Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
9 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Sau sự cố tại trận chung kết, Học Viện Tinh Quang rơi vào tình trạng căng thẳng ngầm suốt nhiều ngày liền. Hội đồng học viện tổ chức một cuộc điều tra nội bộ, nhưng kẻ đứng sau vụ việc dường như đã che giấu dấu vết quá tinh vi để có thể lần ra manh mối trực tiếp.

Dịch Phàm và Tuyết Nhi, thay vì chờ đợi kết quả điều tra chính thức, tự mình bắt đầu tìm hiểu song song. Trong phòng nghiên cứu riêng mà Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn cho phép họ sử dụng, cả hai dành nhiều đêm liền phân tích lại đoạn mã trận pháp lạ đã được trích xuất từ cỗ máy điều khiển trung tâm.

"Dấu vết tà khí này không đơn giản chỉ là ngẫu nhiên bám vào." Tuyết Nhi nói, ngón tay lướt qua những ký hiệu phức tạp được sao chép lại trên một tấm bảng đá. "Cấu trúc trận pháp này đòi hỏi quyền truy cập trực tiếp vào cỗ máy điều khiển trung tâm — thứ mà chỉ những thành viên cấp cao trong hội đồng học viện mới có thể tiếp cận mà không bị phát hiện."

"Vậy có nghĩa là kẻ phản bội chính là một trong những trưởng lão." Dịch Phàm nói, giọng nặng nề.

"Đúng vậy, nhưng chúng ta cần bằng chứng cụ thể trước khi có thể buộc tội bất kỳ ai." Tuyết Nhi đáp, ánh mắt nàng nghiêm túc. "Nếu chúng ta hành động vội vàng mà không có chứng cứ xác đáng, không chỉ chúng ta gặp rắc rối, mà kẻ phản bội thực sự cũng sẽ có cơ hội xóa sạch dấu vết và tiếp tục ẩn mình."

Trong suốt quá trình điều tra, cả hai dần khoanh vùng được một số nghi phạm tiềm năng trong hội đồng học viện, trong đó Nhạc Vĩnh Tuyên nổi lên như một cái tên đáng ngờ nhất — không chỉ vì ông ta là người phụ trách chính kỳ thi thức tỉnh linh căn năm đó và luôn tỏ ra khó chịu ra mặt trước sự thức tỉnh của Dịch Phàm, mà còn vì lịch trình di chuyển của ông ta trong đêm trước trận chung kết có một khoảng thời gian không thể xác minh rõ ràng.

Nhưng khi Dịch Phàm và Tuyết Nhi trình bày những nghi vấn này với Viện Trưởng Hầu Đạt Sơn, ông chỉ lắc đầu, vẻ mặt nặng trĩu.

"Ta cũng nghi ngờ Nhạc Vĩnh Tuyên." Ông thừa nhận, giọng trầm xuống. "Nhưng ông ta là một trưởng lão lâu năm, có quan hệ mật thiết với không ít danh gia lớn trên lục địa. Nếu ta hành động mà không có bằng chứng xác thực, không những không thể trừng phạt ông ta, mà còn có thể gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị lớn trong nội bộ học viện, làm suy yếu chính chúng ta trước một kẻ thù đang rình rập bên ngoài."

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Dịch Phàm hỏi, không giấu được sự bức xúc.

"Chúng ta chờ đợi, và tiếp tục thu thập bằng chứng." Hầu Đạt Sơn đáp. "Trong lúc đó, ta khuyên hai con nên tập trung vào việc chuẩn bị cho hành trình phía trước. Nếu Liên Minh Hắc Toái thực sự đã cài cắm người trong học viện, điều đó chứng tỏ chúng đang theo dõi rất sát mọi động thái của con, Dịch Phàm. Con cần một đội ngũ đáng tin cậy bên cạnh mình, không chỉ có Tuyết Nhi."

Lời khuyên ấy khiến Dịch Phàm suy nghĩ nhiều trong những ngày sau đó. Cậu nhớ lại những gương mặt đã chạm trán trong suốt hành trình vừa qua — Hùng Bạt Sơn, người bạn trung thành từ những ngày còn ở Viện Tế Bần; Nhan Tịch Dao, đối thủ đã thể hiện sự nể phục sau trận đấu tại giải đấu; và cả một vài gương mặt khác mà cậu đã dần quen biết trong thời gian học tại Khu Chính.

