Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Ba tuần sau khi chuyển vào Khu Chính, Dịch Phàm đã dần quen với nhịp sống mới. Những buổi luyện tập cùng Tuyết Nhi vào mỗi buổi chiều tại sân tập phía Đông đã giúp cậu học được cách kiềm chế và điều phối năm dòng năng lượng trong cơ thể mình, dù vẫn còn xa mới đạt đến sự thuần thục. Cậu học nhanh đến mức ngay cả Tuyết Nhi, dù không bao giờ thừa nhận thẳng thắn, cũng phải ngầm kinh ngạc.

"Ngươi có biết," một buổi chiều, khi cả hai đang nghỉ giải lao sau buổi luyện tập, Tuyết Nhi bất chợt lên tiếng, "học viện thường không ghép cặp học sinh mới với người có kinh nghiệm để làm nhiệm vụ thực địa. Nhưng ta nghe nói viện trưởng đã đích thân can thiệp, sắp xếp để ngươi tham gia nhiệm vụ đầu tiên cùng một đội có kinh nghiệm."

"Nhiệm vụ gì?" Dịch Phàm hỏi, tay vẫn còn ướt đẫm mồ hôi sau buổi tập.

"Khảo sát Phế Tích Hoang Lăng." Tuyết Nhi đáp, giọng trầm xuống. "Một phế tích cổ nằm cách cao nguyên Tinh Quang không xa, tàn tích từ thời trước đại chiến cổ xưa. Học viện thường cử các đội học sinh cao cấp đến đó để rèn luyện thực chiến, đồng thời tìm kiếm cổ vật có giá trị nghiên cứu."

Sáng hôm sau, tại phòng họp của Khu Chính, danh sách đội nhiệm vụ được công bố. Dịch Phàm không mấy ngạc nhiên khi thấy tên mình được ghép cùng Tuyết Nhi — có lẽ là sự sắp xếp có chủ đích của Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn, nhằm tận dụng khả năng của Tuyết Nhi để kèm cặp và bảo vệ cậu trong nhiệm vụ đầu tiên đầy rủi ro này.

"Tần Dịch Phàm và Chiêu Tuyết Nhi, đội hai." Vị giáo sư phụ trách nhiệm vụ đọc to. "Nhiệm vụ của các em là khảo sát khu vực phía Tây của Phế Tích Hoang Lăng, ghi chép lại các trận pháp cổ còn sót lại, và nếu có thể, thu thập bất kỳ cổ vật nào có giá trị. Lưu ý, khu vực này từng ghi nhận sự xuất hiện của tà thú cấp thấp, nhưng chưa có báo cáo nguy hiểm nghiêm trọng trong ba năm gần đây."

Dịch Phàm liếc nhìn Tuyết Nhi, thấy nàng chỉ nhún vai, vẻ mặt bình thản như thể việc này chẳng có gì đáng lo ngại.

"Đừng lo," nàng nói khi cả hai rời khỏi phòng họp. "Ta đã từng đến Phế Tích Hoang Lăng hai lần trước đây. Chỉ cần cẩn thận, sẽ không có vấn đề gì lớn."

Buổi sáng hôm sau, đoàn học sinh tham gia nhiệm vụ tập trung tại cổng chính của học viện, chuẩn bị lên đường. Phế Tích Hoang Lăng nằm cách cao nguyên Tinh Quang khoảng nửa ngày đường, ẩn mình giữa một thung lũng đá cằn cỗi, nơi những cột đá khổng lồ nhô lên từ mặt đất như những ngón tay của một vị thần khổng lồ đã hóa đá từ ngàn năm trước.

Đoàn học sinh di chuyển bằng một cỗ xe pháp thuật do học viện cung cấp, bánh xe lướt êm trên con đường đất đỏ dẫn ra khỏi cao nguyên. Dịch Phàm ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh trải dài — những cánh đồng lúa mạch vàng óng, những ngôi làng nhỏ nằm rải rác dưới chân núi, xa xa là dãy núi đá lởm chởm nơi Phế Tích Hoang Lăng tọa lạc. Đây là lần đầu tiên cậu rời khỏi phạm vi học viện kể từ khi sinh ra, và mọi thứ đều mới mẻ đến choáng ngợp.

