Chương 21
Chương 21 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
Tin tức về việc Hắc Diễm bị khống chế lan truyền nhanh chóng khắp thung lũng, qua từng hàng ngũ quân Hắc Toái đang hoang mang không biết phải làm gì tiếp theo. Không có mệnh lệnh từ thủ lĩnh, không có ai đủ uy tín để giữ vững tinh thần chiến đấu của đội quân vốn được xây dựng dựa trên nỗi sợ hãi và sự trung thành mù quáng dành cho một cá nhân duy nhất.
Vị tướng chỉ huy Liên Minh Bạch Dực, nắm bắt thời cơ, lập tức ra lệnh cho toàn quân tiến lên, không phải để tàn sát mà để bao vây và kêu gọi đầu hàng. "Quân Hắc Toái, thủ lĩnh của các ngươi đã bị bắt giữ! Nếu các ngươi hạ vũ khí ngay bây giờ, Liên Minh Bạch Dực cam kết đối xử nhân đạo, xem xét khoan hồng cho những ai không trực tiếp phạm phải tội ác nghiêm trọng!"
Lời kêu gọi ấy, kết hợp với sự hoang mang tột độ khi mất đi thủ lĩnh, khiến phần lớn quân Hắc Toái nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng. Chỉ một số ít các thủ hạ cấp cao trung thành cuồng tín, bao gồm cả Thiết Giáp Tướng, cố gắng tổ chức kháng cự, nhưng nhanh chóng bị áp đảo bởi lực lượng liên quân đông đảo và tinh nhuệ.
Trên ban công cao nhất của Tháp Huyết Nguyệt, Dịch Phàm đứng nhìn xuống cảnh tượng đầu hàng hàng loạt đang diễn ra, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn kiệt sức tràn ngập cơ thể cậu. Cậu quay sang nhìn cha mẹ mình, những người vẫn còn đang ôm chặt lấy nhau, không thể tin nổi rằng cơn ác mộng kéo dài mười bảy năm cuối cùng cũng đã kết thúc.
"Con trai," Liễu Thanh Hà nói, giọng bà run rẩy, đưa tay chạm vào gương mặt Dịch Phàm như để chắc chắn rằng đây không phải một giấc mơ khác. "Con đã lớn lên thành một chàng trai mạnh mẽ và dũng cảm như vậy. Mẹ rất tiếc vì đã không thể ở bên con suốt những năm tháng qua."
"Không sao đâu, mẹ." Dịch Phàm đáp, nước mắt lăn dài không kìm được. "Điều quan trọng là chúng ta đã tìm được nhau. Từ giờ trở đi, con sẽ không để bất cứ điều gì chia cắt gia đình mình nữa."
Tần Hạo Nguyên đặt tay lên vai con trai, ánh mắt anh tràn đầy niềm tự hào không thể diễn tả bằng lời. "Cha đã theo dõi mọi diễn biến qua lời kể của Hắc Diễm, dù hắn chỉ tiết lộ những gì hắn muốn. Nhưng cha có thể thấy rõ, con không chỉ thừa hưởng sức mạnh, mà còn cả trái tim kiên định và lòng trắc ẩn mà cha mẹ luôn hy vọng con sẽ có."
Từ phía dưới, Tuyết Nhi ra hiệu cho phần còn lại của nhóm — Bạt Sơn, Nhược Đông, Tịch Dao, Vũ Khanh — cùng tiến lên ban công để chứng kiến khoảnh khắc đoàn tụ đầy xúc động này. Cả nhóm đứng lặng, một số không giấu được nước mắt trước cảnh tượng một gia đình được đoàn tụ sau bao năm xa cách bởi chiến tranh và tội ác.
"Chúng ta đã làm được." Bạt Sơn nói, giọng nghẹn ngào, vỗ vai Dịch Phàm. "Ta chưa từng nghĩ có ngày mình được chứng kiến một điều tuyệt vời như thế này."
Tịch Dao lau vội giọt nước mắt bất chợt rơi xuống, cố gắng giữ vẻ cứng cỏi thường ngày nhưng không hoàn toàn thành công. "Đừng nhìn ta như vậy. Ta chỉ đang bị bụi bay vào mắt thôi." Cả nhóm bật cười trước lời biện minh vụng về ấy, một tiếng cười giải tỏa mọi căng thẳng và mệt mỏi tích tụ suốt hành trình dài.
Nhược Đông, dù ít nói như thường lệ, cũng khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng dịu dàng hơn bao giờ hết khi nhìn cảnh tượng đoàn tụ trước mắt. "Đây là những gì tất cả chúng ta đã cùng nhau chiến đấu để đạt được. Ta tự hào vì đã là một phần của hành trình này."
Trong những giờ tiếp theo, lực lượng Liên Minh Bạch Dực nhanh chóng thiết lập trật tự tại Tháp Huyết Nguyệt, giải cứu hàng trăm tù binh khác bị Hắc Toái giam giữ trong nhiều năm qua, đồng thời niêm phong toàn bộ khu vực nghiên cứu cấm thuật mà Hắc Diễm đã xây dựng, ngăn chặn hoàn toàn khả năng bất kỳ ai có thể tiếp tục âm mưu phá giải phong ấn cổ xưa tại Phế Tích Cổ Thần.
Trong số những tù binh được giải cứu, có không ít pháp sư trấn biên từng mất tích cùng đợt với Tần Hạo Nguyên và Liễu Thanh Hà nhiều năm trước, những người mà gia đình họ từ lâu đã từ bỏ hy vọng tìm thấy. Cảnh tượng đoàn tụ diễn ra khắp thung lũng, nước mắt và tiếng cười xen lẫn nhau, biến chiến trường từng nhuốm màu chết chóc thành một nơi chứng kiến hàng chục phép màu nhỏ bé cùng lúc.
Vũ Khanh, với sự tỉ mỉ vốn có, dành thời gian phối hợp cùng các sĩ quan Liên Minh Bạch Dực để lập danh sách đầy đủ những tù binh được giải cứu, đảm bảo không ai bị bỏ sót trong quá trình hỗn loạn. Nhược Đông và Tịch Dao hỗ trợ đội ngũ y tế chăm sóc cho những người bị thương, trong khi Bạt Sơn dùng linh căn Thổ của mình giúp dọn dẹp những đống đổ nát chắn lối ra vào các khu vực giam giữ.
Hắc Diễm, dù bị tước bỏ hoàn toàn sức mạnh và bị giam giữ nghiêm ngặt, vẫn giữ thái độ lạnh lùng bất cần khi bị áp giải qua đám đông liên quân đang reo hò chiến thắng. Khi đi ngang qua Dịch Phàm, hắn dừng lại một chút, ánh mắt hắn nhìn cậu với một sự phức tạp khó tả.
"Ngươi đã thắng, Tần Dịch Phàm." Hắn nói, giọng không còn vẻ ngạo mạn như trước. "Nhưng hãy nhớ, những bất công mà ta từng phải chịu đựng vẫn còn tồn tại đâu đó trên lục địa này, dưới nhiều hình thức khác nhau. Nếu ngươi thực sự muốn ngăn chặn một kẻ như ta xuất hiện lần nữa trong tương lai, hãy đảm bảo rằng công lý không chỉ dành cho những kẻ may mắn sinh ra trong nhung lụa."
Dịch Phàm im lặng một lúc, cân nhắc lời nói ấy. Dù xuất phát từ một kẻ đã gây ra biết bao tội ác, câu nói vẫn chứa đựng một hạt nhân sự thật mà cậu không thể phủ nhận. "Ta sẽ ghi nhớ điều đó." Cậu đáp, giọng nghiêm túc. "Nhưng điều đó không xóa bỏ được tội ác mà ngươi đã gây ra. Ngươi sẽ phải trả giá trước công lý, đúng như những gì ngươi đáng phải nhận."
Hắc Diễm không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, để mặc cho lính canh áp giải mình đi tiếp, khuất dần vào đoàn tù binh đang được di chuyển về phía các trại giam của Liên Minh Bạch Dực để chờ ngày xét xử chính thức.
