Chương 11
Chương 11 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
Đêm trước trận chung kết, khi cả đấu trường đã im lìm dưới ánh trăng, một bóng người lặng lẽ di chuyển trong hành lang ngầm dẫn đến khu vực điều khiển trận pháp trung tâm của đấu trường — nơi chứa những cỗ máy pháp thuật cổ xưa dùng để giới hạn phạm vi thi đấu và đảm bảo an toàn cho các thí sinh.
Nhạc Vĩnh Tuyên bước đi trong bóng tối, gương mặt gầy gò của ông ta ẩn dưới chiếc mũ trùm đầu, tay cầm một mảnh linh phù nhỏ phát ra ánh sáng đỏ nhạt — thứ mà ông ta đã nhận được từ một sứ giả bí mật của Liên Minh Hắc Toái chỉ vài ngày trước.
"Nếu kẻ đó thực sự sở hữu Hỗn Nguyên Linh Căn," giọng nói lạnh lẽo của sứ giả vẫn còn văng vẳng trong đầu ông ta, "chủ nhân của chúng ta sẽ không hài lòng nếu nó trưởng thành mà không bị kiểm soát. Ngươi có nhiệm vụ phải loại bỏ mối đe dọa này, dưới bất kỳ hình thức nào có thể, mà không để lộ ra dấu vết liên quan đến chúng ta."
Nhạc Vĩnh Tuyên đã âm thầm phục vụ cho Liên Minh Hắc Toái suốt nhiều năm qua, từ khi ông ta còn là một trưởng lão trẻ tuổi bị chính hội đồng học viện gạt ra khỏi những vị trí quyền lực quan trọng vì xuất thân không đủ danh giá. Lời hứa về sức mạnh và sự trường sinh mà Hắc Diễm đưa ra đã trở thành động lực duy nhất khiến ông ta chấp nhận phản bội chính nơi mình từng cống hiến cả đời.
Đứng trước cỗ máy điều khiển trận pháp trung tâm, ông ta rút ra một cuộn giấy da cổ ghi chép những ký hiệu phức tạp — một đoạn mã trận pháp đã được cải biến tinh vi, đủ để khiến trận pháp giới hạn phạm vi thi đấu trong trận chung kết bất ngờ chuyển hóa thành một cái bẫy sát thương thực sự, nhắm chính xác vào vị trí của Dịch Phàm mà không gây tổn hại cho đối thủ của cậu.
"Xin lỗi, cậu bé." Ông ta lẩm bẩm khi hoàn tất việc cải biến trận pháp, giọng không hề mang chút cảm xúc áy náy nào. "Nhưng đây là cái giá cần trả cho việc sinh ra với sức mạnh không nên tồn tại."
Sáng hôm sau, đấu trường chật kín người hơn bao giờ hết, khi tin tức về trận chung kết giữa Tần Dịch Phàm và một thiên tài khác từ danh gia lớn thứ hai của lục địa lan truyền khắp nơi. Dịch Phàm đứng ở khu vực chờ, cảm nhận sự hồi hộp lẫn phấn khích dâng lên trong lòng, hoàn toàn không hay biết về âm mưu đang chờ đợi mình.
"Ngươi ổn chứ?" Tuyết Nhi hỏi, đứng cạnh cậu, ánh mắt nàng quan sát kỹ lưỡng biểu cảm của cậu.
"Ta ổn." Dịch Phàm đáp, hít một hơi thật sâu. "Chỉ là hơi căng thẳng thôi."
Bạt Sơn, Tịch Dao và vài học sinh khác cũng đã tụ tập gần khu vực chờ để cổ vũ, dù chưa chính thức trở thành đồng đội của Dịch Phàm. Sự xuất hiện của họ khiến cậu cảm thấy ấm lòng hơn, như một lời nhắc nhở rằng cậu không còn đơn độc như những năm tháng ở Viện Tế Bần nữa.
"Đừng lo lắng quá." Tuyết Nhi mỉm cười động viên. "Ngươi đã tiến bộ rất nhiều trong thời gian qua. Dù kết quả thế nào, ngươi cũng đã chứng minh được bản lĩnh của mình."
