Chương 21
Chương 21 — Nơi Voi Già Về Nghỉ
Đội cấp cứu thú y chuyên về voi lớn của Quỹ Bảo Tồn Voi Việt đến trại vào lúc gần bốn giờ sáng, chiếc xe tải chuyên dụng chở đầy thiết bị y tế hạng nặng lăn bánh qua con đường đất đỏ gập ghềnh, đèn pha xuyên thủng màn đêm đặc quánh. Bác sĩ trưởng đoàn, một người đàn ông lớn tuổi có kinh nghiệm hơn hai mươi năm điều trị cho voi, nhanh chóng đánh giá tình hình cùng Tuấn Khôi, quyết định phải truyền dịch khẩn cấp và tiêm thuốc giảm đau chuyên dụng ngay tại chỗ, vì tình trạng của Sao Mai không cho phép di chuyển đến cơ sở y tế xa hơn.
"Chúng ta cần lắp đặt hệ thống truyền dịch quy mô lớn, con voi này cần ít nhất một trăm lít dịch trong sáu giờ tới để tránh mất nước nghiêm trọng do nôn mửa," bác sĩ trưởng đoàn ra lệnh, giọng ông dứt khoát, chuyên nghiệp. Cả đội bắt tay vào việc ngay lập tức, dựng lều dã chiến ngay tại bãi voi, mắc hệ thống dây truyền dịch chằng chịt nối vào tĩnh mạch tai của Sao Mai, nơi mạch máu lớn và dễ tiếp cận nhất.
Hạ Lam đứng cạnh, bất lực nhìn đội ngũ y tế làm việc, tay cô nắm chặt lấy tai Sao Mai, cảm nhận từng nhịp rung yếu ớt truyền qua làn da nhăn nheo của con voi già. Cô chưa từng cảm thấy sợ hãi đến vậy, kể cả trong những ngày đối mặt với Hoàng Kim hay khi cha cô phải nhập viện cấp cứu — nỗi sợ mất đi Sao Mai mang một sắc thái khác, sâu xa và nguyên thủy hơn, như thể một phần tuổi thơ, một phần linh hồn của trại, đang treo lơ lửng giữa lằn ranh sinh tử.
Suốt đêm, có một khoảnh khắc khiến tim mọi người gần như ngừng đập — khoảng ba giờ sáng, nhịp tim của Sao Mai đột ngột tăng vọt, con voi già bắt đầu lảo đảo như sắp khuỵu xuống, khiến bác sĩ trưởng đoàn phải hét lớn ra lệnh tăng liều thuốc trợ tim khẩn cấp. Cả nhóm nín thở, Hạ Lam nắm chặt tay Tuấn Khôi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, trong khi Bảy Kình đứng phía sau lặng lẽ đọc những lời khấn nguyện bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng M'nông mà ông học lỏm được từ thời trẻ.
"Đừng bỏ chúng tôi, Sao Mai," Hạ Lam thì thầm, giọng cô vỡ vụn vì sợ hãi, "mày đã sống qua bao nhiêu chuyện rồi, mày không thể gục ngã vì chuyện này được."
Vài phút căng thẳng tột độ trôi qua, tưởng chừng như dài vô tận, trước khi nhịp tim của Sao Mai bắt đầu chậm lại, dần trở về mức có thể kiểm soát được. Bác sĩ trưởng đoàn thở phào, lau mồ hôi trên trán dù đêm đang se lạnh. "Nó vừa vượt qua một cơn nguy kịch thực sự," ông nói, giọng ông vẫn còn run vì căng thẳng. "Chúng ta phải tiếp tục theo dõi sát sao, không được lơ là dù chỉ một phút."
Đến gần sáng, sau nhiều giờ truyền dịch liên tục, tình trạng của Sao Mai có dấu hiệu ổn định hơn đôi chút — nhịp tim giảm bớt phần nào sự bất thường, cơn run rẩy cũng thưa dần, dù nó vẫn chưa chịu ăn uống gì. Bác sĩ trưởng đoàn, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, thông báo với cả nhóm.
