Chương 23
Chương 23 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
Trong quá trình thẩm vấn Hắc Diễm và các thủ hạ cấp cao bị bắt giữ tại Tháp Huyết Nguyệt, Liên Minh Bạch Dực đã thu thập được một lượng lớn tài liệu và lời khai chi tiết về mạng lưới nội gián mà Liên Minh Hắc Toái cài cắm trong nhiều tổ chức lớn trên khắp lục địa, bao gồm cả Học Viện Phép Thuật Tinh Quang.
Một trong những thủ hạ cấp thấp, hy vọng đổi lấy sự khoan hồng, đã khai ra toàn bộ mối liên hệ giữa Nhạc Vĩnh Tuyên và Hắc Diễm, kèm theo bằng chứng cụ thể về những lần liên lạc bí mật, bao gồm cả linh phù liên lạc mà ông ta đã sử dụng trong đêm trước trận chung kết giải đấu học viện.
Khi đoàn người trở về học viện được vài ngày, Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn triệu tập một cuộc họp khẩn cấp của toàn bộ hội đồng học viện, với sự có mặt của đại diện Liên Minh Bạch Dực mang theo đầy đủ bằng chứng đã thu thập được.
"Nhạc Vĩnh Tuyên." Hầu Đạt Sơn nói, giọng ông nặng nề nhưng kiên quyết, đặt tập tài liệu bằng chứng lên bàn trước mặt vị trưởng lão đang cố giữ vẻ mặt bình thản. "Chúng ta có đầy đủ bằng chứng cho thấy ông đã cấu kết với Liên Minh Hắc Toái, cải biến trận pháp trong giải đấu học viện nhằm hãm hại học sinh Tần Dịch Phàm, đồng thời cung cấp thông tin tình báo về hành trình của nhóm học sinh đến Biên Cương Tàn Dạ."
Nhạc Vĩnh Tuyên im lặng một lúc lâu, gương mặt gầy gò của ông ta dần mất đi vẻ bình thản giả tạo, để lộ ra sự cay đắng và tuyệt vọng chất chứa bên trong suốt nhiều năm qua. "Các người không hiểu." Cuối cùng ông ta lên tiếng, giọng run rẩy nhưng đầy phẫn uất. "Ta đã cống hiến cả đời cho học viện này, nhưng luôn bị gạt ra khỏi những vị trí quyền lực quan trọng chỉ vì xuất thân không đủ danh giá. Hắc Diễm hứa hẹn với ta sức mạnh, sự trường sinh, những thứ mà cả đời ta khao khát nhưng chưa từng có được."
"Vậy ông chọn phản bội chính nơi đã cho ông một vị trí, một mái nhà, để đổi lấy những lời hứa hão huyền từ một kẻ đang âm mưu gây chiến tranh tàn sát hàng triệu sinh mạng vô tội?" Hầu Đạt Sơn gằn giọng, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt ông. "Ông đã suýt khiến một học sinh vô tội phải bỏ mạng chỉ vì tham vọng cá nhân của mình."
Nhạc Vĩnh Tuyên cúi đầu, không còn lời nào để biện minh. "Ta biết mình đã sai. Nhưng nỗi cay đắng bị coi thường suốt bao năm qua đã ăn mòn lý trí của ta từ lúc nào không hay."
Dịch Phàm, có mặt trong buổi họp theo yêu cầu của viện trưởng để làm chứng, đứng lặng lắng nghe toàn bộ lời thú nhận ấy. Cậu cảm nhận được một sự đồng cảm mơ hồ trước nỗi đau bị coi thường mà Nhạc Vĩnh Tuyên từng trải qua, không khác gì những gì chính cậu đã chịu đựng ở Viện Tế Bần. Nhưng đồng cảm không đồng nghĩa với việc tha thứ cho những hành động đã gây ra hậu quả nghiêm trọng.
"Ông đã có một lựa chọn khác." Dịch Phàm lên tiếng, giọng cậu điềm tĩnh nhưng kiên định. "Tôi cũng từng bị coi thường, bị gạt ra ngoài lề chỉ vì xuất thân của mình. Nhưng tôi chọn chứng minh giá trị bản thân bằng nỗ lực chân chính, không phải bằng cách phản bội những người tin tưởng mình."
Nhạc Vĩnh Tuyên ngước nhìn cậu, ánh mắt ông ta phức tạp, pha lẫn sự xấu hổ và một tia gì đó gần như nể phục trước sự trưởng thành vượt xa tuổi đời của cậu thiếu niên đứng trước mặt. "Cậu nói đúng. Có lẽ, ngay từ đầu, ta đã chọn con đường sai lầm."
Hội đồng học viện, sau khi cân nhắc toàn bộ bằng chứng và lời khai, quyết định phế truất Nhạc Vĩnh Tuyên khỏi mọi chức vụ, tước bỏ toàn bộ danh hiệu trưởng lão, và giao ông ta cho Liên Minh Bạch Dực để chịu trách nhiệm hình sự theo pháp luật của liên minh vì tội cấu kết với thế lực thù địch.
Trước khi bị áp giải rời khỏi học viện, Nhạc Vĩnh Tuyên xin được nói chuyện riêng với Dịch Phàm một lần cuối. Trong căn phòng giam tạm thời, ông ta nhìn cậu, ánh mắt không còn chút kiêu ngạo hay oán hận nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi của một người đã sống quá lâu trong cay đắng. "Ta không mong cậu tha thứ cho ta. Nhưng ta muốn cậu biết, dù ta đã sai lầm, ta chưa từng thực sự muốn thấy cậu chết. Ta chỉ đơn giản là đã đánh mất chính mình trong cơn khát khao được công nhận."