Trên đường đi, Dịch Phàm có dịp quan sát kỹ hơn về Tuyết Nhi. Nàng không phải là kiểu người kiêu ngạo một cách vô lý như cậu từng nghĩ ban đầu — đằng sau vẻ lạnh lùng và tự tin, nàng có một sự tỉ mỉ và trách nhiệm đáng ngạc nhiên, luôn kiểm tra kỹ lưỡng trang bị của cả đội trước khi lên đường, luôn để mắt đến những học sinh yếu hơn trong nhóm.

"Ngươi nhìn gì vậy?" Tuyết Nhi bắt gặp ánh mắt cậu, hơi cau mày.

"Không có gì." Dịch Phàm vội quay đi, cảm thấy hơi ngượng ngùng. "Chỉ là... ngươi khác với những gì ta tưởng tượng ban đầu."

"Ngươi tưởng tượng ta là kẻ kiêu ngạo chỉ biết dựa vào danh tiếng gia tộc?" Tuyết Nhi hỏi thẳng, không hề tức giận.

"Ừ, đại loại vậy." Dịch Phàm thành thật đáp.

Tuyết Nhi bật cười khẽ, một âm thanh trong trẻo hiếm hoi mà Dịch Phàm chưa từng nghe thấy từ nàng. "Ta không phủ nhận mình từng như vậy. Nhưng khi ngươi sinh ra đã có mọi thứ, ngươi dần quên mất giá trị thật sự của những gì mình đang có, cho đến khi gặp được ai đó không có gì cả nhưng vẫn cố gắng hết mình. Ngươi khiến ta phải suy nghĩ lại một chút, Tần Dịch Phàm."

Câu nói ấy khiến Dịch Phàm im lặng, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng ngực mà cậu chưa từng trải qua trước đây.

Đến giữa trưa, đoàn học sinh đến được cổng vào Phế Tích Hoang Lăng — một cấu trúc đá khổng lồ hình vòm, khắc đầy những ký tự cổ xưa đã mòn theo thời gian, một số đoạn còn phát ra ánh sáng lờ mờ, dấu hiệu của trận pháp bảo vệ vẫn còn hoạt động dù đã hàng trăm năm trôi qua.

"Đội hai, các em phụ trách khu vực phía Tây." Vị giáo sư dẫn đoàn ra hiệu về phía một lối đi hẹp dẫn sâu vào lòng phế tích, ánh sáng ban ngày dần nhạt đi khi họ tiến vào bên trong. "Nhớ giữ liên lạc bằng linh trận thông tin, nếu gặp nguy hiểm vượt quá khả năng, hãy kích hoạt tín hiệu cầu cứu ngay lập tức."

Dịch Phàm và Tuyết Nhi cùng bước vào lối đi hẹp, theo sau là hai học sinh khác trong đội — những gương mặt cậu chưa quen biết nhiều, chỉ biết họ là học sinh năm hai của Khu Chính, một người sở hữu linh căn Mộc chuyên hỗ trợ hồi phục, người còn lại là linh căn Kim với sở trường phòng thủ. Cả hai đều tỏ ra dè dặt với Dịch Phàm lúc ban đầu, nhưng sau vài câu trao đổi ngắn ngủi về lộ trình khảo sát, thái độ của họ cũng dần cởi mở hơn. Không khí trong phế tích lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đá cổ xưa hòa lẫn với một thứ mùi là lạ mà Dịch Phàm không thể gọi tên — mùi của thời gian đã ngưng đọng, của những bí mật bị chôn vùi.

Những bức tường đá hai bên lối đi khắc đầy hình vẽ mô tả những trận chiến cổ xưa, những sinh vật kỳ dị mà Dịch Phàm chưa từng thấy trong bất kỳ cuốn sách nào của học viện. Một vài đoạn hình vẽ đã bị phong hóa gần như không thể nhận ra, nhưng một số khác vẫn còn rõ nét đến kinh ngạc, như thể được khắc chỉ mới ngày hôm qua.

"Đây là hình ảnh về đại chiến cổ xưa." Tuyết Nhi giải thích, giọng trầm xuống khi nhìn vào một bức tường khắc cảnh tượng hỗn loạn — những đội quân pháp sư đối đầu với những sinh vật khổng lồ giữa biển lửa và tro tàn. "Người ta nói lục địa của chúng ta từng rộng lớn hơn rất nhiều trước khi đại chiến này xảy ra. Không ai biết chính xác nguyên nhân, chỉ biết rằng nó gần như đã hủy diệt toàn bộ nền văn minh cổ xưa."

