Chương 2
Chương 2 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
Luồng nhiệt trong lồng ngực Dịch Phàm bùng lên dữ dội chỉ trong một khoảnh khắc, rồi lan tỏa ra khắp cơ thể như một cơn sóng thần vô hình. Cậu cảm nhận được từng mạch linh khí trong không gian quanh mình — không chỉ một loại, mà cả năm loại nguyên tố cùng lúc: hơi nóng của Hỏa, sự cứng cáp của Thổ, làn gió của Phong, dòng chảy mềm mại của Thủy, sức sống của Mộc — tất cả đồng thời cộng hưởng, hòa quyện vào cơ thể cậu như thể cậu sinh ra để chứa đựng tất cả chúng.
Phiến đá cẩm thạch trắng dưới tay cậu bắt đầu phát sáng, ánh sáng ngũ sắc lan tỏa từ trung tâm trận pháp ra khắp quảng trường, xuyên qua làn sương buổi sáng, chiếu rọi lên khuôn mặt kinh ngạc của hàng trăm học sinh và giáo sư đang chứng kiến.
"Đây... đây là gì vậy?"
Tiếng xì xào biến thành tiếng ồn ào, rồi thành tiếng hét lên hoảng loạn. Trên khán đài, Nhạc Vĩnh Tuyên đứng bật dậy, gương mặt gầy gò tái mét, đôi mắt dán chặt vào cột sáng ngũ sắc đang cuộn xoáy quanh người Dịch Phàm. Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn cũng đứng lên, nhưng biểu cảm của ông không phải hoảng sợ mà là một sự chấn động pha lẫn hy vọng khó tả.
"Không thể nào..." ông lẩm bẩm, giọng run run. "Đây là Hỗn Nguyên Linh Căn. Truyền thuyết về Hỗn Nguyên Linh Căn là thật."
Cái tên ấy lan truyền như một cơn gió xuyên qua đám đông. Hỗn Nguyên Linh Căn — thứ linh căn huyền thoại mà không một cuốn sách sử nào của học viện ghi nhận có ai từng thức tỉnh trong hơn một trăm năm qua, thứ linh căn cho phép người sở hữu cảm ứng và điều khiển tất cả các hệ nguyên tố cùng lúc, đồng thời sở hữu khả năng thanh lọc tà khí mà không một tà thú nào có thể chống lại.
Cột sáng ngũ sắc dần dần thu lại, chảy ngược vào cơ thể Dịch Phàm cho đến khi chỉ còn lại một quầng sáng mờ nhạt bao quanh người cậu, rồi cũng biến mất hoàn toàn. Dịch Phàm mở mắt ra, thấy mình vẫn đứng đó, hai tay vẫn đặt trên phiến đá, nhưng cơ thể giờ đây tràn ngập một cảm giác hoàn toàn mới mẻ — như thể cậu vừa được sinh ra lần thứ hai, mạnh mẽ hơn, tỉnh táo hơn, và kết nối sâu sắc với thế giới xung quanh theo một cách mà cậu chưa từng tưởng tượng.
Quảng trường im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua những lá cờ học viện treo trên các cột đá. Rồi từ đám đông, tiếng ồn ào bùng nổ, tràn ngập sự kinh ngạc, hoài nghi, và cả sợ hãi.
"Kẻ vô căn ba năm liền lại thức tỉnh Hỗn Nguyên Linh Căn?"
"Không thể nào là thật, chắc chắn là trận pháp lỗi!"
"Nhìn ánh sáng đó kìa, ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy trong đời!"
Lôi Khinh Hàn đứng chết trân giữa đám bạn, miệng há hốc, không còn một chút vẻ khinh miệt nào trên gương mặt. Hùng Bạt Sơn thì ngược lại, đang nhảy cẫng lên, hét to tên bạn mình giữa đám đông, mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh.
Trên khán đài, Nhạc Vĩnh Tuyên siết chặt tay vịn ghế đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Trong đầu ông ta, một dòng suy nghĩ lạnh lẽo lướt qua: nếu tin tức này lan ra ngoài, nếu Hắc Diễm biết được có kẻ thức tỉnh Hỗn Nguyên Linh Căn ngay tại Học Viện Tinh Quang, kế hoạch mà ông ta đã âm thầm chuẩn bị suốt nhiều năm qua có thể gặp biến số không lường trước được. Nhưng ông ta cũng biết, giữa hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào quảng trường lúc này, bất kỳ hành động bất thường nào cũng sẽ khiến ông ta bị nghi ngờ. Ông ta đành nuốt cơn giận xuống, gượng cười, cất giọng tuyên bố kết quả bằng chất giọng khô khốc nhất có thể.
