Chương 10
Chương 10
Hay là do nước mắt. Tạ Vân Sơ nắm chặt những trang giấy ấy. Trái tim giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hắn nhìn về phía chiếc hộp gỗ đặt trong góc phòng. Bên trong trống không. Trong đầu hắn bỗng hiện lên từng hình ảnh. Ngày nàng bị đưa vào cửa hông Tạ phủ. Nàng chỉ im lặng bước đi. Ngày Giang Nguyệt Bạch làm nhục nàng trước mặt mọi người. Nàng không khóc. Ngày hắn thừa nhận vì giấc mộng Hoàng hậu của Giang Nguyệt Bạch mà cắt quân lương của Trấn Quốc tướng quân. Nàng cũng chỉ nhìn hắn. Sau đó hỏi một câu. Một câu mà hắn nghĩ mình cả đời cũng không thể quên.
“Tạ Vân Sơ.”
“Chàng thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
Hắn thật sự nhẫn tâm như vậy sao? Vì sao năm đó hắn có thể vì một người mà tổn thương một người khác? Vì sao hắn có thể nhìn thấy sự dịu dàng của Giang Nguyệt Bạch, nhưng lại chưa từng nhìn thấy sự chờ đợi lặng lẽ của Lý Triều Ca? Cho đến khi mất đi. Hắn mới biết. Nữ tử luôn ở phía sau hắn. Đã từng bước từng bước đi vào trong lòng hắn từ lúc nào không hay. Tạ Vân Sơ chậm rãi quỳ xuống. Đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên hắn gọi nàng bằng thân phận thật sự trong lòng mình.
“Phu nhân…”
Căn phòng im lặng. Không còn ai mỉm cười đáp lại hắn. Không còn ai rót cho hắn một chén trà nóng. Không còn ai đứng dưới ánh đèn chờ hắn trở về. Chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy đau đớn của chính hắn. Hắn ôm chiếc áo choàng chưa hoàn thành vào lòng. Bờ vai luôn thẳng tắp của vị Tạ đại nhân cuối cùng cũng sụp xuống. Người ngoài đều nói Tạ Vân Sơ cả đời thanh cao, không bao giờ cúi đầu. Nhưng không ai biết. Đêm hôm ấy. Trong căn phòng nhỏ từng thuộc về Lý Triều Ca. Hắn ôm lấy chút tình cảm muộn màng mà mình đã đánh mất. Khóc đến không thành tiếng. Sau khi đại hôn được định xuống, phủ tướng quân ngày nào cũng có người từ Đông cung đưa lễ vật tới. Có khi là gấm vóc Giang Nam, có khi là châu ngọc Tây Vực, có khi là những hộp son phấn quý giá mà nữ tử trong kinh thành có tiền cũng chưa chắc mua được. Triệu Việt dường như thật sự muốn dùng tất cả những thứ tốt nhất trên đời để chứng minh với ta rằng hắn hối hận rồi. Nhưng những thứ ấy đều bị ta trả về. Ta không thiếu gấm vóc. Không thiếu châu ngọc. Càng không thiếu một nam nhân đến khi đánh mất rồi mới nhớ ra phải trân trọng. Ngày hôm ấy, ta đang cùng phụ tá trong phủ kiểm tra danh sách sính lễ và quân báo biên quan thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. A Chiêu vội vàng bước vào, sắc mặt khó coi:
“Tiểu thư, Tạ đại nhân đến rồi.”
Ta đặt bút xuống. Còn chưa kịp nói gì, ngoài sân lại vang lên tiếng thái giám cao giọng thông truyền:
“Thái tử điện hạ giá đáo.”
Ta khẽ nhíu mày. Một người muốn cưới ta. Một người muốn giữ ta. Hai người đàn ông từng không hề hỏi ta có đau hay không, bây giờ lại cùng xuất hiện trước cửa phủ tướng quân. Thật đúng là buồn cười. Ta đứng dậy đi ra ngoài. Trong sân, Tạ Vân Sơ mặc áo bào màu xanh nhạt, sắc mặt tái nhợt, trên người vẫn còn vẻ tiều tụy sau nhiều ngày mất ngủ. Cách đó không xa, Triệu Việt một thân cẩm bào Thái tử, giữa mày đè nén sự không vui. Hai người họ nhìn thấy ta đi ra, gần như đồng thời bước tới. Triệu Việt mở miệng trước:
“Triều Ca, cô nghe nói hắn đến phủ tướng quân làm phiền nàng, nên đặc biệt tới xem.”
Tạ Vân Sơ nhìn ta, giọng khàn đi:
“Triều Ca, ta chỉ muốn nói với nàng vài câu.”
Triệu Việt lạnh mặt:
“Tạ Vân Sơ, nàng sắp trở thành Thái tử phi của cô. Ngươi còn tư cách gì đến gặp nàng?”
Tạ Vân Sơ siết chặt tay.
“Điện hạ đừng quên, nếu không phải ngài tự tay đem nàng ban cho ta, nàng đã không phải chịu nhiều uất ức như vậy.”
Ánh mắt Triệu Việt lập tức trầm xuống.
“Ngươi cũng xứng nhắc chuyện này? Cô giao nàng cho ngươi, ngươi lại để nàng ở cửa hông, để nàng sống trong viện bỏ hoang, để Giang Nguyệt Bạch tùy ý làm nhục nàng.”
Tạ Vân Sơ bị nói đến sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn không lùi bước.
“Ta sai rồi, nên ta muốn bù đắp.”
Hắn nhìn về phía ta, trong mắt đầy đau đớn.
“Triều Ca, nàng theo ta trở về đi. Ta sẽ giao toàn bộ Tạ phủ cho nàng, sẽ đoạn tuyệt sạch sẽ với Giang Nguyệt Bạch, sẽ không để nàng chịu thêm bất kỳ ủy khuất nào nữa.”
Triệu Việt cười lạnh.
“Bù đắp? Ngươi lấy gì bù đắp?”
Hắn quay sang nhìn ta, giọng nói lập tức dịu xuống.
“Triều Ca, chỉ cần nàng vào Đông cung, cô có thể cho nàng hậu vị. Ngày sau cô đăng cơ, nàng chính là Hoàng hậu duy nhất của cô.”
Một người nói có thể cho ta hậu vị. Một người nói sẽ dùng cả đời bù đắp. Nếu là nữ tử khác, có lẽ sẽ cảm động. Nhưng ta chỉ cảm thấy mệt mỏi. Bởi vì từ đầu đến cuối, bọn họ vẫn xem ta như một thứ có thể được lựa chọn, được tranh đoạt, được ban thưởng, được giành lại. Ta nhìn hai người trước mặt. Một người từng dùng ta đổi lấy Giang Nguyệt Bạch. Một người từng vì Giang Nguyệt Bạch mà đem mạng sống của phụ thân ta đặt lên bàn cờ. Bây giờ bọn họ lại đứng trước mặt ta, nói yêu, nói hối hận, nói bù đắp. Ta bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười ấy rất nhẹ, nhưng đủ khiến cả sân yên tĩnh lại.
“Ngày các người đem ta đổi qua đổi lại.”
“Có từng hỏi ta một câu.”
“Ta muốn ở bên cạnh ai không?”
Triệu Việt khựng lại. Tạ Vân Sơ cũng cứng đờ tại chỗ.