Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau vụ đột nhập, Vệ Đình Long cho lắp thêm hệ thống camera an ninh dày đặc hơn quanh khu vực dãy phòng cuối dãy đông, đồng thời tăng cường thêm hai bảo vệ trực đêm. Nhưng người khiến cả biệt phủ bàn tán nhiều nhất trong những ngày sau đó không phải là chuyện an ninh, mà là sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của Úc Bách Chu.

Trước đây, cậu chủ vốn nổi tiếng là người lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, kể cả trước tai nạn cũng vậy, chỉ khác là ngày xưa sự lạnh lùng đó đi kèm với uy quyền, còn sau tai nạn nó trở thành một lớp vỏ bọc cô độc. Nhưng từ sau đêm mưa bão đó, người ta bắt đầu thấy anh chủ động gõ ngón tay ra hiệu nhiều hơn mỗi khi Xuân Lam ở gần, đôi khi còn thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt trước những câu chuyện phiếm đầy chất "chợ búa" của cô.

"Anh biết không, hôm nay tôi vừa dạy cho bà bếp trưởng một chiêu chọn thịt ba chỉ ngon đấy." Xuân Lam kể trong bữa sáng, tay vừa xé bánh mì vừa nói thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không giống phong thái ăn uống nhẹ nhàng, ý tứ mà giới thượng lưu vẫn quen dùng. "Thịt ngon phải có tỷ lệ nạc mỡ đan xen đều, ấn tay vào thấy đàn hồi nhanh là thịt tươi. Bà ấy nghe xong mắt sáng rưng rưng, bảo từ giờ khỏi cần đi chợ sớm nữa, cứ để tôi chọn giúp."

Bách Chu gõ hai nhịp ngắn liên tiếp lên bàn, ký hiệu quy ước gần đây giữa hai người có nghĩa là "buồn cười". Xuân Lam nhìn thấy phản ứng đó, bật cười thành tiếng, không hề để ý đến ánh mắt tò mò của vài người hầu đứng phục vụ gần đó, những người vẫn chưa quen với cảnh cậu chủ vốn nghiêm nghị lại có phản ứng thoải mái đến vậy trước một câu chuyện tầm phào.

Dần dần, giữa hai người hình thành một loại nhịp điệu ăn ý kỳ lạ mà không ai trong biệt phủ có thể hiểu hết, trừ chính họ và Vệ Đình Long. Xuân Lam học được cách đọc vị cảm xúc của Bách Chu qua ánh mắt, qua cách anh siết nhẹ hay buông lỏng bàn tay, qua tần suất và nhịp điệu những cú gõ ngón tay lên bất kỳ bề mặt cứng nào gần đó. Còn Bách Chu, lần đầu tiên sau một năm, học được cách để bản thân được người khác thấu hiểu mà không cần phải viết ra từng chữ trên giấy.

Một buổi chiều, khi hai người cùng ngồi trong khu vườn, Xuân Lam bất ngờ hỏi một câu khiến Bách Chu sững người trong giây lát.

"Anh có nhớ giọng nói của mình từng như thế nào không?"

Bách Chu im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi. Anh còn nhớ rất rõ, giọng nói trầm ấm, dứt khoát của mình từng khiến cả phòng họp phải chăm chú lắng nghe, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xôi mà đôi khi chính anh cũng hoài nghi liệu nó có thật sự tồn tại hay không.

"Tôi tin có ngày anh sẽ nói lại được." Xuân Lam nói, giọng chắc nịch không hề mang tính an ủi sáo rỗng. "Ở quê tôi có ông chú bị tai biến, liệt nửa người, bác sĩ bảo không còn hy vọng, vậy mà ông ấy kiên trì tập luyện suốt ba năm, giờ đã đi lại được, dù chậm. Cơ thể con người mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng nhiều, chỉ là cần thời gian và một người đủ kiên nhẫn ở bên cạnh thúc đẩy thôi."

