Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Hành lang dẫn sâu vào lòng Phế Tích Cổ Thần dài hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của cả nhóm. Những bức tường đá hai bên không khắc hình ảnh về đại chiến cổ xưa như ở Phế Tích Hoang Lăng, mà thay vào đó là những dãy ký tự phức tạp, dày đặc, liên tục nối tiếp nhau như một cuốn sách khổng lồ được viết bằng đá.

"Đây là ngôn ngữ cổ, tiền thân của chữ viết hiện đại trên lục địa." Vũ Khanh nói, tay lướt qua từng ký tự, cố gắng giải mã. "Ta chỉ đọc được một phần nhỏ, nhưng có vẻ như đây là một loại nhật ký, ghi chép lại các sự kiện theo trình tự thời gian."

Càng tiến sâu vào trong, không khí càng trở nên nặng nề, lạnh lẽo. Dịch Phàm cảm nhận Hỗn Nguyên Linh Căn trong người mình phản ứng ngày càng dữ dội, như thể cơ thể cậu đang tiến gần đến nguồn gốc của một nỗi đau khổ khổng lồ đã tồn tại từ rất lâu.

Sau hơn một giờ di chuyển thận trọng, đoàn người đến được một sảnh lớn hình tròn nằm ở trung tâm phế tích, trần nhà cao vút với một lỗ hổng lớn ở giữa cho phép một luồng ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài chiếu xuống, tạo thành một cột sáng chiếu rọi vào một bệ đá ở chính giữa sảnh. Trên bệ đá ấy là một khối pha lê khổng lồ, bên trong lơ lửng vô số mảnh ký ức linh lực đang cuộn xoáy như những đám mây nhỏ phát sáng.

"Đây hẳn là trung tâm lưu trữ ký ức của toàn bộ phế tích." Tuyết Nhi nói, giọng đầy kinh ngạc. "Ta từng đọc về những cấu trúc tương tự trong sách cổ của gia tộc, nhưng chưa từng thấy một khối pha lê nào lớn và còn nguyên vẹn đến thế này."

Dịch Phàm bước lại gần khối pha lê, cảm nhận một lực hút vô hình kéo cậu đến gần hơn. Không cần ai nhắc nhở, cậu biết mình cần chạm vào nó. Cậu đưa tay ra, chạm nhẹ lên bề mặt lạnh buốt của khối pha lê.

Ngay lập tức, một luồng ký ức ồ ạt tràn vào tâm trí cậu, mạnh mẽ và rõ ràng hơn nhiều so với những gì cậu từng trải qua với mảnh ngọc bội. Cậu thấy toàn cảnh trận Tàn Dạ từ một góc nhìn hoàn toàn khác — không phải từ phía những pháp sư trấn biên, mà từ chính phía quân Hắc Toái.

Trong ký ức ấy, Hắc Diễm đứng trước một hội đồng các thủ lĩnh dưới quyền mình, chỉ vào một tấm bản đồ lớn khắc họa vùng Biên Cương Tàn Dạ. "Đội trấn biên do Tần Hạo Nguyên chỉ huy có huyết mạch đặc biệt, tương thích với trận pháp hiến tế cổ xưa được ghi chép trong Phế Tích Cổ Thần này." Giọng hắn vang lên trầm khàn, lạnh lẽo. "Nhiều năm tiếp xúc với trận pháp trấn giữ biên cương do tổ tiên họ để lại đã khiến huyết mạch của họ biến đổi, trở thành chìa khóa duy nhất có thể phá giải phong ấn cổ xưa nơi đây, giải phóng sức mạnh đã bị chôn vùi từ thời đại chiến."

Một thủ lĩnh khác trong hội đồng Hắc Toái lên tiếng hỏi, giọng đầy nghi hoặc. "Thưa thống lĩnh, nếu chỉ cần huyết mạch của họ, tại sao không giết họ rồi lấy máu mà dùng? Giữ tù binh sống lâu dài sẽ tốn kém nguồn lực canh giữ, lại tiềm ẩn rủi ro họ trốn thoát hoặc được giải cứu."

