Chương 12
Chương 12 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Câu chuyện về ông chú ở quê bị tai biến nhưng vẫn tập luyện phục hồi cứ luẩn quẩn mãi trong đầu Xuân Lam suốt mấy ngày sau bữa tiệc. Cô quyết định phải tìm hiểu cho rõ ràng về tình trạng thật sự của Bách Chu, thay vì chỉ nghe qua loa từ lời kể của Vệ Đình Long.
Một buổi sáng, nhân lúc Bách Chu đang được đưa đi khám định kỳ hằng tháng tại bệnh viện tư nhân mà gia tộc vẫn hợp tác, Xuân Lam tìm gặp riêng vị bác sĩ phụ trách hồ sơ bệnh án của anh, một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài nghiêm túc, kín tiếng.
"Bác sĩ cho tôi hỏi thẳng, tình trạng của chồng tôi có thật sự không còn hy vọng cải thiện nữa hay không?" Cô hỏi, giọng nghiêm túc không vòng vo.
Vị bác sĩ nhìn cô một lúc, có chút do dự trước khi trả lời, dường như cân nhắc xem có nên tiết lộ thông tin này hay không, vì trước đó phía gia tộc, cụ thể là những chỉ đạo từ văn phòng Vĩnh Khôi, đã ngầm yêu cầu bệnh viện không cần quá tích cực trong việc tư vấn các phương án phục hồi chức năng cho bệnh nhân, với lý do "tránh tạo áp lực tâm lý không cần thiết".
"Thành thật mà nói, thưa cô, chấn thương của cậu Bách Chu tuy nghiêm trọng nhưng không phải là không có khả năng phục hồi." Bác sĩ nói, hạ giọng như đang tiết lộ một bí mật. "Tổn thương dây thần kinh vùng cổ và dây thanh quản của cậu ấy, theo đúng phác đồ điều trị chuẩn, hoàn toàn có cơ hội cải thiện đáng kể nếu kiên trì vật lý trị liệu chuyên sâu kết hợp luyện tập phát âm đúng phương pháp trong thời gian dài. Nhưng suốt một năm qua, gia đình chỉ duy trì chế độ chăm sóc cơ bản, chưa từng triển khai một liệu trình phục hồi chức năng bài bản nào cả."
Xuân Lam nghe xong, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ khó tả. Cô hiểu ngay, đây không phải là sự sơ suất vô tình, mà rất có thể là một sự cố ý, để Bách Chu càng lâu không hồi phục, càng có lợi cho những kẻ đang muốn cướp lấy quyền lực từ tay anh.
"Vậy nếu bây giờ bắt đầu một liệu trình bài bản, khả năng thành công là bao nhiêu?" Cô hỏi tiếp, giọng đã lấy lại vẻ bình tĩnh nhưng bên trong là một quyết tâm sắt đá.
"Không có gì chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng với thể trạng hiện tại của cậu ấy, tôi đánh giá khả năng cải thiện đáng kể là hoàn toàn khả thi, có thể mất từ sáu tháng đến một năm kiên trì, thậm chí có thể phục hồi khả năng đi lại một phần và khôi phục giọng nói ở mức độ nào đó." Vị bác sĩ đáp. "Nhưng tôi khuyên cô nên tìm một chuyên gia vật lý trị liệu thật sự tận tâm, người sẵn sàng đồng hành lâu dài, vì đây là một quá trình đòi hỏi sự kiên nhẫn cực lớn từ cả bệnh nhân lẫn người hướng dẫn."
Ngay hôm đó, Xuân Lam bắt đầu âm thầm lên kế hoạch. Cô rút hết số tiền riêng mà bà Tuệ Phương đã tặng cho mình trong ngày cưới, cộng thêm phần lớn khoản trợ cấp sinh hoạt hằng tháng mà cô chưa từng đụng đến vì thói quen tiết kiệm từ nhỏ, dùng để mời về một chuyên gia phục hồi chức năng có tiếng, bác sĩ Vũ Đình Khiêm, người từng có kinh nghiệm điều trị thành công nhiều ca chấn thương cột sống và dây thanh quản phức tạp.