Bách Chu nhìn cô, trong lòng dấy lên một cảm giác mà đã rất lâu rồi anh không dám cho phép mình có, đó là hy vọng. Anh gõ ngón tay lên tay vịn xe lăn, một chuỗi nhịp dài ngắn xen kẽ mà chỉ Xuân Lam mới hiểu được ý nghĩa qua nhiều lần trò chuyện trước đó: "Cảm ơn vì đã tin tôi."

Không chỉ dừng lại ở những cuộc trò chuyện, Xuân Lam còn bắt đầu để ý chăm sóc Bách Chu theo cách rất riêng của mình, không hề giống với sự chăm sóc cẩn trọng, có phần xa cách của đội ngũ y tá chuyên nghiệp mà gia tộc thuê về trước đó. Cô tự tay nấu những món ăn dân dã bổ dưỡng theo kinh nghiệm dân gian, ép anh ăn đủ bữa dù đôi khi anh tỏ vẻ không muốn ăn, thậm chí còn "dọa dẫm" anh bằng giọng điệu chẳng khác nào đang mắng một đứa trẻ biếng ăn.

"Anh mà không ăn hết chén cháo này, tôi bế anh lên vai vác đi một vòng quanh vườn cho anh biết thế nào là sức mạnh của dân mổ lợn đấy." Cô dọa, tay chống nạnh, ánh mắt nghiêm nghị nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười tinh nghịch.

Bách Chu nhìn cô, biết rõ đó chỉ là một lời đùa, nhưng vẫn không khỏi có chút "sợ hãi" thật sự trước khả năng cô hoàn toàn có thể làm được điều đó. Anh ngoan ngoãn ăn hết chén cháo, và trong khoảnh khắc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra mà cả hai người đều không nhận ra ngay lập tức: khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười thật sự, không phải nụ cười gượng gạo xã giao, mà là một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, thứ mà gương mặt anh đã quên mất cách thể hiện suốt một năm dài.

"Ơ, anh cười kìa." Xuân Lam thốt lên, mắt sáng rỡ như vừa phát hiện ra một kho báu. "Trời ơi, anh cười đẹp trai lắm đấy, sao cứ giấu nhẹm suốt vậy."

Bách Chu vội vàng thu lại biểu cảm, có chút lúng túng hiếm thấy, nhưng Xuân Lam đã kịp ghi nhớ khoảnh khắc đó vào lòng như một chiến tích nho nhỏ mà cô tự hào đạt được.

Sự ăn ý giữa hai người còn được thử thách trong một bữa tiệc nhỏ mà bà Tuệ Phương tổ chức mời vài đối tác lâu năm của tập đoàn đến dùng bữa, một phần cũng để trấn an dư luận rằng gia tộc họ Úc vẫn ổn định, không hề bị ảnh hưởng bởi những tin đồn thất thiệt gần đây. Giữa bữa tiệc, một vị đối tác lớn tuổi, vốn quen thói ăn nói thẳng thừng đến mức vô duyên, buột miệng hỏi một câu khiến cả bàn tiệc chợt im bặt.

"Nghe nói cậu Bách Chu giờ không nói được nữa, vậy làm sao biết cậu ấy còn đủ minh mẫn để sau này quay lại điều hành công ty? Tôi hỏi thật, không có ý gì khác, chỉ là lo cho khoản đầu tư của mình thôi."

Cả bàn tiệc chợt lặng đi, vài người liếc mắt nhìn Gia Bân đang ngồi gần đó với vẻ mặt cố giấu một chút hả hê. Bách Chu ngồi im, tay siết nhẹ lấy thành xe lăn, ánh mắt anh không hề đổi sắc nhưng Xuân Lam, người ngồi ngay cạnh, nhận ra ngay tức khắc nhịp thở anh đã gấp hơn một chút.

Cô đặt tay lên vai anh, một cái chạm nhẹ như một tín hiệu trấn an, rồi quay sang vị khách kia, giọng vẫn niềm nở nhưng sắc bén không kém.