"Chúng ta cần bắt sống họ, không phải giết chết." Hắc Diễm tiếp tục, ánh mắt đỏ rực ánh lên sự tính toán lạnh lùng. "Máu của người chết suy yếu dần theo thời gian, không đủ để duy trì trận pháp hiến tế phức tạp mà ta cần. Chỉ có huyết mạch của người còn sống, được nuôi dưỡng và khai thác đúng cách trong nhiều năm, mới đủ sức mạnh để phá giải phong ấn cổ xưa nơi đây. Đây là lý do ta cần cả hai người họ sống, và sống thật lâu."

"Một khi ta có được sức mạnh bị phong ấn nơi đây, không một danh gia nào, không một liên minh nào trên lục địa này có thể ngăn cản ta thống nhất Thương Nguyên, chấm dứt vĩnh viễn trật tự bất công mà những kẻ sinh ra đã có tất cả áp đặt lên những kẻ như ta."

Ký ức chuyển cảnh, cho thấy hình ảnh Hắc Diễm đứng trong chính sảnh lớn này, nhiều năm trước, trước một phong ấn khổng lồ được khắc trên nền đá, ánh mắt hắn đầy vẻ khao khát tàn nhẫn. "Ta từng là một đứa trẻ nô lệ trong mỏ khoáng của một danh gia lớn, bị đối xử tệ hơn cả súc vật, trong khi những kẻ sinh ra trong nhung lụa như các ngươi chưa từng nếm trải một ngày đói khát. Nếu trật tự này không thể bị phá vỡ bằng lẽ phải, ta sẽ phá vỡ nó bằng sức mạnh và chiến tranh."

Dịch Phàm giật mình lùi lại, ngắt kết nối với khối pha lê, thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Những gì cậu vừa chứng kiến không chỉ là xác nhận về động cơ thật sự của Hắc Diễm, mà còn là một sự thật đau đớn hơn nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng.

"Dịch Phàm, ngươi thấy gì vậy?" Tuyết Nhi hỏi, giọng lo lắng, đỡ lấy cậu khi cậu loạng choạng.

Dịch Phàm kể lại toàn bộ những gì mình vừa chứng kiến, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ mạch lạc. Khi cậu kể xong, cả nhóm im lặng, choáng váng trước sự thật vừa được hé lộ.

"Vậy có nghĩa là," Vũ Khanh lên tiếng, giọng nặng nề, "trận Tàn Dạ không phải một trận chiến biên giới thông thường. Nó là một cuộc phục kích có chủ đích, nhắm thẳng vào cha mẹ ngươi vì huyết mạch đặc biệt của họ."

"Và Hắc Diễm vẫn đang giữ họ sống," Nhược Đông tiếp lời, "vì hắn cần huyết mạch của họ còn nguyên vẹn để phá giải phong ấn nơi đây."

Dịch Phàm siết chặt nắm tay, một cảm xúc hỗn loạn giữa nhẹ nhõm vì biết cha mẹ mình còn sống và phẫn nộ tột cùng trước sự tàn nhẫn của Hắc Diễm dâng trào trong lòng. "Chúng ta phải tìm ra chính xác nơi hắn đang giam giữ cha mẹ ta. Nếu phong ấn ở đây thực sự liên quan đến kế hoạch của hắn, có lẽ nơi cất giữ họ không xa Phế Tích Cổ Thần này là bao."

Đúng lúc đó, Tịch Dao, người đang đứng canh gác gần lối vào sảnh, đột nhiên hét lên cảnh báo. "Có động tĩnh! Một thứ gì đó đang tiến đến từ hành lang phía sau!"

Cả nhóm lập tức vào tư thế chiến đấu. Từ trong bóng tối của hành lang, một đàn sinh vật nhỏ bé nhưng đông đảo, thân hình đen sì như bóng đêm, mắt đỏ rực, bắt đầu tràn vào sảnh lớn, phát ra những tiếng rít chói tai.

"Tà thú hộ vệ phế tích." Tuyết Nhi nói, nhanh chóng triệu hoán một bức tường băng chắn ngang lối vào. "Có lẽ chúng được đánh thức bởi việc chúng ta kích hoạt khối pha lê ký ức."

