Chương 19
Chương 19 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Cuộc gặp với Nguyễn Văn Khoa diễn ra trong một căn nhà kho cũ ở ngoại ô, dưới sự sắp xếp cẩn mật của ông Kỳ. Người đàn ông từng là kỹ sư trưởng đầy triển vọng giờ đây gầy rộc, ánh mắt lúc nào cũng đảo quanh cảnh giác như một con thú bị săn đuổi suốt một năm trời.
"Tôi xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi." Khoa nói, giọng nghẹn lại ngay khi nhìn thấy Bách Chu ngồi trên xe lăn trước mặt mình. "Đêm đó, người của ông Vĩnh Khôi tìm đến tôi, dọa sẽ hại cả gia đình tôi nếu tôi dám báo cho cậu biết về khoản tiền bị rút ruột. Họ ép tôi phải cắt phanh xe cậu, nói rằng chỉ cần cậu bị thương nhẹ, mất một thời gian dưỡng bệnh là đủ để họ giải quyết êm đẹp mọi chuyện. Tôi không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy... Tôi đã sống trong dằn vặt suốt một năm qua."
Anh ta run rẩy lấy ra một chiếc ổ cứng nhỏ giấu kỹ trong lớp lót áo khoác, cùng với một đoạn ghi âm cũ lưu trong điện thoại, ghi lại rõ ràng giọng nói của kẻ đã đe dọa mình, một trợ lý thân tín tên Thành làm việc trực tiếp dưới quyền Vĩnh Khôi.
"Đây là toàn bộ báo cáo tài chính gốc tôi sao lưu trước khi bị ép phải giao nộp bản chính, và đoạn ghi âm cuộc gọi đe dọa. Tôi giữ lại phòng thân, không ngờ có ngày lại dùng đến." Khoa nói, tay đưa ổ cứng cho Xuân Lam. "Tôi sẵn sàng làm chứng trước pháp luật, dù có phải trả giá thế nào."
Bách Chu nhìn người kỹ sư từng vô tình bị kéo vào bi kịch của mình, ra hiệu một câu ngắn gọn đầy chân thành: "Cảm ơn anh đã can đảm. Chuyện của anh, tôi sẽ đảm bảo công lý."
"Còn một chuyện nữa cậu cần biết." Khoa nói thêm, giọng vẫn còn run. "Người thợ máy trực tiếp cắt phanh xe cậu, tên thật là Đức, có vết sẹo ở cằm như cậu còn nhớ. Sau khi xong việc, hắn cũng bị chính ông Thành gí tiền bắt phải biến mất khỏi thành phố ngay trong đêm, y hệt như tôi. Nếu tìm được hắn, lời khai của hắn sẽ khớp hoàn toàn với những gì tôi vừa kể, đủ để không ai có thể chối cãi được nữa."
Xuân Lam ghi vội chi tiết đó vào cuốn sổ tay, quay sang nhờ ông Kỳ tiếp tục truy tìm tung tích người thợ máy tên Đức trong quỹ thời gian ít ỏi còn lại trước ngày đại hội. Cô cũng đề nghị Khoa ghi lại toàn bộ lời khai trên một đoạn video ngắn, vừa để làm bằng chứng dự phòng, vừa để anh không phải mạo hiểm xuất hiện công khai quá sớm trước khi có sự bảo vệ đầy đủ từ phía pháp luật.
"Anh có thể giữ an toàn cho gia đình tôi không?" Khoa hỏi, ánh mắt đầy lo âu. "Mẹ tôi già rồi, tôi không muốn bà phải chịu liên lụy vì tôi."
"Tôi hứa sẽ lo chu đáo, cả về mặt an toàn lẫn pháp lý cho anh và gia đình, một khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng." Xuân Lam đáp, giọng chắc nịch như một lời cam kết danh dự. "Anh đã đủ can đảm để nói ra sự thật, chúng tôi sẽ không để anh phải đơn độc gánh chịu hậu quả."
Có được bằng chứng cốt lõi trong tay, Xuân Lam và Bách Chu dành trọn những ngày còn lại để chuẩn bị kỹ lưỡng, đối chiếu từng con số trong báo cáo tài chính gốc với báo cáo chính thức mà Vĩnh Khôi đã trình lên Hội đồng quản trị suốt một năm qua, đánh dấu rõ từng điểm chênh lệch, từng chữ ký, từng con dấu đáng ngờ.
