng lẽ cạnh Vàng.
Cô ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nhìn con voi già, để cho sự tĩnh lặng của màn đêm xoa dịu phần nào những lo âu đang cuộn xoáy trong lòng. Không lâu sau, cô nghe tiếng bước chân quen thuộc, Tuấn Khôi cũng bước ra, có lẽ cũng không ngủ được vì cùng một nỗi lo.
"Tôi xin lỗi vì câu nói lúc chiều," anh nói, ngồi xuống cạnh cô, giọng anh có phần áy náy. "Tôi không có ý làm chị thêm lo lắng. Chỉ là, tôi luôn tự nhắc mình phải giữ sự chuyên nghiệp, và tôi sợ, biết đâu chính tình cảm của mình lại trở thành điểm yếu để đối phương lợi dụng, làm tổn hại đến chính điều tôi đang cố gắng bảo vệ."
"Em hiểu," Hạ Lam nói, giọng cô nhẹ nhàng, vô thức chuyển sang cách xưng hô thân mật hơn mà cô chưa từng dùng với anh trước đây. "Nhưng em không muốn anh phải giữ khoảng cách với em chỉ vì sợ người khác nghĩ gì. Nếu tình cảm giữa chúng ta là thật, thì nó không nên là điểm yếu, mà phải là một phần sức mạnh để cả hai cùng vượt qua mọi chuyện, đúng không?"
Tuấn Khôi quay sang nhìn cô, ánh trăng mờ nhạt hắt lên gương mặt anh một vẻ dịu dàng hiếm thấy. "Em nói đúng," anh khẽ đáp. "Chỉ là đôi khi, tôi sợ hãi trước những thứ tôi không thể kiểm soát được, và mối quan hệ của chúng ta, trong hoàn cảnh này, lại đang bị người khác biến thành một quân cờ tiềm năng trên bàn cờ của họ."
Hai người ngồi im lặng bên nhau một lúc lâu, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng Sao Mai thở đều đều trong đêm và tiếng côn trùng rừng rả rích xung quanh. Cuối cùng, Tuấn Khôi nắm lấy tay Hạ Lam, siết nhẹ, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng một lời hứa thầm lặng rằng, dù sóng gió có ập đến từ hướng nào, anh cũng sẽ không buông tay cô ra dễ dàng như vậy.
Trước khi trở vào nhà, Hạ Lam đứng dậy, bước đến gần Sao Mai, đặt tay lên vòi con voi già như một thói quen không thể thiếu mỗi tối. "Mày cứ ngủ ngon đi," cô thì thầm, "chuyện của người lớn, để tụi tao lo, mày chỉ cần sống khỏe, sống vui là đủ rồi." Sao Mai khẽ rung vòi, phả một hơi thở ấm áp vào lòng bàn tay cô, như một lời đáp lại lặng lẽ nhưng đủ để xoa dịu phần nào những lo âu còn vương vấn trong lòng người quản tượng trẻ trước khi cô quay vào nghỉ ngơi, chuẩn bị sức lực cho những ngày tháng cam go còn ở phía trước.