Cậu quyết định tìm đến Bạt Sơn trước tiên. Người bạn thân của cậu, dù linh căn Thổ không thuộc hàng xuất chúng, nhưng sức mạnh thể chất và lòng trung thành tuyệt đối của cậu ta là điều Dịch Phàm tin tưởng nhất trên đời.

"Cậu muốn ta tham gia cùng cậu trong hành trình tìm cha mẹ cậu sao?" Bạt Sơn hỏi, ánh mắt sáng lên đầy phấn khích khi nghe Dịch Phàm trình bày. "Đương nhiên là ta đồng ý rồi! Chúng ta là anh em mà, có nguy hiểm thế nào ta cũng sẽ đi cùng cậu."

Tiếp theo, Dịch Phàm tìm đến Nhan Tịch Dao, người vẫn còn giữ chút gai góc trong thái độ nhưng đã không còn khinh miệt cậu như trước.

"Ngươi muốn ta gia nhập đội của ngươi?" Nàng nhướng mày, khoanh tay trước ngực. "Sau khi thua ngươi trong giải đấu, ta đã tự hứa với bản thân sẽ tìm cách trả món nợ danh dự đó. Nhưng nếu là cùng đồng hành trong một hành trình lớn lao như vậy, ta nghĩ, việc chứng minh bản thân bên cạnh ngươi cũng không tệ. Được, ta đồng ý."

Người thứ tư mà Dịch Phàm tìm đến là Bạch Nhược Đông, một thiếu nữ ít nói xuất thân từ một gia tộc nhỏ đã suy tàn, sở hữu linh căn Băng mạnh mẽ nhưng luôn giữ khoảng cách với những học sinh khác trong Khu Chính. Cậu từng nghe Tuyết Nhi nhắc đến nàng như một trong những học sinh có kỷ luật và tiềm năng đáng nể nhất lớp, dù ít khi thể hiện ra ngoài.

"Tại sao ngươi lại chọn ta?" Nhược Đông hỏi, giọng lạnh nhạt nhưng ánh mắt lộ rõ sự tò mò.

"Vì ta cần những người đáng tin cậy, có thực lực, và sẵn sàng chiến đấu vì lẽ phải chứ không phải vì danh vọng." Dịch Phàm đáp thẳng thắn. "Tuyết Nhi nói ngươi là một trong số ít người ở đây thực sự xứng đáng với cả hai điều đó."

Nhược Đông im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Được. Ta sẽ tham gia."

Cuối cùng, người thứ năm gia nhập nhóm là Đông Vũ Khanh, một thiếu niên có linh căn Phong, nổi tiếng trong Khu Chính vì khả năng tính toán chiến thuật sắc bén hơn hẳn tuổi đời của cậu ta, dù thể chất không thuộc hàng mạnh mẽ nhất.

"Ta nghe nói cậu đang tập hợp một đội để đối đầu với Liên Minh Hắc Toái." Vũ Khanh nói khi Dịch Phàm tìm đến, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú. "Nghe có vẻ là một kế hoạch điên rồ, nhưng cũng chính vì vậy mà ta muốn tham gia. Ta có thể giúp các cậu lên kế hoạch tác chiến, phân tích tình huống, tránh những cái bẫy không đáng có."

Khi cả năm người — Dịch Phàm, Tuyết Nhi, Bạt Sơn, Tịch Dao, Nhược Đông và Vũ Khanh — tập hợp lại lần đầu tiên tại phòng nghiên cứu riêng, một cảm giác gắn kết kỳ lạ lan tỏa trong không gian, như thể mỗi người trong số họ, dù xuất thân khác nhau, tính cách khác nhau, đều đang tìm thấy một mục đích chung lớn lao hơn bản thân mình.

"Từ hôm nay," Dịch Phàm nói, đứng trước cả nhóm, giọng cậu tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự biết ơn sâu sắc, "chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với bất kỳ thử thách nào phía trước. Ta không biết con đường này sẽ dẫn chúng ta đến đâu, nhưng ta hứa sẽ luôn sát cánh cùng các ngươi, như các ngươi đã chọn sát cánh cùng ta."