"Bác hỏi câu này hay đấy." Cô nói, cười tươi. "Cháu xin trả lời thay chồng cháu luôn, khỏi cần chờ đến lúc anh ấy nói được. Tuần trước, chính anh ấy là người phát hiện ra hóa đơn nhập nguyên liệu của khu bếp bị đội giá gấp rưỡi so với thị trường, nhờ để ý một con số nhỏ trong sổ chi tiêu mà cháu vô tình để trên bàn. Một người đầu óc không còn minh mẫn thì khó mà soi ra được chuyện nhỏ như vậy giữa hàng trăm con số, bác nhỉ."

Chi tiết đó hoàn toàn có thật, chỉ vài ngày trước Bách Chu đã chỉ ra cho Xuân Lam thấy sự bất thường trong sổ chi tiêu nội bộ bằng cách gõ ngón tay chỉ vào con số rồi viết ra giấy, và Xuân Lam đã lập tức báo lại cho bà bếp trưởng kiểm tra, phát hiện ra một nhà cung cấp đang móc ngoặc nâng giá. Câu trả lời của cô vừa khéo léo bảo vệ Bách Chu, vừa là một sự thật không thể chối cãi khiến vị khách kia phải gật gù, không còn gì để vặn vẹo thêm.

Bách Chu quay sang nhìn cô, ánh mắt anh ánh lên một sự biết ơn sâu sắc xen lẫn ngưỡng mộ. Anh gõ nhẹ ba nhịp liên tiếp lên tay vịn, ký hiệu đặc biệt mà chỉ hai người mới hiểu, nghĩa là "cô đúng là lợi hại". Xuân Lam khẽ liếc anh, môi cong lên một nụ cười đắc ý, như thể đang nói rằng cô biết thừa anh sẽ phản ứng như vậy.

Tin tức về sự thay đổi của Bách Chu dần lan đến tai bà Tuệ Phương, khiến bà không giấu được niềm vui mừng khôn xiết. Một buổi chiều, bà đích thân sang thăm cháu trai sớm hơn thường lệ, ngồi quan sát cảnh Xuân Lam vừa đút cháo cho Bách Chu vừa kể chuyện, cả hai thỉnh thoảng lại có những khoảnh khắc ăn ý đến mức không cần lời nói, khiến bà không kìm được nước mắt xúc động.

"Bách Chu à, con thấy chưa, bà nói không sai mà." Bà nói, giọng run run vì cảm xúc. "Con bé đó đúng là món quà trời ban cho con. Bà đã sống đủ lâu để tin vào duyên số, và bà tin duyên số của hai đứa con không phải chuyện ngẫu nhiên."

Bách Chu nhìn bà nội, rồi quay sang nhìn Xuân Lam đang cười tươi rói bên cạnh, trong lòng anh lần đầu tiên sau một năm dài cảm thấy trái tim mình, thứ đã đóng băng lại vì tuyệt vọng và cô đơn, đang dần dần ấm lên theo từng ngày, từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng chân thành mà người phụ nữ mạnh mẽ này mang lại cho cuộc đời anh.

Đêm đó, khi ngồi một mình bên cửa sổ như thường lệ, Bách Chu lấy ra cuốn sổ tay, chậm rãi viết xuống vài dòng, không phải để đưa cho ai xem, mà chỉ đơn giản là để tự mình ghi lại cảm xúc thật sự trong lòng, điều mà anh chưa từng làm kể từ sau tai nạn.

"Tôi nghĩ mình đang bắt đầu yêu cô ấy."

Anh nhìn dòng chữ đó thật lâu, rồi khẽ mỉm cười một mình trong bóng tối, một nụ cười không ai chứng kiến nhưng lại chân thật hơn bất kỳ nụ cười xã giao nào anh từng nở suốt gần ba mươi năm cuộc đời.

Đã sao chép liên kết chương