"Nó đã qua được giai đoạn nguy hiểm nhất trong đêm nay, nhưng vẫn chưa phải là an toàn hoàn toàn," ông nói, giọng thận trọng. "Colic ở voi già thường có nguy cơ tái phát rất cao trong bảy mươi hai giờ đầu tiên. Chúng tôi cần ở lại đây theo dõi sát sao ít nhất ba ngày tới."
Ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló dạng sau rặng núi Chư Rinh, nhuộm cả thung lũng trong một sắc hồng nhạt dịu dàng, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng vẫn còn bao trùm lấy bãi voi. Hạ Lam, kiệt sức sau một đêm trắng đầy lo âu, tựa đầu vào vai Tuấn Khôi, để cho những giọt nước mắt kìm nén cuối cùng được tuôn rơi.
"Cảm ơn anh," cô thì thầm, giọng khàn đặc vì đã thức trắng đêm gào khóc và cầu nguyện trong im lặng. "Nếu không có anh và đội của anh, em không biết chuyện gì sẽ xảy ra với Sao Mai."
"Nó là một chiến binh," Tuấn Khôi đáp, giọng anh cũng mệt mỏi không kém nhưng vẫn cố giữ sự vững vàng để an ủi cô. "Ba mươi năm sống qua bao nhiêu biến cố, nó không dễ gì gục ngã đâu."
Tin tức về tình trạng của Sao Mai lan nhanh khắp buôn Chư Rinh, và ngay từ sáng sớm, từng tốp người từ buôn bắt đầu kéo đến trại, mang theo đồ ăn, nước uống, và cả những lời cầu nguyện chân thành theo phong tục truyền thống. Ama Nốt đích thân mang đến một bó lá cây đặc biệt, giải thích rằng theo tín ngưỡng của người M'nông, đây là loại lá dùng để "gọi hồn" cho những sinh linh đang trong cơn nguy kịch, giúp chúng có thêm sức mạnh để vượt qua.
"Ta biết khoa học hiện đại có cách của khoa học," già nói với Hạ Lam, đặt bó lá cẩn thận dưới gốc cây nơi Sao Mai đang nằm nghỉ, "nhưng ông bà mình cũng có cách của ông bà mình. Hai cái không mâu thuẫn nhau đâu, con gái, chỉ là hai cách khác nhau để bày tỏ mong muốn nó sống."
Hình ảnh ấy — những chuyên gia thú y hiện đại làm việc miệt mài bên cạnh những nghi thức truyền thống của cộng đồng bản địa, cả hai cùng hướng đến một mục đích chung là cứu sống con voi già — khiến Hạ Lam cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết về ý nghĩa thực sự của những gì cô đang cố gắng bảo vệ. Đây không chỉ là một trại nuôi voi đơn thuần, mà là nơi giao thoa giữa tri thức khoa học và trí tuệ bản địa, giữa hiện đại và truyền thống, giữa con người và loài vật, tất cả đan xen vào nhau thành một tổng thể không thể tách rời.
Ông Thạch, sau khi được thuyết phục về nghỉ ngơi vài giờ vì sức khỏe không cho phép thức trắng đêm, quay trở lại bãi voi ngay khi trời vừa sáng, ngồi xuống bên cạnh Sao Mai suốt cả buổi sáng, không rời đi dù chỉ một phút, tay ông không ngừng vuốt ve thân hình đồ sộ của con voi già, miệng lẩm nhẩm những câu chuyện cũ mà chỉ hai người, một già một già hơn, mới hiểu hết ý nghĩa.