"Tôi muốn giữ chuyện này kín, ít nhất là cho đến khi có kết quả rõ ràng." Cô dặn dò bác sĩ Khiêm khi ông đến biệt phủ lần đầu tiên. "Tôi không muốn ai trong nhà này biết trước, nhất là những người không thật lòng mong muốn chồng tôi khỏe lại."
Bác sĩ Khiêm gật đầu đồng ý, ông cũng nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong hồ sơ điều trị trước đó của Bách Chu, càng thêm khâm phục sự tinh tế và quyết đoán của người phụ nữ trẻ đã tìm đến ông.
Buổi tập đầu tiên diễn ra trong một căn phòng nhỏ được cải tạo lại từ phòng chứa đồ cũ ở tầng dưới, cách xa khu vực sinh hoạt chính để tránh bị chú ý. Bách Chu, khi biết được kế hoạch của Xuân Lam, ban đầu tỏ ra không mấy hào hứng, thậm chí có phần chống đối. Anh đã quá quen với sự thất vọng, và việc bắt đầu lại hy vọng chỉ để rồi có thể phải đối mặt với một lần thất bại nữa, là điều anh không chắc mình còn đủ sức chịu đựng.
Anh viết lên giấy, nét chữ có phần gay gắt: "Tôi đã thử im lặng chấp nhận số phận cả năm nay rồi. Nếu cố mà vẫn thất bại thì sao?"
Xuân Lam đọc xong, không hề tỏ ra mềm mỏng như anh mong đợi, ngược lại còn gằn giọng, ánh mắt nghiêm khắc hiếm thấy.
"Anh nghĩ tôi mổ lợn mười năm nay là dễ dàng lắm sao?" Cô nói. "Có bao nhiêu lần tay tôi bị đứt, bị bỏng vì nước sôi, có bao nhiêu lần tôi muốn bỏ nghề vì quá cực khổ. Nhưng nếu lúc đó tôi bỏ cuộc, thì giờ này gia đình tôi lấy gì mà sống? Anh có quyền sợ thất bại, nhưng anh không có quyền không thử, vì như vậy là anh đang tự tay giao cả cuộc đời mình cho những kẻ đang chờ anh gục ngã."
Câu nói thẳng thắn, đôi khi có phần gay gắt của Xuân Lam, lại có một sức mạnh kỳ lạ khiến Bách Chu không thể phản bác. Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu, ánh mắt đã có chút quyết tâm trở lại.
Buổi tập đầu tiên vô cùng khó khăn. Bác sĩ Khiêm hướng dẫn các bài tập kéo giãn cơ, kích thích thần kinh vùng lưng dưới, mỗi động tác đều khiến Bách Chu đau đớn đến mức mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo. Có lúc anh muốn dừng lại, ánh mắt cầu xin sự thông cảm, nhưng Xuân Lam đứng ngay bên cạnh, không hề mềm lòng.
"Cố thêm chút nữa, chỉ một chút nữa thôi." Cô động viên, giọng vừa cứng rắn vừa ấm áp. "Tôi biết đau lắm, nhưng anh nhớ lại xem, anh đã chịu đựng một năm câm lặng bất lực còn đau đớn hơn thế này nhiều. So với nỗi đau đó, cái đau này chỉ là muỗi đốt thôi."
Bách Chu nghiến răng, cố gắng thêm một lần nữa theo lời cô, và lần đó, anh cảm nhận được một luồng cảm giác râm ran lạ lẫm chạy dọc từ thắt lưng xuống đùi, thứ cảm giác mà đã hơn một năm nay anh không còn nhớ nó tồn tại.