Trận chung kết bắt đầu giữa tiếng hò reo cuồng nhiệt của khán giả. Dịch Phàm bước ra giữa đấu trường, đối diện với đối thủ của mình — một thiếu niên điềm tĩnh với linh căn Thủy mạnh mẽ, phong thái đĩnh đạc của một người đã quen với ánh đèn sân khấu.
Tiếng còi hiệu vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu. Nhưng chỉ vài giây sau khi cả hai bắt đầu trao đổi những đòn tấn công đầu tiên, Dịch Phàm cảm nhận được một điều bất thường — trận pháp giới hạn phạm vi thi đấu, thứ vốn chỉ có tác dụng ngăn không cho các chiêu thức vượt ra ngoài đấu trường, bỗng nhiên bắt đầu phát ra một luồng năng lượng kỳ lạ, tập trung ngày càng dày đặc quanh vị trí cậu đang đứng.
"Có gì đó không ổn." Cậu lẩm bẩm, cảm nhận Hỗn Nguyên Linh Căn trong người mình phản ứng dữ dội với luồng năng lượng lạ đang bao vây, một cảm giác tương tự như khi cậu chạm phải tà khí của Tà Lang Nham Giáp trong phế tích, nhưng lần này tinh vi và có chủ đích hơn nhiều.
Đột nhiên, luồng năng lượng ấy bùng nổ thành một cột ánh sáng đỏ rực, không phải là hiệu ứng bình thường của trận pháp giới hạn, mà là một đòn tấn công thực sự nhắm thẳng vào Dịch Phàm. Cậu chỉ kịp phản ứng trong tích tắc, dồn toàn bộ linh lực còn lại tạo thành một lớp khiên bảo vệ đa nguyên tố, nhưng sức công phá của cột ánh sáng vẫn khiến cậu bị hất văng ra xa, va đập mạnh vào rìa đấu trường.
Khán đài chợt im bặt, rồi bùng nổ thành tiếng hoảng loạn. Đối thủ của Dịch Phàm cũng đứng chết trân, rõ ràng không hề biết chuyện gì vừa xảy ra, hoàn toàn không liên quan đến trận đấu.
"Dịch Phàm!" Tuyết Nhi hét lên, lao ra khỏi khu vực khán đài dành cho thí sinh, bất chấp quy định nghiêm ngặt về việc không được can thiệp vào trận đấu đang diễn ra, chạy thẳng đến chỗ cậu đang nằm.
May mắn thay, nhờ có lớp khiên bảo vệ kịp thời cùng với khả năng tự phục hồi linh lực đặc biệt của Hỗn Nguyên Linh Căn, Dịch Phàm chỉ bị thương nhẹ, dù cơ thể vẫn còn ê ẩm và choáng váng. Cậu gượng đứng dậy, được Tuyết Nhi đỡ một bên, ánh mắt cậu quét khắp đấu trường, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân của sự cố vừa rồi.
Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn cùng các giáo sư vội vàng chạy đến kiểm tra cỗ máy điều khiển trận pháp trung tâm, và không mất nhiều thời gian để phát hiện ra dấu vết của sự can thiệp có chủ đích — một đoạn mã trận pháp lạ đã được cấy ghép tinh vi vào hệ thống, khác hẳn với cấu trúc nguyên bản.
"Đây không phải là sự cố ngẫu nhiên." Một vị giáo sư lớn tuổi tuyên bố, giọng đầy phẫn nộ. "Có kẻ đã cố tình can thiệp vào trận pháp để hãm hại một trong hai thí sinh."
Ánh mắt của toàn bộ hội đồng học viện, bao gồm cả Nhạc Vĩnh Tuyên đang cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, đổ dồn về phía cỗ máy điều khiển. Nhưng chính lúc này, Tuyết Nhi, với sự nhạy bén của một pháp sư song hệ đã quen thuộc với việc phân tích cấu trúc linh lực phức tạp, bước đến gần cỗ máy, đưa tay chạm nhẹ vào đoạn mã trận pháp lạ.
"Dấu vết linh lực này..." nàng nhíu mày, cảm nhận từng lớp năng lượng còn sót lại. "Có mùi vị rất giống với thứ tà khí ta từng cảm nhận được khi nghiên cứu về các báo cáo liên quan đến Liên Minh Hắc Toái trong thư viện gia tộc."