"Con nhớ không, Sao Mai," ông thì thầm, giọng ông run run vì tuổi tác lẫn xúc động, "ngày đầu tiên ta gặp con, con còn nhỏ lắm, sợ hãi co rúm trong góc chuồng vì vừa mới xa mẹ. Ta đã hứa với con, sẽ chăm sóc con thật tốt, sẽ không bao giờ để con phải khổ sở nữa. Ba mươi năm rồi, ta vẫn giữ lời hứa đó, và ta sẽ tiếp tục giữ, chừng nào ta còn sống trên đời này."
Buổi trưa, khi ánh nắng đã lên cao, Sao Mai bắt đầu có dấu hiệu tích cực đầu tiên — nó khẽ cử động vòi, chạm nhẹ vào tay ông Thạch đang đặt trên đầu nó, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ khiến cả nhóm người đang túc trực xung quanh vỡ òa trong niềm hy vọng mới mẻ, dù bác sĩ trưởng đoàn vẫn thận trọng nhắc nhở rằng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy bất trắc.
Y Khun, người đã ở lại trại suốt từ đêm qua phụ giúp việc vặt cho đội cấp cứu, đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, gương mặt anh lộ rõ sự xúc động mà anh vốn thường che giấu bằng vẻ ngoài lạnh lùng. Anh tiến lại gần Hạ Lam, giọng anh nhỏ nhẹ hiếm thấy. "Hồi nhỏ, tôi cũng hay leo lên lưng Sao Mai chơi cùng cô, nhớ không? Nó hiền lắm, chưa bao giờ hất tôi xuống dù tôi nghịch cỡ nào." Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Nhìn nó nằm đó, tôi mới nhận ra, nó không chỉ là voi của nhà cô hay nhà tôi, nó là của tất cả chúng ta, của cả buôn Chư Rinh này."
Lời nói ấy, giản dị nhưng chân thành, khiến Hạ Lam cảm động rơi nước mắt lần nữa, không phải vì đau buồn, mà vì cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc đang dần được hàn gắn giữa cô, gia đình cô, và cả cộng đồng đã từng mang trong lòng bao nỗi ấm ức suốt ba mươi năm qua. Cô nắm lấy tay Y Khun, siết nhẹ như một lời cảm ơn không thành tiếng, rồi cả hai cùng quay lại nhìn Sao Mai, cùng chờ đợi từng dấu hiệu hồi phục nhỏ nhoi tiếp theo của con voi già đang dần lấy lại sức sống sau đêm kinh hoàng vừa qua.
Đến chiều, tin tức về việc Sao Mai đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất lan ra ngoài phạm vi trại và buôn Chư Rinh, được Xuân Mai cập nhật liên tục trên trang mạng xã hội chính thức, kèm theo những hình ảnh chân thực, không tô vẽ, về đêm cấp cứu vừa qua. Hàng nghìn lượt bình luận động viên, cầu chúc đổ về, nhiều người theo dõi trại từ sau buổi phóng sự truyền hình quốc gia giờ đây cũng dõi theo tình hình của Sao Mai như dõi theo một người thân quen.
Bác sĩ trưởng đoàn, trước khi tạm nghỉ ngơi sau một đêm dài không chợp mắt, nói riêng với Hạ Lam, giọng ông có phần trầm ngâm. "Tôi đã điều trị cho nhiều con voi già trong đời, cô Lam ạ, nhưng hiếm khi thấy một con voi có ý chí sống mãnh liệt như con này. Có lẽ, nó cảm nhận được có quá nhiều người đang cần nó ở lại, nên nó cũng cố gắng bám víu lấy sự sống hết sức mình."
Lời nhận xét ấy, dù mang màu sắc cảm tính hơn là khoa học thuần túy, vẫn khiến Hạ Lam thấy ấm lòng, như một lời khẳng định cho tất cả những gì cô vẫn luôn tin tưởng — rằng mối liên kết giữa con người và loài vật, khi được xây dựng bằng tình yêu thương chân thành qua năm tháng, có một sức mạnh vượt xa những gì khoa học có thể đo đếm hay lý giải trọn vẹn.