Chương 18
Chương 18 — Từ Phế Tích Đến Ngai Vị Pháp Chủ
Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục hành trình, tiến gần hơn đến ranh giới lãnh thổ trung tâm của Liên Minh Hắc Toái. Địa hình dần trở nên khắc nghiệt hơn, những vách đá đen sì thay thế cho rừng cây xanh tươi, không khí đặc quánh mùi tà khí đến mức ngay cả những chiến binh biệt kích dày dạn kinh nghiệm nhất cũng cảm thấy khó chịu.
Đến giữa trưa, khi đoàn người vượt qua một con đèo hẹp dẫn ra một thung lũng rộng lớn nằm ngay trước chân Tháp Huyết Nguyệt sừng sững phía xa, một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên, khiến mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội.
Từ giữa thung lũng, một sinh vật khổng lồ trỗi dậy — thân hình dài như một con rồng nhưng phủ đầy vảy đen bóng loáng pha lẫn những mạch máu đỏ thẫm chảy dọc theo cơ thể như những dòng sông nhỏ, đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa địa ngục, và từ miệng nó phả ra một luồng khí đen đặc quánh mùi tử khí.
"Huyết Ngục Ma Long." Người chỉ huy biệt kích thì thầm, giọng đầy kinh hãi. "Ta từng nghe báo cáo về con quái vật này, nhưng chưa từng tưởng tượng nó lại đáng sợ đến thế."
Dịch Phàm nhìn con quái vật, và ngay lập tức, một cảm giác quen thuộc đau đớn dội lên trong lồng ngực cậu — cảm giác tương tự như khi cậu chạm vào mảnh ngọc bội hay khối pha lê ký ức, nhưng lần này mạnh mẽ và đau đớn hơn gấp bội. "Ta có thể cảm nhận được... một phần huyết mạch quen thuộc bên trong nó." Cậu thì thầm, giọng run rẩy. "Nó được nuôi dưỡng bằng máu của cha mẹ ta."
Con quái vật gầm lên một tiếng nữa, đôi cánh màng da khổng lồ vươn ra, che khuất cả một vùng trời, rồi lao thẳng về phía đoàn người với tốc độ không tương xứng với kích thước đồ sộ của nó.
"Dàn trận phòng thủ ngay!" Vũ Khanh hét lên, giọng gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết để điều phối. "Bạt Sơn, dựng khiên đất tối đa! Nhược Đông, hỗ trợ gia cố bằng băng giá! Đội biệt kích, tản ra hai bên sườn, tránh để bị vây trong một khu vực hẹp!"
Cả đoàn nhanh chóng vào vị trí, nhưng cú lao tới đầu tiên của Huyết Ngục Ma Long mạnh đến mức xuyên thủng cả lớp khiên đất kiên cố của Bạt Sơn lẫn Nhược Đông, hất văng cả hai ra xa hàng chục mét. Ba chiến binh biệt kích đứng gần đó cũng bị cuốn theo luồng khí tử vong mà con quái vật phả ra, ngã gục xuống đất, cơ thể bắt đầu chuyển sang màu xám xịt như thể sự sống đang bị rút cạn dần.
"Bạt Sơn! Nhược Đông!" Tịch Dao hét lên hoảng loạn, vội vàng chạy đến kiểm tra tình trạng của hai người.
"Họ vẫn còn thở, nhưng bị thương nặng!" Tuyết Nhi hô lên sau khi kiểm tra nhanh, rồi vội vàng triệu hoán linh lực để ổn định tạm thời vết thương cho cả hai. "Ba chiến binh biệt kích kia đang bị tà khí ăn mòn sự sống! Nếu không xử lý ngay, họ sẽ không trụ được quá vài phút!"
Dịch Phàm nhìn ba chiến binh đang quằn quại trong đau đớn, cơ thể họ dần chuyển sang màu xám như đá, một cảm giác hoảng loạn xen lẫn quyết tâm mãnh liệt trào dâng trong lòng cậu. Đây chính là khoảnh khắc mà mọi sự rèn luyện suốt nhiều tháng qua hướng đến.