Câu nói ấy khiến cả hội đồng học viện chấn động. Nếu tà khí của Liên Minh Hắc Toái thực sự có liên quan đến vụ việc, điều đó đồng nghĩa với việc có kẻ nội gián đang hoạt động ngay trong lòng học viện, một khả năng mà không ai muốn tin là sự thật nhưng cũng không thể phủ nhận bằng chứng rành rành trước mắt.
"Vậy con có thể xác định được chính xác ai đã can thiệp vào cỗ máy không?" Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn hỏi, giọng đầy lo lắng.
Tuyết Nhi lắc đầu, vẻ mặt thất vọng. "Dấu vết linh lực chỉ cho ta biết nguồn gốc tà khí, không thể chỉ đích danh kẻ đã sử dụng nó. Kẻ này rất cẩn thận, đã cố tình xóa đi phần lớn dấu vết cá nhân trước khi rời khỏi hiện trường."
"Vậy chúng ta phải tăng cường giám sát toàn bộ khu vực điều khiển trận pháp của học viện." Một vị giáo sư khác đề xuất. "Đồng thời, ta nghĩ nên hạn chế những thông tin nhạy cảm liên quan đến Tần Dịch Phàm, tránh để lọt ra ngoài thêm nữa."
Hầu Đạt Sơn gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt ông vẫn không giấu được sự lo âu khi liếc nhìn về phía Nhạc Vĩnh Tuyên đang đứng lặng lẽ trong góc phòng.
Dịch Phàm, dù cơ thể vẫn còn đau nhức, siết chặt nắm tay, ánh mắt cậu lóe lên sự quyết tâm mới. Nếu đây thực sự là âm mưu của Liên Minh Hắc Toái nhằm hãm hại cậu, điều đó chỉ càng chứng minh rằng cậu đang đi đúng hướng trên con đường tìm lại cha mẹ mình — và rằng, đâu đó trong chính học viện này, có một kẻ phản bội đang âm thầm hành động vì lợi ích của kẻ thù.
Trận chung kết được tuyên bố hoãn lại để hội đồng học viện tiến hành điều tra kỹ lưỡng, một quyết định khiến không ít khán giả thất vọng nhưng cũng nhận được sự đồng thuận rộng rãi trước mức độ nghiêm trọng của vụ việc. Đối thủ của Dịch Phàm trong trận chung kết, dù không hề biết gì về âm mưu, cũng chủ động đến thăm hỏi cậu, bày tỏ sự cảm thông chân thành.
"Ta hy vọng ngươi sớm bình phục." Cậu ta nói, giọng có phần ngượng ngùng. "Dù kết quả trận đấu của chúng ta có ra sao đi nữa, ta không muốn chiến thắng theo kiểu này."
Nhạc Vĩnh Tuyên đứng lặng ở góc phòng họp hội đồng, quan sát mọi diễn biến với vẻ mặt bình thản được luyện tập kỹ càng, nhưng bên trong, ông ta biết rõ mình đang đi trên một sợi dây mỏng manh. Nếu Tuyết Nhi hay bất kỳ ai khác lần ra được dấu vết dẫn thẳng đến ông ta, mọi kế hoạch nhiều năm qua sẽ sụp đổ trong chốc lát. Ông ta cần phải cẩn trọng hơn nữa, và có lẽ, cần phải báo cáo lại tình hình cho Hắc Diễm sớm nhất có thể.
Đêm đó, khi mọi người trong học viện đã chìm vào giấc ngủ, Nhạc Vĩnh Tuyên lại một lần nữa lẻn ra khỏi phòng riêng, tìm đến một góc khuất nơi cao nguyên tiếp giáp với vách núi, kích hoạt mảnh linh phù liên lạc bí mật. "Kế hoạch thất bại." Ông ta thì thầm vào mảnh linh phù, giọng run rẩy. "Đứa trẻ đó may mắn sống sót, và học viện đã bắt đầu nghi ngờ có nội gián. Ta cần thêm thời gian."
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ mảnh linh phù, không chút cảm xúc. "Ngươi đã có đủ thời gian rồi, Nhạc Vĩnh Tuyên. Đừng để chủ nhân phải thất vọng thêm lần nữa."