Chương 11
Chương 11
Chỉ có một chiếc túi giấy màu vàng nâu được đặt ngay trước cửa. Trên mặt túi có viết tên tôi. Nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo. Tôi lập tức gọi cho ban quản lý tòa nhà, nhờ bảo vệ lên cùng. Chỉ khi bảo vệ có mặt, tôi mới đeo găng tay rồi mang chiếc túi vào trong. Bên trong... Chỉ có duy nhất một tờ giấy. Đó là một bản cam kết đã được đánh máy sẵn. Nội dung ghi rõ: Tôi tự nguyện trích 1,2 triệu tệ để hỗ trợ họ hàng và đóng góp chi phí sửa đường trong làng. Điều khiến tôi lạnh cả sống lưng là... Ở cuối bản cam kết ấy... Đã có sẵn chữ ký của tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào bản cam kết ấy. Càng nhìn... Sống lưng càng lạnh. Chữ ký rất giống của tôi. Không phải tôi ký. Có người đã từng xem hồ sơ cũ của tôi. Hoặc từng nhìn thấy chữ ký của tôi trên căn cước, phiếu giao hàng, hợp đồng... Ngay cả anh bảo vệ cũng nhận ra có gì đó không ổn. Anh ấy nhìn tôi rồi hỏi:
"Cô Hà, có cần báo công an ngay không?"
Tôi không trả lời ngay. Việc đầu tiên tôi làm là chụp ảnh. Sau đó cẩn thận cho tờ giấy vào một túi đựng tài liệu trong suốt. Rồi nhắn tin cho vị cán bộ công an đã làm việc với tôi từ sáng.
"Có người đặt trước cửa nhà tôi một bản cam kết giả mạo chữ ký."
"Số tiền ghi trên đó là 1,2 triệu tệ."
"Tôi đề nghị được lập hồ sơ và mong được trích xuất camera tầng này."
Chưa đầy vài phút sau, anh ấy gọi lại. Anh dặn tôi không được động vào tờ giấy nữa. Sẽ lập tức cử người tới hiện trường. Tôi ngồi trên sofa chờ. Căn phòng yên tĩnh đến lạ. Nhưng trong đầu tôi... Lại như có một sợi dây đang bị kéo căng từng chút một. Buổi sáng... Họ kéo đến nhà đòi tiền. Buổi chiều... Họ giơ bảng bêu riếu tôi ngay trước cổng chung cư. Lại có người mang một bản cam kết giả mạo chữ ký đến tận cửa. Đây đã không còn là chuyện họ hàng cãi vã nữa. Có người đang cố đẩy tôi xuống một cái hố đã được chuẩn bị sẵn. Nửa tiếng sau. Hai cán bộ công an cùng quản lý tòa nhà quay lại. Ban quản lý lập tức trích xuất camera. Đúng 8 giờ 56 phút tối, một người mặc đồng phục giao hàng, đội mũ lưỡi trai bước vào tòa nhà. Người này không hề thao tác theo quy trình giao đồ ăn thông thường. Thay vì dừng ở tầng được hệ thống thang máy ghi nhận... Anh ta đi thẳng đến tầng nhà tôi. Đặt chiếc túi giấy xuống trước cửa. Rồi lập tức quay người rời đi. Vành mũ kéo rất thấp. Không thể nhìn rõ khuôn mặt. Một cán bộ công an quay sang hỏi quản lý.
"Người này có đăng ký ở cổng không?"
Sắc mặt quản lý trở nên khó coi.
"Anh ta nói là nhân viên giao đồ ăn."
"Cũng đọc đúng số căn hộ của chủ nhà."
"Chung cư chúng tôi bình thường vẫn cho shipper vào."
Tôi lên tiếng:
"Anh ta đọc đúng số nhà của tôi?"
Quản lý gật đầu. Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng giao đồ ăn.
"Tối nay tôi không hề đặt bất kỳ đơn hàng nào."
Hai cán bộ lập tức sao chép toàn bộ đoạn camera. Sau đó hỏi tôi:
"Gần đây cô có tranh chấp tiền bạc với ai không?"
Tôi tóm tắt ngắn gọn toàn bộ sự việc xảy ra trong ngày. Một cán bộ cầm bản cam kết lên xem rất lâu. Lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
"Chữ ký này cần được giám định."
"Nhưng số tiền ghi trên giấy lên tới 1,2 triệu tệ."
"Nếu sau này có người lợi dụng nó để gây chuyện..."
"Thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
"Tôi nghi ngờ việc này có liên quan đến những người sáng nay kéo đến nhà tôi đòi tiền."
"Nhưng hiện tại tôi chưa có bằng chứng trực tiếp chứng minh ai là người đặt chiếc túi trước cửa."
Anh công an gật đầu.
"Cách cô trình bày là đúng."
"Trước mắt chúng tôi sẽ điều tra người giao chiếc túi này."
"Mấy ngày tới cô chú ý an toàn."
"Nếu không thật sự cần thiết..."
"Đừng đi ra ngoài một mình."
Sau khi họ rời đi. Quản lý tòa nhà vẫn đứng trước cửa, liên tục xin lỗi.
"Là sơ suất của bộ phận bảo vệ."
"Từ ngày mai, tôi sẽ thông báo toàn bộ nhân viên."
"Nếu chưa có xác nhận của cô..."
"Sẽ không cho bất kỳ người lạ nào lên tầng này."
Tôi cảm ơn anh ấy. Đóng cửa lại. Việc đầu tiên tôi làm... Là gọi thợ đến thay khóa. Việc thứ hai... Là đặt ngay một khách sạn gần đó. Việc thứ ba... Là gom toàn bộ giấy tờ quan trọng, thẻ ngân hàng và hồ sơ lĩnh thưởng bỏ vào ba lô. Tôi không có ý định đánh cược xem... Liệu bước tiếp theo của họ có còn điên cuồng hơn nữa hay không. Một giờ sáng. Tôi thay quần áo. Ban quản lý còn cử bảo vệ đi cùng, đưa tôi xuống hầm để rời khỏi chung cư. Chỉ sau khi ngồi yên trên xe... Tôi mới gọi điện cho bố. Nghe tôi kể xong chuyện bản cam kết giả. Bố im lặng rất lâu. Một lúc sau... Ông mới khàn giọng hỏi:
"Gia Gia..."
"Chữ ký đó..."
"Có giống mẹ con viết không?"