Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Tuyết Nhi mở cửa phòng, còn chưa kịp búi tóc gọn gàng như thường ngày, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi thấy Dịch Phàm đứng đó, gương mặt tái nhợt và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

"Ngươi trông như vừa gặp ma vậy." Nàng nói, kéo cửa mở rộng hơn. "Có chuyện gì?"

"Ta cần cho ngươi xem thứ này." Dịch Phàm giơ mảnh ngọc bội ra trước mặt nàng, giọng khẽ run. "Và ta cần kể cho ngươi nghe về giấc mơ đêm qua."

Tuyết Nhi im lặng lắng nghe khi Dịch Phàm kể lại toàn bộ giấc mơ — chiến trường hoang tàn, hai vợ chồng pháp sư trấn biên, cái tên Hắc Diễm, và cảnh tượng cha mẹ cậu bị bắt giữ giữa vòng vây quân địch. Khi cậu kể xong, gương mặt nàng đã hoàn toàn nghiêm túc, không còn chút dấu vết của sự uể oải buổi sáng.

"Hạo Nguyên và Thanh Hà." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt nheo lại như đang cố nhớ lại điều gì đó. "Những cái tên này... ta có nghe cha ta nhắc đến từng đôi lần khi bàn chuyện với các trưởng lão gia tộc. Nếu ta nhớ không lầm, đó là tên của hai pháp sư trấn biên nổi tiếng thuộc Liên Minh Bạch Dực, từng chỉ huy một đội quân phòng thủ tại Biên Cương Tàn Dạ trước khi mất tích bí ẩn trong một trận chiến lớn cách đây mười bảy năm."

Trái tim Dịch Phàm đập thình thịch. "Mười bảy năm... đó chính xác là tuổi của ta."

"Cho ta xem mảnh ngọc bội đó." Tuyết Nhi nói, đưa tay ra.

Dịch Phàm đặt mảnh ngọc bội vào lòng bàn tay nàng. Tuyết Nhi cẩn thận xoay nó dưới ánh sáng, đôi mắt sắc bén của một pháp sư song hệ danh gia quét qua từng đường nét trên bề mặt. "Đây là dấu ấn gia tộc. Ta từng thấy những dấu ấn tương tự trong thư viện cổ của Chiêu gia, mỗi danh gia và mỗi đội quân trấn biên đều có một dấu ấn riêng được khắc lên vũ khí hoặc trang bị cá nhân của các thành viên."

Nàng lật mảnh ngọc bội sang mặt sau, nơi có một vết khắc mờ nhạt hình dạng như một ngọn lửa cuộn xoáy. "Đây có thể là biểu tượng của đội quân trấn biên hệ Hỏa. Nếu cha của ngươi thực sự là Tần Hạo Nguyên, và ông ấy sở hữu linh căn Hỏa mạnh như trong giấc mơ ngươi kể, thì mảnh ngọc bội này rất có thể chính là một phần trang bị của ông ấy."

"Vậy có nghĩa là..." Dịch Phàm nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. "Cha ta thực sự là Tần Hạo Nguyên, một trong những pháp sư trấn biên đó."

"Ta không dám khẳng định chắc chắn chỉ dựa vào một biểu tượng khắc mờ." Tuyết Nhi nói thêm, giọng thận trọng. "Nhưng cùng với giấc mơ ngươi vừa kể, với hai cái tên trùng khớp, khả năng này không hề nhỏ. Ta sẽ viết thư về cho cha ta, hỏi thêm thông tin chi tiết về đội quân trấn biên năm xưa. Người sẽ biết rõ hơn ta rất nhiều."

Dịch Phàm gật đầu, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Mỗi mảnh ghép mới được xác nhận vừa mang đến hy vọng, vừa khiến cậu cảm thấy áp lực nặng nề hơn về những gì đang chờ đợi phía trước.