"Tần Dịch Phàm, thức tỉnh Hỗn Nguyên Linh Căn. Xếp hạng đặc biệt, sẽ được chuyển vào lớp học tinh anh của Khu Chính theo quy định học viện."
Câu nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những ai có mặt tại quảng trường hôm đó. Một đứa trẻ mồ côi từ Viện Tế Bần, kẻ bị coi thường suốt mười bảy năm, giờ đây sẽ bước vào Khu Chính — nơi chỉ dành cho con em các danh gia lớn nhất lục địa.
Dịch Phàm bước xuống khỏi đài thức tỉnh trong tiếng ồn ào không dứt, đầu óc vẫn còn choáng váng vì luồng năng lượng mới mẻ đang cuộn chảy trong cơ thể. Cậu tìm đến ánh mắt của Bạt Sơn, thấy bạn mình đang cười đến mức nước mắt chảy dài, rồi cậu quay sang nhìn về phía khu vực Khu Chính.
Ở đó, giữa đám đông thiếu niên thiếu nữ mặc áo choàng thêu huy hiệu gia tộc, cô gái áo choàng xanh ngọc hôm nào đang đứng yên, ánh mắt dán chặt vào cậu với một biểu cảm phức tạp — không còn sự thờ ơ như trước, mà là một sự tò mò pha lẫn hoài nghi sắc bén.
Trở về Viện Tế Bần giữa buổi trưa, Dịch Phàm bị vây quanh bởi những đứa trẻ vốn từng lơ là với sự tồn tại của cậu. Có đứa tò mò hỏi han, có đứa nhìn cậu với ánh mắt dè chừng như thể cậu vừa biến thành một người hoàn toàn xa lạ chỉ sau một buổi sáng. Lôi Khinh Hàn đứng nép ở góc sân, không dám đến gần, chỉ len lén liếc nhìn rồi quay đi mỗi khi ánh mắt Dịch Phàm vô tình lướt qua.
"Cậu thấy chưa, ta đã nói là cậu sẽ làm nên chuyện lớn mà!" Bạt Sơn choàng tay qua vai cậu, giọng vẫn còn run lên vì phấn khích. "Giờ đây cả học viện sẽ phải nhìn cậu bằng con mắt khác."
"Ta cũng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như vậy." Dịch Phàm đáp, giọng vẫn còn ngơ ngác. "Cảm giác như một giấc mơ vậy."
"Nếu là giấc mơ thì đó là giấc mơ đẹp nhất mà Viện Tế Bần từng chứng kiến." Bạt Sơn cười lớn, nhưng rồi giọng cậu ta chùng xuống một chút. "Chỉ là... từ giờ cậu sẽ chuyển sang Khu Chính, chúng ta sẽ không còn được ở cùng nhau như trước nữa."
Dịch Phàm nhìn bạn mình, cảm nhận được nỗi buồn thoáng qua trong lời nói ấy. "Dù ta ở đâu, cậu vẫn là anh em của ta. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."
Buổi chiều hôm đó, tin tức về Hỗn Nguyên Linh Căn lan khắp học viện như đám cháy rừng. Dịch Phàm được gọi lên văn phòng Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn, nơi ông ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt nhìn cậu với vẻ nghiêm túc chưa từng có.
"Con có biết Hỗn Nguyên Linh Căn nghĩa là gì không?" ông hỏi, giọng trầm.
Dịch Phàm lắc đầu. "Con chỉ biết nó khiến mọi người kinh ngạc, thưa viện trưởng."
"Nó không chỉ là một linh căn mạnh." Hầu Đạt Sơn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra quảng trường vẫn còn lác đác người bàn tán. "Trong sử sách học viện, cách đây hơn một trăm năm, người cuối cùng thức tỉnh Hỗn Nguyên Linh Căn đã trở thành một trong những pháp sư mạnh nhất từng tồn tại trên lục địa này. Nhưng đi kèm với sức mạnh ấy là sự chú ý — từ mọi phía, cả tốt lẫn xấu. Con sẽ trở thành mục tiêu của không ít kẻ, con hiểu không?"
Dịch Phàm im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời nói đó. Cậu chưa từng nghĩ đến việc mình có thể trở thành mục tiêu của bất kỳ ai, khi mà trước đó cậu còn không đủ tư cách để người khác để mắt tới.