Dịch Phàm đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ đầu ngón tay lên khắp cơ thể — như thể Hỗn Nguyên Linh Căn trong người cậu đang cộng hưởng với thứ năng lượng cổ xưa vẫn còn tồn tại nơi đây. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu thoáng thấy những hình ảnh mờ ảo lướt qua tâm trí — lửa cháy, tiếng thét, và một bóng người đứng giữa biển lửa ấy, gương mặt không rõ nét nhưng dáng vẻ quen thuộc đến lạ.

"Dịch Phàm?" Tuyết Nhi lay vai cậu, giọng lo lắng. "Ngươi không sao chứ? Mặt ngươi tái mét."

Dịch Phàm giật mình, rụt tay lại, thở hổn hển như vừa trải qua một cơn ác mộng ngắn ngủi. "Ta... ta không sao. Chỉ là hơi chóng mặt thôi."

Nhưng trong lòng cậu, một câu hỏi bắt đầu hình thành, dai dẳng và không thể xua đi: liệu những hình ảnh mờ ảo ấy có liên quan gì đến quá khứ của chính cậu, đến cha mẹ mà cậu chưa từng biết mặt hay không?

Tuyết Nhi quan sát cậu một lúc, rồi lặng lẽ ghi chú lại điều bất thường này vào cuốn sổ tay mang theo. "Có lẽ Hỗn Nguyên Linh Căn của ngươi phản ứng đặc biệt với những trận pháp cổ xưa còn sót lại nơi đây." Nàng nói, cố gắng đưa ra một lời giải thích hợp lý. "Nhưng để chắc chắn, ngươi nên tránh chạm trực tiếp vào các bức tường khắc trận pháp nữa, ít nhất là cho đến khi ngươi kiểm soát tốt hơn phản ứng của linh căn mình."

"Ta sẽ cẩn thận hơn." Dịch Phàm gật đầu, dù trong lòng cậu vẫn còn vương vấn hình ảnh mờ ảo vừa thoáng qua.

Đoàn người tiếp tục tiến sâu hơn vào phế tích, không khí ngày càng trở nên nặng nề và tĩnh lặng một cách bất thường. Xa xa, từ trong bóng tối phía trước, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, khiến cả đội đồng loạt dừng bước, cảnh giác.

"Có thứ gì đó ở phía trước." Một trong hai học sinh đi cùng thì thầm, tay đã đặt sẵn lên vũ khí pháp thuật của mình.

Tuyết Nhi đưa tay ra hiệu cho cả đội im lặng, ánh mắt sắc bén nhìn vào bóng tối phía trước, nơi hai đốm sáng đỏ rực đang từ từ hiện ra, như hai con mắt của một sinh vật đang thức giấc sau giấc ngủ dài hàng thế kỷ.

"Chuẩn bị chiến đấu." Nàng nói, giọng lạnh lùng nhưng chắc chắn, tay đã bắt đầu triệu hoán linh khí băng giá quanh người. "Có vẻ như báo cáo về mức độ nguy hiểm của khu vực này đã không còn chính xác nữa."

Dịch Phàm đứng cạnh nàng, cảm nhận Hỗn Nguyên Linh Căn trong cơ thể mình bắt đầu cựa quậy, phản ứng với sự hiện diện của thứ gì đó tà ác đang tiến đến gần. Đây sẽ là lần đầu tiên cậu thực sự đối mặt với hiểm nguy thực sự kể từ khi thức tỉnh sức mạnh của mình, và cậu không biết liệu mình đã sẵn sàng hay chưa.

Hai học sinh đi cùng lùi lại sau lưng Tuyết Nhi và Dịch Phàm, tay siết chặt vũ khí pháp thuật, hơi thở gấp gáp trong bóng tối ẩm lạnh. Không ai trong bốn người dám cất tiếng, chỉ có tiếng nhỏ giọt của nước đọng đâu đó trên trần phế tích vang lên đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược, báo hiệu điều gì đó lớn lao sắp sửa xảy ra.

Đã sao chép liên kết chương