"Vậy thì," Tuyết Nhi lên tiếng, ánh mắt nàng quét qua từng thành viên trong nhóm, "bước tiếp theo của chúng ta là gì? Chúng ta cần thêm manh mối chính xác về nơi giam giữ cha mẹ Dịch Phàm trước khi có thể tiến sâu hơn."

Đông Vũ Khanh, người đã dành nhiều đêm nghiên cứu các tài liệu cổ trong thư viện học viện, lên tiếng. "Ta đã tìm thấy một ghi chép cũ, nhắc đến một phế tích được gọi là Phế Tích Cổ Thần, nằm sâu hơn nhiều so với Phế Tích Hoang Lăng, gần khu vực Biên Cương Tàn Dạ. Theo những gì ta đọc được, đây có thể là nơi cất giữ bí mật thật sự về trận chiến năm xưa, và có lẽ, cả về kế hoạch của Hắc Diễm."

Dịch Phàm siết chặt nắm tay, ánh mắt cậu lóe lên tia sáng quyết tâm mới. "Vậy thì đó chính là nơi chúng ta sẽ đến tiếp theo."

"Khoan đã." Nhược Đông lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng thận trọng. "Phế Tích Cổ Thần nằm gần Biên Cương Tàn Dạ, tức là gần khu vực ảnh hưởng của Liên Minh Hắc Toái. Chúng ta không thể chỉ xông vào đó một cách vội vàng. Cần có kế hoạch cụ thể, cần biết rõ địa hình, cần chuẩn bị phương án rút lui nếu gặp nguy hiểm vượt quá khả năng."

"Nhược Đông nói đúng." Vũ Khanh gật đầu tán đồng. "Ta sẽ dành thời gian nghiên cứu thêm về địa hình khu vực đó, đồng thời liên hệ với một số nguồn tin cũ của gia tộc ta để có thêm thông tin tình báo. Chúng ta không thể để lặp lại sai lầm như những đội quân từng mất tích khi thám hiểm khu vực biên cương mà không chuẩn bị kỹ lưỡng."

Hùng Bạt Sơn vỗ ngực đầy tự tin. "Dù kế hoạch thế nào, ta sẽ luôn ở tuyến đầu bảo vệ mọi người. Đó là lời hứa của ta."

Nhan Tịch Dao khoanh tay, ánh mắt rực lửa quyết tâm không kém. "Ta cũng vậy. Không phải ta tham gia đội này chỉ để đứng nhìn."

Dịch Phàm nhìn quanh những gương mặt đầy nhiệt huyết của các đồng đội mới, một cảm giác ấm áp và biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng. Chỉ vài tháng trước, cậu còn là một kẻ cô độc không ai để mắt tới. Giờ đây, cậu đang đứng giữa một nhóm người sẵn sàng liều mình vì cậu, vì một mục tiêu chung lớn lao hơn bất kỳ ai trong số họ.

"Vậy chúng ta hãy dành thời gian chuẩn bị thật kỹ lưỡng." Cậu nói, giọng chắc nịch. "Ta không muốn bất kỳ ai trong số các ngươi gặp nguy hiểm vì sự vội vàng của ta."

Tuyết Nhi đứng cạnh cậu, khẽ mỉm cười. "Đó mới là Tần Dịch Phàm mà ta biết — mạnh mẽ nhưng không bao giờ liều lĩnh với mạng sống của người khác." Nàng quay sang cả nhóm. "Chúng ta sẽ dành ít nhất một tháng để rèn luyện phối hợp tác chiến, nghiên cứu kỹ lưỡng thông tin về Phế Tích Cổ Thần, trước khi thực sự lên đường. Không ai được phép chủ quan."

Cả nhóm đồng thanh gật đầu, và từ khoảnh khắc đó, sáu con người với xuất thân, tính cách và sức mạnh khác biệt chính thức trở thành một tập thể gắn kết, cùng chung một mục tiêu, cùng sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào đang chờ đợi phía trước trên con đường tìm lại sự thật về trận Tàn Dạ năm xưa.

Đã sao chép liên kết chương