"Ta sẽ xử lý tà khí trong cơ thể họ!" Cậu hét lên, lao đến chỗ ba chiến binh bị thương, đặt tay lên từng người, dồn hết linh lực thanh lọc vào cơ thể họ. Luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ tay cậu, xuyên qua lớp tà khí đang ăn mòn cơ thể ba chiến binh, dần dần đẩy lùi nó ra ngoài.
Nhưng chính lúc đó, Huyết Ngục Ma Long đã quay lại, lao thẳng về phía Dịch Phàm đang trong tư thế không thể phòng thủ vì phải tập trung toàn bộ linh lực vào việc cứu chữa. Chỉ trong tích tắc, con quái vật đã áp sát, miệng nó há to chuẩn bị phun ra luồng khí tử vong nhắm thẳng vào cậu.
"Dịch Phàm, cẩn thận!" Tuyết Nhi hét lên, lao đến chắn trước mặt cậu, triệu hoán một bức tường băng dày đặc nhất mà nàng từng tạo ra trong đời. Cú va chạm khiến bức tường băng vỡ tan trong tích tắc, nhưng cũng đủ để làm chậm lại luồng khí tử vong, cho Dịch Phàm vài giây quý giá để hoàn tất việc cứu chữa ba chiến binh.
Ngay khi hoàn tất, Dịch Phàm quay phắt lại, đối mặt trực diện với Huyết Ngục Ma Long đang lao tới, khoảng cách chỉ còn vài mét. Không còn thời gian để né tránh hay tính toán, cậu dồn toàn bộ linh lực còn lại, cả năm dòng năng lượng cộng hưởng thành một khối cầu ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, phóng thẳng vào miệng con quái vật đang há to.
Cú va chạm tạo ra một vụ nổ ánh sáng chói lòa, khiến cả thung lũng rung chuyển. Huyết Ngục Ma Long rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, thân hình nó quằn quại, những mảng vảy đen nơi bị ánh sáng ngũ sắc chạm vào bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt, tan rã dần như tro bụi.
Nhưng con quái vật vẫn chưa gục ngã hoàn toàn. Nó lồng lộn trong đau đớn, đuôi quật mạnh về phía Dịch Phàm, hất cậu bay xa hàng chục mét, va đập mạnh vào một tảng đá lớn.
"Dịch Phàm!" Cả nhóm đồng loạt hét lên, hoảng loạn chạy đến chỗ cậu.
Dịch Phàm gượng đứng dậy, cơ thể đau nhức khắp nơi, máu chảy ra từ một vết thương trên trán, nhưng ánh mắt cậu vẫn ánh lên sự quyết tâm không hề lay chuyển. Cậu nhìn con quái vật đang gầm gừ đau đớn phía xa, nhớ lại lời cảnh báo của mẹ trong bức thư — đừng để lòng thương hại làm chậm trễ, vì con quái vật này được nuôi bằng chính máu của cha mẹ cậu.
Ý nghĩ ấy khiến lòng cậu quặn thắt, nhưng cũng củng cố thêm quyết tâm của cậu. Nếu con quái vật này thực sự mang trong mình một phần huyết mạch của cha mẹ cậu, thì việc giải thoát nó khỏi sự khống chế tà ác của Hắc Diễm, dù bằng cách nào, cũng là một hành động cần thiết, không phải sự tàn nhẫn.
"Tuyết Nhi, Tịch Dao, yểm trợ ta!" Cậu hét lên, đứng dậy, bước về phía con quái vật đang quằn quại. "Ta sẽ kết thúc chuyện này ngay bây giờ!"
Tuyết Nhi và Tịch Dao ngay lập tức phối hợp, một người triệu hoán những mũi tên băng sắc bén, người kia tạo ra những quả cầu lửa mạnh mẽ, cùng nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể con quái vật mà Dịch Phàm đã làm suy yếu trước đó bằng năng lượng thanh lọc. Được yểm trợ, Dịch Phàm tiến đến gần, tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại vào một đòn đánh cuối cùng, đặt cả hai tay lên phần đầu của Huyết Ngục Ma Long.
Luồng ánh sáng ngũ sắc tràn vào cơ thể con quái vật, không phải để tiêu diệt, mà để thanh lọc hoàn toàn tà khí đang khống chế nó. Con quái vật rú lên một tiếng cuối cùng, thân hình nó co giật dữ dội, rồi dần dần bất động, lớp vảy đen bao phủ toàn thân từ từ tróc ra, để lộ bên dưới một lớp da trắng nhợt nhạt, gần như con người, trước khi toàn bộ cơ thể tan biến thành một làn khói trắng nhẹ nhàng bay lên trời, như một linh hồn cuối cùng được giải thoát khỏi sự giam cầm và biến dạng tàn khốc.
Cả thung lũng chìm vào im lặng sau khi con quái vật hoàn toàn biến mất. Dịch Phàm quỳ sụp xuống đất, kiệt sức hoàn toàn, nhưng trong lòng cậu lại tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể cậu vừa hoàn thành một điều gì đó ý nghĩa hơn cả việc chiến thắng một trận chiến.
"Cậu ổn chứ?" Tịch Dao chạy đến, đỡ cậu dậy, giọng đầy lo lắng.
"Ta ổn." Dịch Phàm đáp, thở hổn hển. "Nó không còn đau khổ nữa. Đó là điều quan trọng nhất."
Tuyết Nhi và cả nhóm nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Bạt Sơn, Nhược Đông cùng ba chiến binh biệt kích bị thương. May mắn thay, nhờ sự can thiệp kịp thời, tất cả đều qua cơn nguy kịch, dù cần thời gian nghỉ ngơi để hồi phục hoàn toàn.
Người chỉ huy biệt kích đứng lặng nhìn toàn bộ diễn biến, ánh mắt ông đầy kinh ngạc xen lẫn kính nể. "Trong suốt hai mươi năm phục vụ Liên Minh Bạch Dực, ta chưa từng chứng kiến ai có thể đối phó với một con quái vật cấp cao như vậy mà không cần đến vũ khí tối thượng hay đội quân hùng hậu. Cậu thực sự xứng đáng với danh tiếng đang lan truyền, Tần Dịch Phàm."
Bạt Sơn và Nhược Đông, dù còn yếu ớt sau khi được cứu chữa, cũng gắng gượng đứng dậy, ánh mắt cả hai tràn đầy sự biết ơn và cảm phục dành cho Dịch Phàm. "Cậu đã cứu mạng chúng ta." Bạt Sơn nói, giọng vẫn còn yếu nhưng chân thành. "Ta nợ cậu một mạng sống, Dịch Phàm."
"Đừng nói vậy." Dịch Phàm lắc đầu, đỡ bạn mình đứng vững hơn. "Chúng ta là một đội. Nợ nần không tồn tại giữa những người sẵn sàng hy sinh vì nhau."
"Chúng ta đã vượt qua thử thách cuối cùng." Vũ Khanh nói, giọng vẫn còn run vì căng thẳng nhưng cũng ánh lên tia hy vọng. "Phía trước chỉ còn Tháp Huyết Nguyệt và Hắc Diễm."
Dịch Phàm đứng dậy, nhìn về phía tòa tháp đen sì sừng sững phía xa, nơi cha mẹ cậu đã chờ đợi suốt mười bảy năm dài đằng đẵng. "Vậy thì, đã đến lúc kết thúc tất cả."
Cả đoàn dành thêm một giờ để băng bó vết thương, ổn định tinh thần, và kiểm tra lại toàn bộ trang bị trước khi tiếp tục tiến bước. Tuyết Nhi đứng cạnh Dịch Phàm, nắm lấy tay cậu, ánh mắt nàng không giấu được sự lo lắng dù giọng nói vẫn kiên định. "Từ đây trở đi, mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng. Ngươi đã sẵn sàng chưa?"
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này cả đời." Dịch Phàm đáp, siết chặt tay nàng. "Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, ta sẽ không lùi bước nữa."