Vị tướng chỉ huy Liên Minh Bạch Dực tiến đến chỗ Dịch Phàm, gương mặt ông tràn đầy sự kính trọng. "Tần Dịch Phàm, nhờ có con và đồng đội của con, một thảm họa chiến tranh toàn lục địa đã được ngăn chặn. Liên Minh Bạch Dực sẽ không bao giờ quên công lao này. Ta sẽ đích thân báo cáo lên hội đồng tối cao của liên minh về những gì đã xảy ra hôm nay."
"Con chỉ mong mọi chuyện kết thúc ở đây." Dịch Phàm đáp, giọng cậu vẫn còn run rẩy vì cảm xúc dồn nén suốt cả ngày dài. "Con chỉ muốn gia đình con được đoàn tụ và sống bình yên."
"Điều đó chắc chắn sẽ xảy ra." Vị tướng gật đầu. "Nhưng ta e rằng, sau những gì con đã làm được hôm nay, cả lục địa sẽ không dễ dàng để con sống một cuộc sống bình thường nữa. Con đã trở thành một biểu tượng, Tần Dịch Phàm, dù con có muốn điều đó hay không."
Khi ánh hoàng hôn buông xuống thung lũng, nhuộm cả bầu trời trong sắc cam đỏ rực rỡ, Dịch Phàm đứng cùng cha mẹ, cùng Tuyết Nhi và toàn bộ đồng đội của mình, nhìn về phía Tháp Huyết Nguyệt giờ đây đã thuộc quyền kiểm soát của liên quân, biểu tượng của một chương đen tối trong lịch sử lục địa cuối cùng cũng đã khép lại.
"Chúng ta đã làm được điều tưởng chừng không thể." Tuyết Nhi nói, đứng cạnh Dịch Phàm, tay nàng nắm lấy tay cậu một cách tự nhiên như thể đó là điều đã luôn thuộc về họ. "Chiến tranh đã được ngăn chặn, gia đình ngươi đã đoàn tụ. Giờ đây, một chương mới đang chờ đợi tất cả chúng ta."
Dịch Phàm gật đầu, siết chặt tay nàng, ánh mắt cậu dõi về phía chân trời xa xăm, nơi Học Viện Phép Thuật Tinh Quang đang chờ đợi họ trở về, mang theo tin tức về một chiến thắng sẽ mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử của toàn lục địa Thương Nguyên.
Đêm đó, cả đoàn dựng trại ngay tại thung lũng dưới chân Tháp Huyết Nguyệt để nghỉ ngơi trước khi lên đường trở về vào sáng hôm sau. Tần Hạo Nguyên và Liễu Thanh Hà, dù cơ thể còn yếu, vẫn nhất quyết ngồi bên đống lửa cùng con trai suốt đêm, lắng nghe Dịch Phàm kể lại từng chi tiết trong hành trình mười bảy năm qua mà cậu đã trải qua mà không có họ bên cạnh.
"Con đã phải chịu đựng nhiều đau khổ vì sự vắng mặt của cha mẹ." Liễu Thanh Hà nói, giọng bà đầy xót xa khi nghe về những năm tháng bị coi thường ở Viện Tế Bần. "Mẹ xin lỗi vì đã không thể ở bên bảo vệ con."
"Mẹ đừng tự trách bản thân." Dịch Phàm nắm lấy tay mẹ, giọng cậu chân thành. "Chính những năm tháng khó khăn đó đã rèn giũa nên con người con hôm nay. Và cuối cùng, chúng ta cũng đã tìm được nhau. Đó là điều quan trọng nhất."
Tuyết Nhi ngồi lặng lẽ quan sát khoảnh khắc ấm áp ấy từ xa, một nụ cười dịu dàng hiếm hoi nở trên môi nàng. Đây chính là hình ảnh mà nàng đã tưởng tượng suốt nhiều tháng qua, kể từ ngày đầu tiên quyết định đồng hành cùng Dịch Phàm trên con đường đầy chông gai này, và giờ đây, tận mắt chứng kiến nó trở thành hiện thực khiến trái tim nàng ngập tràn một niềm hạnh phúc khó tả.