Tuyết Nhi gật đầu chậm rãi, rồi ánh mắt nàng chợt sáng lên một tia hy vọng. "Đợi đã. Nếu mảnh ngọc bội này thực sự thuộc về đội quân trấn biên, có thể nó còn lưu giữ một phần linh lực dư âm. Các gia tộc lớn thường khắc thêm trận pháp lưu trữ ký ức nhỏ lên trang bị cá nhân của các thành viên quan trọng, phòng khi có biến cố bất trắc."

Nàng nhắm mắt lại, tập trung linh lực Băng-Thủy của mình, nhẹ nhàng truyền một luồng năng lượng tinh tế vào mảnh ngọc bội. Bề mặt của nó bắt đầu phát sáng mờ nhạt, rồi từ từ hiện lên một hình ảnh ba chiều nhỏ bé lơ lửng trong không trung — hình ảnh của một người đàn ông trẻ tuổi với gương mặt kiên nghị, chính là người Dịch Phàm đã thấy trong giấc mơ đêm qua.

"Nếu con đang xem được đoạn ghi âm này," giọng nói của người đàn ông vang lên, trầm ấm nhưng đầy vẻ mệt mỏi và cấp bách, "thì có nghĩa là cha đã không thể trở về bên con như đã hứa. Con trai của cha, nếu con lớn lên và tìm thấy mảnh ngọc bội này, hãy biết rằng cha và mẹ con không chết trong trận chiến tại Biên Cương Tàn Dạ. Chúng ta bị Hắc Diễm, thủ lĩnh của Liên Minh Hắc Toái, bắt giữ vì một lý do mà đến giờ cha vẫn chưa hiểu rõ hoàn toàn — hắn nói huyết mạch của cha mẹ con có giá trị đặc biệt đối với một kế hoạch nào đó liên quan đến những phế tích cổ xưa nhất trên lục địa này."

Hình ảnh chợt nhòe đi, rồi tiếp tục. "Cha không biết liệu chúng ta còn sống đến khi con nghe được những lời này hay không. Nhưng nếu con đã thức tỉnh sức mạnh đủ để tìm thấy mảnh ngọc bội này, hãy cẩn thận. Đừng vội vàng tìm đến Hắc Diễm khi con chưa đủ mạnh. Hãy tìm đến Liên Minh Bạch Dực, tìm đến những người đồng đội cũ của cha, họ sẽ giúp con. Và hãy nhớ, dù chuyện gì xảy ra, cha mẹ luôn yêu con, Tần Dịch Phàm."

Hình ảnh dần tan biến, mảnh ngọc bội trở lại vẻ ngoài bình thường, không còn phát sáng nữa. Dịch Phàm đứng chết lặng, nước mắt lăn dài trên gương mặt mà cậu không hề hay biết cho đến khi cảm nhận được vị mặn nơi khóe môi.

"Cha ta..." cậu thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Ông ấy đã gọi tên ta. Ông ấy biết tên ta."

Tuyết Nhi đứng lặng bên cạnh, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ an ủi giản đơn nhưng chân thành. Nàng, dù xuất thân từ một danh gia luôn được bao bọc, cũng hiểu được sức nặng của khoảnh khắc này đối với một người đã sống mười bảy năm không biết mặt cha mẹ mình.

"Ngươi có muốn xem lại đoạn ghi âm đó một lần nữa không?" Nàng hỏi khẽ sau một lúc, giọng dịu dàng hiếm thấy.

Dịch Phàm gật đầu, và Tuyết Nhi lại truyền linh lực vào mảnh ngọc bội, để hình ảnh ba chiều của Tần Hạo Nguyên hiện lên một lần nữa. Lần này, Dịch Phàm chú ý kỹ hơn đến từng chi tiết nhỏ — đôi mắt kiên nghị nhưng chất chứa nỗi lo âu khôn nguôi, những vết xước và bụi bặm trên áo choàng cho thấy trận chiến đã diễn ra ác liệt đến nhường nào, và cả giọng nói run rẩy pha lẫn quyết tâm ở những câu cuối cùng. Cậu cố gắng khắc ghi từng đường nét gương mặt ấy vào tâm trí, như thể sợ rằng nếu không làm vậy, hình ảnh mong manh này cũng sẽ tan biến mất như giấc mơ đêm qua.