"Đội hình như đã luyện tập!" Vũ Khanh hét lên, nhanh chóng điều phối vị trí của từng người. "Bạt Sơn, Nhược Đông giữ vững phòng tuyến! Tịch Dao yểm trợ tầm xa! Dịch Phàm, Tuyết Nhi, chuẩn bị phản công khi có cơ hội!"

Trận chiến nổ ra dữ dội trong sảnh lớn, ánh sáng của các chiêu thức pháp thuật đan xen nhau tạo thành một khung cảnh vừa hoành tráng vừa hỗn loạn. Bạt Sơn dựng lên hàng loạt bức tường đất chắn bớt đợt tấn công đầu tiên, trong khi Nhược Đông tạo ra những cột băng sắc nhọn xuyên qua thân hình mỏng manh của lũ tà thú nhỏ.

Dịch Phàm, dồn hết những gì đã học được suốt nhiều tháng qua, tập trung năng lượng thanh lọc, tạo ra một vòng tròn ánh sáng ngũ sắc lan tỏa khắp sảnh, khiến từng con tà thú chạm vào đều rú lên đau đớn trước khi tan biến thành làn khói đen.

Trận chiến kéo dài gần nửa giờ trước khi đợt tà thú cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn. Cả nhóm đứng thở hổn hển giữa sảnh, mồ hôi ướt đẫm, nhưng may mắn không ai bị thương nghiêm trọng.

"Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi có đợt tấn công khác." Tuyết Nhi nói, giọng vẫn còn căng thẳng. "Nhưng trước tiên, hãy sao chép lại càng nhiều thông tin từ những bức tường ký tự này càng tốt. Đây có thể là bằng chứng quan trọng để trình lên Liên Minh Bạch Dực."

Trong lúc Vũ Khanh và Nhược Đông tất bật sao chép các ký tự cổ, Dịch Phàm đứng lặng nhìn khối pha lê ký ức, lòng ngổn ngang trăm mối suy nghĩ. Cậu đã biết được sự thật về động cơ của Hắc Diễm, đã biết cha mẹ mình vẫn còn sống. Nhưng con đường phía trước, con đường dẫn đến việc thực sự đối đầu với một kẻ nắm trong tay cả một đội quân và một âm mưu chiến tranh quy mô lục địa, giờ đây hiện ra rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Chúng ta sẽ tìm ra họ." Tuyết Nhi đặt tay lên vai cậu, ánh mắt kiên định. "Và chúng ta sẽ ngăn chặn Hắc Diễm trước khi hắn có thể thực hiện âm mưu điên rồ của mình."

Dịch Phàm gật đầu, ánh mắt cậu dõi về phía lối ra của phế tích, nơi ánh sáng ban ngày mờ nhạt đang chờ đợi họ trở về với một sự thật nặng nề hơn bất kỳ điều gì họ từng tưởng tượng khi bắt đầu hành trình này.

Trên đường trở ra, Bạt Sơn phá vỡ bầu không khí nặng nề bằng một câu nói, nửa đùa nửa thật. "Nếu Hắc Diễm từng là một đứa trẻ nô lệ bị đối xử tàn tệ, vậy có lẽ hắn và Dịch Phàm có điểm gì đó giống nhau — cả hai đều xuất thân từ đáy cùng của xã hội."

"Không." Dịch Phàm đáp ngay, giọng dứt khoát. "Ta hiểu nỗi đau của việc bị coi thường, bị gạt ra ngoài lề. Nhưng ta chọn chứng minh giá trị bản thân bằng nỗ lực, không phải bằng cách nhấn chìm hàng triệu người vô tội khác vào chiến tranh và đau khổ để thỏa mãn tham vọng của riêng mình. Đó là ranh giới không bao giờ có thể xóa nhòa giữa ta và hắn."

Cả nhóm im lặng trước câu trả lời đầy kiên định ấy, và trong lòng mỗi người, sự quyết tâm ngăn chặn Hắc Diễm càng thêm vững chắc hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương