Chương 22
Chương 22 — Nơi Voi Già Về Nghỉ
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng dai dẳng, dù không còn kịch tính như đêm đầu tiên. Sao Mai dần lấy lại sức, bắt đầu ăn được một ít cháo loãng pha thuốc, rồi dần dần chuyển sang cỏ non xay nhuyễn, nhưng bác sĩ trưởng đoàn vẫn giữ thái độ thận trọng, liên tục theo dõi các chỉ số sinh tồn, lo ngại về khả năng tái phát vốn rất phổ biến ở voi già sau một cơn colic nghiêm trọng.
Cả trại gần như chuyển sang chế độ vận hành đặc biệt, mọi công việc khác đều tạm gác lại để tập trung nguồn lực chăm sóc Sao Mai. Hạ Lam gần như không rời khỏi bãi voi, ngủ ngay trên chiếc võng mắc tạm dưới gốc cây gần đó, sẵn sàng bật dậy bất cứ lúc nào có dấu hiệu bất thường. Tuấn Khôi cũng ở lại túc trực suốt, phối hợp chặt chẽ với đội cấp cứu, đồng thời tranh thủ những khoảng thời gian rảnh hiếm hoi để giữ liên lạc với luật sư Nhật về tình hình vụ kiện vẫn đang treo lơ lửng.
Đến ngày thứ tư, một biến cố nhỏ nhưng đủ khiến cả nhóm thót tim xảy ra — Sao Mai đột nhiên bỏ ăn trở lại vào buổi chiều, có dấu hiệu đau bụng nhẹ tái phát. Bác sĩ trưởng đoàn ngay lập tức kiểm tra, phát hiện một phần thức ăn chưa tiêu hóa hết đang gây tắc nghẽn nhẹ trong đường ruột.
"Không nghiêm trọng như lần trước, nhưng cần theo dõi sát," ông nói, điều chỉnh lại phác đồ điều trị, bổ sung thêm men tiêu hóa và điều chỉnh lại khẩu phần ăn cho phù hợp hơn với hệ tiêu hóa đã suy yếu theo tuổi tác của con voi già.
Trong những ngày túc trực bên Sao Mai, cả buôn Chư Rinh dường như đã trở thành một phần không thể thiếu của trại. Các bà, các mẹ thay phiên nhau nấu cơm mang xuống cho đội ngũ chăm sóc, đám thanh niên do Y Khun dẫn đầu thay phiên trực đêm phụ giúp việc canh chừng, còn trẻ con trong buôn thì vẽ những bức tranh ngộ nghĩnh về Sao Mai, dán khắp hàng rào bãi voi như một lời cầu chúc hồn nhiên nhưng chân thành. Ama Nốt gần như ngày nào cũng ghé qua, có hôm chỉ ngồi lặng lẽ một lúc bên gốc cây, tay lần tràng hạt gỗ, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện cổ xưa.
"Con biết không," già nói với Hạ Lam trong một buổi chiều, khi cả hai cùng ngồi nhìn Sao Mai đang thiu thiu ngủ, "hồi con voi này còn nhỏ, cha ta từng nói, nó có đôi mắt khôn ngoan hơn tuổi. Ông tin, nó sẽ sống lâu hơn tất cả những người từng chăm sóc nó, để chứng kiến hết mọi đổi thay của buôn mình, của cả vùng đất này."
"Con mong là vậy thật, già ạ," Hạ Lam đáp, giọng cô nghẹn ngào. "Con mong nó còn được sống thêm thật nhiều năm nữa, để chứng kiến những điều tốt đẹp hơn đang dần đến với trại, với buôn mình."
Trong lúc chờ đợi tình hình ổn định trở lại, Hạ Lam có một khoảng lặng hiếm hoi để ngồi lại cùng Tuấn Khôi, cả hai đều kiệt sức nhưng vẫn cố tỉnh táo để trông chừng Sao Mai.
"Em có nghĩ," Hạ Lam nói, giọng cô trầm ngâm, mắt vẫn không rời khỏi con voi già đang nằm nghỉ, "biết đâu đây là dấu hiệu cho thấy mình đã đòi hỏi nó quá nhiều? Ba mươi năm sống trong môi trường được bảo vệ, nhưng những năm tháng trước đó, những gì nó phải chịu đựng lúc còn trẻ, có lẽ đã để lại hậu quả mà giờ mới bộc lộ hết."
Tuấn Khôi trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, cân nhắc kỹ từng lời. "Voi già, giống như người già, đến một lúc nào đó, cơ thể sẽ bắt đầu bộc lộ những tổn thương tích lũy qua cả cuộc đời, dù được chăm sóc tốt đến đâu đi nữa. Đây không phải lỗi của em hay của trại, mà là quy luật tự nhiên không thể tránh khỏi. Điều quan trọng là, những năm tháng cuối đời này, nó được sống trong yêu thương, không phải trong đau khổ như những gì nó từng trải qua trước kia."
Lời an ủi ấy phần nào xoa dịu nỗi day dứt trong lòng Hạ Lam, nhưng không hoàn toàn xóa tan được nỗi lo sợ về một ngày nào đó, không xa nữa, cô sẽ phải nói lời tạm biệt với con voi đã gắn bó với cả cuộc đời cô. Đó là một phần của việc yêu thương những sinh linh có tuổi thọ giới hạn, một bài học mà cô đã học từ cha mình nhưng chưa bao giờ thực sự chuẩn bị tinh thần để đối diện.
Đến tối ngày thứ năm, tình trạng của Sao Mai cuối cùng cũng ổn định hoàn toàn trở lại, ăn uống bình thường, đi lại vững vàng hơn, dù bác sĩ trưởng đoàn khuyến cáo cần có một chế độ chăm sóc đặc biệt lâu dài, bao gồm khẩu phần ăn được điều chỉnh kỹ lưỡng hơn, kiểm tra sức khỏe định kỳ thường xuyên hơn, và giảm bớt các hoạt động gây căng thẳng cho nó.
"Cô Lam này," bác sĩ trưởng đoàn nói trước khi đoàn cấp cứu rời đi, "tôi muốn nói thêm một điều. Trong suốt sự nghiệp của mình, tôi hiếm khi thấy một cộng đồng đoàn kết chăm sóc cho một con voi như những gì tôi chứng kiến ở đây mấy ngày qua — không chỉ đội ngũ chuyên môn, mà cả người dân địa phương, cả già làng, tất cả đều dốc lòng vì nó. Đó chính là lý do tôi tin, con voi này, và cả trại của cô, xứng đáng nhận được sự hỗ trợ tốt nhất mà chúng tôi có thể mang lại."
Ngay sau khi tình hình Sao Mai tạm ổn định, một tin tức khác lại ập đến, lần này không phải từ phía sức khỏe của đàn voi, mà từ phía pháp lý. Luật sư Nhật gọi điện thông báo, tòa án huyện đã ấn định ngày diễn ra phiên hòa giải chính thức, chỉ còn đúng một tuần nữa.
"Thời điểm này không thể tệ hơn được," Hạ Lam nói, giọng cô mệt mỏi rã rời sau gần một tuần thức trắng chăm sóc Sao Mai. "Chúng ta còn chưa kịp hoàn hồn sau chuyện vừa rồi."
"Nhưng có lẽ, chính câu chuyện vừa xảy ra lại là bằng chứng sống động nhất cho những gì chị vẫn luôn cố gắng chứng minh," luật sư Nhật nói, giọng ông có phần lạc quan. "Sự đoàn kết giữa trại và cộng đồng buôn Chư Rinh trong cơn nguy kịch vừa qua, sự hỗ trợ tận tâm từ các chuyên gia và cả xã hội, tất cả đều là minh chứng hùng hồn cho giá trị thực sự của mô hình này. Tôi nghĩ, đây chính là lúc chúng ta cần trình bày toàn bộ câu chuyện, không chỉ về quá khứ, mà cả về những gì vừa diễn ra, trước tòa."