Khi đoạn ghi âm kết thúc lần thứ hai, Dịch Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang trào dâng. "Ta sẽ khắc ghi gương mặt này mãi mãi. Dù có phải đi đến tận cùng lục địa, ta cũng sẽ tìm ra ông ấy và mẹ ta."

"Vậy là cha mẹ ngươi vẫn còn sống, hoặc ít nhất, họ đã còn sống vào thời điểm đoạn ghi âm này được tạo ra." Tuyết Nhi nói sau một lúc im lặng, giọng cẩn trọng. "Nhưng mười bảy năm là một khoảng thời gian rất dài, Dịch Phàm. Ta không muốn ngươi đặt quá nhiều hy vọng mà không chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất."

"Ta biết." Dịch Phàm gật đầu, lau nước mắt, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn. "Nhưng dù kết quả có ra sao, ta cũng phải tìm ra sự thật. Ta không thể sống cả đời với câu hỏi này treo lơ lửng trên đầu nữa."

"Vậy thì," Tuyết Nhi nói, giọng chợt trở nên nghiêm túc và chắc chắn, "ngươi sẽ cần nhiều thời gian hơn để rèn luyện trước khi có thể đối đầu với một thế lực như Liên Minh Hắc Toái. Hắc Diễm không phải kẻ tầm thường — ngay cả cha ta, một trong tứ đại gia chủ của lục địa, cũng luôn nói về hắn với sự dè chừng đặc biệt. Ngươi cần mạnh hơn rất nhiều so với hiện tại."

Dịch Phàm siết chặt mảnh ngọc bội trong tay, cảm nhận rõ sức nặng của lời cảnh báo ấy. Cậu biết, nếu chỉ dựa vào lòng nhiệt huyết và quyết tâm mà lao đầu vào một cuộc đối đầu với thủ lĩnh của cả một liên minh hắc ám, cậu không chỉ tự đưa mình vào chỗ chết mà còn có thể khiến hy vọng cứu cha mẹ tan thành mây khói mãi mãi.

"Ngươi sẽ giúp ta chứ?" Dịch Phàm hỏi, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng có chút do dự, như thể không dám chắc chắn về câu trả lời.

Tuyết Nhi im lặng một lúc, nhìn sâu vào mắt cậu, rồi khẽ mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi và chân thành mà Dịch Phàm chưa từng thấy từ nàng trước đây. "Cha ta chắc chắn sẽ không đồng ý. Nhưng ta đã quyết định rồi, Tần Dịch Phàm. Từ hôm nay, hành trình của ngươi cũng là hành trình của ta."

"Ta phải nói với ngươi trước," Tuyết Nhi tiếp lời, giọng nghiêm túc trở lại, "cha ta chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt. Ông ấy đã lo lắng cho ta từ khi ta còn nhỏ, huống hồ giờ đây ta muốn dấn thân vào một hành trình liên quan trực tiếp đến Liên Minh Hắc Toái. Nhưng ta sẽ tìm cách thuyết phục ông ấy. Ngươi cứ yên tâm tập trung rèn luyện, phần còn lại để ta lo liệu."

"Cảm ơn ngươi, thật lòng." Dịch Phàm nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Ta không biết phải đền đáp ngươi thế nào cho xứng."

"Đừng lo chuyện đền đáp." Tuyết Nhi khẽ mỉm cười, cất mảnh ngọc bội trả lại vào tay cậu một cách cẩn trọng, như thể hiểu rõ giá trị thiêng liêng của nó đối với cậu. "Hãy giữ gìn nó thật kỹ. Đó là sợi dây duy nhất còn sót lại nối ngươi với cha mẹ mình lúc này."

Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai chiếu rọi lên cao nguyên Tinh Quang, xua tan lớp sương mù còn vương vấn từ đêm qua, như báo hiệu một chương mới đầy thử thách đang chờ đợi cả hai người phía trước.

Đã sao chép liên kết chương