Bác sĩ Khiêm quan sát phản ứng đó, gương mặt ông sáng lên vẻ hài lòng. "Đây là một dấu hiệu rất tích cực, cho thấy các dây thần kinh chưa hoàn toàn bị tổn thương vĩnh viễn như một số chẩn đoán trước đây vẫn nghĩ. Chúng ta cần kiên trì, tôi tin sẽ có tiến triển."
Xuân Lam nhìn Bách Chu, thấy trong ánh mắt anh, lần đầu tiên sau một năm, không còn là sự tuyệt vọng cam chịu, mà là một tia hy vọng thật sự đang nhen nhóm trở lại. Cô mỉm cười, nắm chặt tay anh, thầm hứa với chính mình rằng dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, cô cũng sẽ đồng hành cùng anh đến cùng, từng bước một, cho đến ngày anh có thể tự đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Từ hôm đó, cứ đều đặn mỗi sáng sớm và mỗi buổi chiều muộn, khi cả biệt phủ còn chưa thức giấc hoặc đã lui vào nghỉ ngơi, Xuân Lam lại đích thân đẩy xe lăn đưa Bách Chu xuống căn phòng tập luyện bí mật, đứng cạnh giám sát từng buổi trị liệu cùng bác sĩ Khiêm. Cô còn tự mày mò học thêm vài động tác xoa bóp cơ bản để có thể hỗ trợ anh vào những lúc bác sĩ không có mặt, đôi bàn tay quen cầm dao thớt giờ đây lại nhẹ nhàng xoa dịu từng thớ cơ co cứng nơi lưng và chân anh mỗi tối trước khi ngủ.
Có những hôm tiến triển chậm đến mức cả bác sĩ Khiêm cũng phải thở dài, Bách Chu ngồi thừ người sau một buổi tập không có kết quả gì rõ rệt, ánh mắt lại thoáng chút u ám quay về như những ngày cũ. Những lúc như vậy, Xuân Lam không dùng lời an ủi suông, mà thường kéo anh ra vườn, chỉ cho anh xem gốc mai già đang đâm chồi non sau bao ngày được chăm bón, ẩn dụ giản dị nhưng đủ sức chạm đến lòng kiên nhẫn của một người từng đứng đầu cả một tập đoàn lớn.
"Cây này mấy tháng trước còn khô khốc, tưởng chết rồi, giờ vẫn ra chồi đấy thôi." Cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Người cũng vậy, chỉ cần còn gốc rễ tốt, cứ kiên trì chăm bón đúng cách, không sớm thì muộn cũng sẽ hồi sinh."
Dần dà, những buổi tập bắt đầu cho thấy kết quả rõ rệt hơn. Cảm giác ở hai chân của Bách Chu dần trở lại từng chút một, ban đầu chỉ là những cơn tê rần mơ hồ, sau đó là khả năng cử động nhẹ các ngón chân, rồi đến co duỗi đầu gối trong giới hạn nhỏ. Mỗi lần có tiến triển dù nhỏ nhất, Xuân Lam đều reo lên vui sướng như thể chính cô vừa đạt được một thành tựu lớn lao, khiến Bách Chu không khỏi bật cười trước sự nhiệt tình có phần thái quá của vợ mình.
"Từ từ thôi, cứ như tôi vừa trúng số vậy." Anh viết lên giấy, khóe miệng cong lên một nụ cười bất đắc dĩ nhưng chân thật.
"Đây còn quý hơn trúng số nhiều." Xuân Lam đáp, mắt long lanh. "Trúng số tiêu hết là hết, còn cái này là cả tương lai của anh đấy."
Bác sĩ Khiêm đứng nhìn cảnh hai người đùa giỡn với nhau, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ chính sợi dây tình cảm đang lớn dần giữa hai vợ chồng mới là liều thuốc quý giá nhất cho quá trình hồi phục này, quý giá hơn bất kỳ phác đồ điều trị tiên tiến nào ông từng áp dụng trong suốt bao năm hành nghề.