"Tôi hiểu." Dịch Phàm đáp, giọng cậu không hề gay gắt. "Tôi hy vọng, trong quãng đời còn lại, ông sẽ tìm được cách chuộc lại những gì đã gây ra, không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân ông."
Nhạc Vĩnh Tuyên gật đầu, không nói thêm lời nào, để mặc cho lính canh áp giải mình rời khỏi học viện, khép lại một chương đầy phản trắc trong lịch sử Học Viện Phép Thuật Tinh Quang.
Tin tức về vụ việc, dù được xử lý kín đáo để tránh gây hoang mang trong học viện, cũng dần lan truyền, và phần lớn phản ứng của học sinh lẫn giáo sư đều là sự nhẹ nhõm khi biết kẻ phản bội cuối cùng đã bị đưa ra ánh sáng, đồng thời càng thêm khâm phục trước những gì Dịch Phàm và đồng đội đã làm được để bảo vệ học viện và cả lục địa.
Hai tuần sau đó, Học Viện Phép Thuật Tinh Quang tổ chức một đại lễ trọng thể tại Quảng Trường Tinh Quang — cùng nơi Dịch Phàm từng đứng trên đài thức tỉnh linh căn hơn một năm trước, bị coi là kẻ vô căn vô dụng. Giờ đây, quảng trường ấy chật kín người, không chỉ học sinh và giáo sư của học viện, mà còn có đại diện của hầu hết các danh gia lớn, các liên minh trên khắp lục địa Thương Nguyên, tất cả tụ hội để chứng kiến buổi lễ vinh danh lịch sử.
Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn đứng trên bục cao, giọng ông vang vọng khắp quảng trường qua trận pháp khuếch đại âm thanh. "Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây không chỉ để vinh danh một chiến thắng quân sự, mà để tôn vinh một tinh thần — tinh thần không khuất phục trước nghịch cảnh, không từ bỏ hy vọng dù xuất thân có khiêm nhường đến đâu. Tần Dịch Phàm, con trai của hai pháp sư trấn biên anh dũng Tần Hạo Nguyên và Liễu Thanh Hà, từng bị chính học viện này coi là kẻ vô căn vô dụng, giờ đây đã chứng minh mình là pháp sư kiệt xuất nhất của thế hệ này, người đã một tay ngăn chặn một cuộc chiến tranh có thể nhấn chìm toàn bộ lục địa Thương Nguyên vào biển lửa và tang thương."
Tiếng hoan hô vang dội khắp quảng trường khi Dịch Phàm bước lên bục danh dự, khoác trên mình bộ lễ phục pháp sư cao cấp lần đầu tiên được học viện trao tặng cho một học sinh còn đang theo học. Cậu đứng đó, nhìn xuống biển người đang reo hò tên mình, lòng tràn ngập một cảm giác không thể diễn tả bằng lời — từ một đứa trẻ mồ côi không ai thèm để mắt, giờ đây cậu đứng đây, được cả lục địa tôn vinh.
"Con xin nhận vinh dự này," Dịch Phàm nói, giọng cậu vang vọng khắp quảng trường, "không phải cho riêng mình, mà thay mặt cho tất cả những ai từng bị coi thường, bị gạt ra ngoài lề chỉ vì xuất thân của họ. Con hy vọng câu chuyện của con sẽ là minh chứng rằng, sức mạnh thực sự không đến từ huyết thống hay danh vọng, mà đến từ ý chí không bao giờ từ bỏ."
Cả nhóm đồng đội của cậu — Bạt Sơn, Nhược Đông, Tịch Dao, Vũ Khanh — cũng được vinh danh cùng cậu trên bục danh dự, mỗi người nhận được một huy chương đặc biệt từ chính tay Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn, ghi nhận công lao của họ trong hành trình lịch sử vừa qua. Tuyết Nhi đứng cạnh Dịch Phàm, tay nàng nắm chặt tay cậu, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tự hào không giấu giếm trước toàn thể lục địa.
Từ hàng ghế danh dự, Tần Hạo Nguyên và Liễu Thanh Hà nhìn con trai mình đứng đó, giữa ánh hào quang của vinh dự mà cả hai chưa từng dám mơ tới trong suốt mười bảy năm bị giam cầm tăm tối, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt cả hai người.
Sau buổi lễ, đại diện của nhiều danh gia và liên minh trên khắp lục địa lần lượt đến chúc mừng và bày tỏ mong muốn được kết giao với Dịch Phàm, một số thậm chí ngỏ ý mời cậu gia nhập hàng ngũ cố vấn của họ ngay khi tốt nghiệp học viện. Nhưng Dịch Phàm, dù lịch sự đón nhận mọi lời mời, vẫn giữ vững lập trường của mình.
"Con cảm ơn thịnh tình của các vị." Cậu đáp trước một trong những gia chủ danh gia đầy quyền lực. "Nhưng hiện tại, con chỉ muốn tập trung hoàn thành việc học tại Học Viện Tinh Quang, và dành thời gian bên gia đình cùng những người bạn đã sát cánh cùng con suốt hành trình vừa qua."
Câu trả lời khiêm tốn ấy càng khiến nhiều người thêm phần nể phục, bởi giữa vô vàn cơ hội và lời mời gọi đầy hấp dẫn, cậu thiếu niên vừa lập nên kỳ tích vẫn giữ được sự tỉnh táo và những giá trị cốt lõi đã đưa cậu đến thành công ngày hôm nay.