Tối hôm đó, cả nhóm — Hạ Lam, Tuấn Khôi, luật sư Nhật, Xuân Mai, cùng ông Thạch và cả Ama Nốt được mời tham gia — ngồi lại họp bàn chi tiết về chiến lược cho phiên hòa giải sắp tới. Luật sư Nhật trải ra trên bàn một tập hồ sơ dày, bao gồm toàn bộ chứng cứ đã thu thập được suốt nhiều tháng qua — văn bản thỏa thuận với buôn Chư Rinh, báo cáo thẩm định từ Sở Nông nghiệp, lời chứng của các nhân chứng, và cả những đoạn ghi hình từ đêm cấp cứu Sao Mai vừa qua như một minh chứng sống động cho tinh thần cộng đồng đã được xây dựng.
"Chúng ta sẽ trình bày theo trình tự thời gian, để hội đồng hòa giải thấy rõ toàn bộ hành trình, từ những sai lầm trong quá khứ đến quá trình sửa chữa và những kết quả đã đạt được," luật sư Nhật giải thích, tay chỉ vào từng phần tài liệu. "Quan trọng nhất là phải cho thấy, đây không phải một cơ sở đang cố che giấu sai phạm, mà là một mô hình đang không ngừng hoàn thiện, được cả cộng đồng lẫn cơ quan chuyên môn công nhận."
Ông Thạch, ngồi lặng nghe suốt buổi họp, cuối cùng lên tiếng, giọng ông tuy yếu nhưng đầy quyết tâm. "Ta muốn đích thân có mặt tại phiên hòa giải, dù bác sĩ có ngăn cản thế nào đi nữa. Đây là trách nhiệm của ta, ta không thể để con gái một mình gánh vác thay cho những sai lầm của chính ta."
Ama Nốt cũng gật đầu tán đồng, ánh mắt già kiên định. "Ta cũng sẽ có mặt, cùng vài đại diện của buôn. Đây không chỉ là chuyện của nhà ông Thạch nữa, mà là chuyện chung của tất cả chúng ta."
Tuấn Khôi, ngồi cạnh Hạ Lam suốt buổi họp, thỉnh thoảng lại khẽ siết tay cô dưới gầm bàn mỗi khi cô có dấu hiệu lo lắng, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để nhắc cô rằng cô không còn phải đơn độc đối mặt với bất kỳ điều gì nữa. Xuân Mai, dù là người trẻ nhất trong phòng, cũng đóng góp không ít ý kiến sắc bén về cách trình bày câu chuyện sao cho vừa thuyết phục về mặt pháp lý, vừa chạm đến trái tim của những người sẽ ngồi trong hội đồng hòa giải.
Nhìn quanh những gương mặt kiên quyết đang cùng sát cánh chuẩn bị cho trận chiến quyết định sắp tới, Hạ Lam cảm nhận được một sức mạnh tập thể to lớn mà cô chưa từng dám mơ tới khi bắt đầu hành trình đơn độc chống lại Hoàng Kim nhiều tháng trước. Cô nhìn về phía Sao Mai đang đứng vững vàng trở lại dưới bóng cây quen thuộc, cạnh Vàng đang âu yếm cọ đầu vào thân bạn mình, và cảm nhận được rằng, dù chặng đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, cô đã sẵn sàng hơn bao giờ hết để bước vào cuộc đối đầu quyết định cuối cùng với Tập đoàn Hoàng Kim, không phải với tư cách một cô gái đơn độc, mà với tư cách đại diện cho cả một cộng đồng đã cùng nhau đi qua biết bao thử thách để đến được ngày hôm nay.