"Có một điều nữa," Hầu Đạt Sơn quay lại, ánh mắt ông dịu xuống một chút, mang theo một nỗi u hoài khó gọi tên. "Ta đã ở học viện này khi con được tìm thấy trước cổng Viện Tế Bần mười bảy năm trước. Ta không biết nhiều về thân thế con, nhưng ta nhớ, đêm hôm đó có tin đồn về một trận chiến lớn xảy ra ở Biên Cương Tàn Dạ, giữa quân trấn biên của Liên Minh Bạch Dực và quân Hắc Toái. Có lẽ... con nên tìm hiểu thêm về điều đó, khi con đã đủ mạnh để đối mặt với sự thật, dù nó có ra sao."
Trái tim Dịch Phàm đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên trong đời có ai đó, dù chỉ là một mảnh thông tin mơ hồ, hé lộ cho cậu một sợi dây dẫn về nguồn gốc của mình. Biên Cương Tàn Dạ. Liên Minh Bạch Dực. Quân Hắc Toái. Những cái tên xa lạ nhưng lại khiến lồng ngực cậu nghẹn lại một cách kỳ lạ, như thể cơ thể cậu, dù trí óc không nhớ gì, vẫn còn lưu giữ một phần ký ức nào đó về những cái tên này.
"Thưa viện trưởng, người còn biết thêm điều gì về trận chiến đó không?" Dịch Phàm hỏi, giọng gấp gáp không kìm được.
Hầu Đạt Sơn lắc đầu, vẻ mặt trầm ngâm. "Đáng tiếc, thông tin học viện có được về trận Tàn Dạ rất ít ỏi và mơ hồ. Đó là chuyện của Liên Minh Bạch Dực, xảy ra cách đây đã mười bảy năm, còn học viện chúng ta vốn giữ lập trường trung lập, không can dự sâu vào chuyện binh đao giữa các liên minh. Nhưng ta hứa, nếu tìm được thêm bất kỳ manh mối nào, ta sẽ không giấu con."
Dịch Phàm gật đầu, nuốt xuống nỗi thất vọng, tự nhủ mình phải kiên nhẫn hơn nữa.
"Con cảm ơn viện trưởng." Dịch Phàm cúi đầu, giọng nghẹn lại. "Con sẽ cố gắng mạnh mẽ hơn nữa."
"Ta tin con sẽ làm được." Hầu Đạt Sơn gật đầu, rồi khoát tay ra hiệu cậu có thể lui. "Từ ngày mai, con sẽ chuyển đến Khu Chính, học cùng lớp tinh anh. Ta đã sắp xếp để con được một giáo sư giỏi kèm cặp riêng, giúp con làm quen với việc điều khiển Hỗn Nguyên Linh Căn. Đây sẽ không phải con đường dễ dàng, Tần Dịch Phàm. Nhưng ta tin con đã sẵn sàng."
Rời khỏi văn phòng viện trưởng, Dịch Phàm bước ra ngoài hành lang, nhìn về phía Khu Chính xa xa, nơi ánh đèn pha lê tỏa sáng lung linh giữa những tòa tháp cao vút. Chỉ mới sáng nay, cậu còn là kẻ vô căn bị khinh miệt, đứng ngoài hàng rào sắt nhìn vào thế giới ấy như một giấc mơ xa vời. Giờ đây, cánh cửa ấy đã mở ra trước mắt cậu.
Nhưng cùng với cơ hội, cậu cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai — áp lực của việc phải chứng minh mình xứng đáng, áp lực của những ánh mắt dò xét sẽ chờ đợi cậu ở phía trước, và áp lực của một bí mật về thân thế đang dần dần hé lộ, kéo cậu về phía một quá khứ đầy máu và lửa mà cậu chưa từng biết đến.
Đêm đó, khi trở về phòng ngủ tập thể của Viện Tế Bần lần cuối cùng, Dịch Phàm nằm nhìn lên trần nhà, tay vẫn nắm chặt mảnh vải cũ kỹ từ tấm áo choàng năm xưa. Cậu thì thầm với chính mình, giọng đầy quyết tâm.
"Biên Cương Tàn Dạ. Ta sẽ tìm ra sự thật. Dù có phải trả giá bằng bao nhiêu mồ hôi và máu, ta cũng sẽ tìm ra."
Ngoài kia, ánh trăng khuya chiếu xuống cao nguyên Tinh Quang, phủ lên mọi thứ một lớp ánh bạc lạnh lẽo, như đang lặng lẽ chứng kiến một hành trình mới sắp bắt đầu.