Sáng ngày đại hội cổ đông, hội trường lớn của Tập đoàn Úc Thịnh chật kín người, từ các thành viên Hội đồng quản trị, cổ đông lớn nhỏ, đến đại diện truyền thông được mời đến đưa tin về sự kiện quan trọng bậc nhất trong lịch sử gần đây của tập đoàn. Bách Chu, ngồi trên xe lăn, xuất hiện cùng Xuân Lam đi bên cạnh, ánh mắt cả hội trường đổ dồn về phía họ với đủ loại cảm xúc, tò mò, thương cảm, và cả những ánh nhìn dò xét đầy toan tính.
Vĩnh Khôi đứng trên bục phát biểu, phong thái vẫn điềm tĩnh, chững chạc như thường lệ, nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra những giọt mồ hôi lấm tấm nơi thái dương ông ta, dấu hiệu của sự căng thẳng tột độ đang bị kìm nén.
"Kính thưa quý vị cổ đông, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây để đưa ra một quyết định quan trọng, ảnh hưởng đến tương lai của cả tập đoàn." Ông ta mở đầu, giọng đầy vẻ trang trọng giả tạo. "Suốt hơn một năm qua, cháu trai tôi, cậu Bách Chu, đã phải chịu đựng một biến cố đau lòng. Chúng ta đều mong cậu ấy sớm bình phục, nhưng vì trách nhiệm với hàng ngàn cổ đông và nhân viên, chúng ta cần một quyết định dứt khoát cho vị trí lãnh đạo."
Ông ra hiệu cho trợ lý đưa lên màn hình lớn một tài liệu được đóng dấu của một phòng khám tâm lý, tuyên bố đó là kết quả đánh giá "khách quan" mới nhất về tình trạng tâm thần của Bách Chu.
"Đây là bản đánh giá tâm lý mới nhất, do các chuyên gia hàng đầu thực hiện, kết luận rằng do cách ly xã hội kéo dài và sang chấn tâm lý nặng nề, khả năng phán đoán và ra quyết định của cậu Bách Chu hiện không còn đủ tin cậy để đảm nhận vị trí lãnh đạo cấp cao." Vĩnh Khôi đọc to, giọng đầy vẻ đau xót giả tạo. "Vì vậy, tôi đề nghị Hội đồng quản trị và toàn thể cổ đông thông qua quyết định miễn nhiệm vĩnh viễn cậu Bách Chu khỏi mọi vị trí trong tập đoàn, chính thức bổ nhiệm cậu Gia Bân vào ghế Tổng giám đốc."
Cả hội trường xôn xao bàn tán. Một vài cổ đông gật gù đồng tình trước vẻ "khách quan khoa học" của tài liệu, trong khi những người khác, trong đó có ông Đặng, cau mày tỏ vẻ nghi ngờ nhưng chưa có căn cứ để phản bác ngay.
"Ông Vĩnh Khôi, tôi muốn hỏi rõ, phòng khám nào đã thực hiện đánh giá này, và cậu Bách Chu có được thông báo, có mặt trực tiếp trong buổi đánh giá đó hay không?" Ông Đặng đứng dậy chất vấn, giọng đanh thép hiếm thấy ở một người vốn ôn hòa. "Tôi thấy lạ là một quyết định quan trọng như vậy lại không có sự tham vấn trực tiếp từ đương sự."
"Cậu Bách Chu hiện không đủ điều kiện sức khỏe để tham gia trực tiếp vào các buổi đánh giá phức tạp, chúng tôi đã làm việc với bác sĩ điều trị chính để có được đánh giá khách quan nhất." Vĩnh Khôi đáp trả trơn tru, không hề tỏ ra lúng túng, dù trong lòng ông ta bắt đầu cảm nhận được một sự bất an mơ hồ trước ánh mắt sắc bén của ông Đặng.
"Vậy tôi đề nghị hoãn biểu quyết cho đến khi có một đánh giá độc lập thứ hai, để đảm bảo tính công bằng cho tất cả các bên." Ông Đặng tiếp tục, không chịu lùi bước.
"Việc trì hoãn thêm sẽ chỉ gây bất ổn thêm cho thị trường và tâm lý cổ đông." Vĩnh Khôi phản bác ngay, giọng bắt đầu có chút gay gắt. "Chúng ta đã chờ đợi đủ lâu rồi, thưa ông Đặng."
Xuân Lam siết chặt tay Bách Chu dưới gầm bàn, cảm nhận rõ những ngón tay anh cũng đang run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn phẫn nộ đang dồn nén đến cực điểm. Đây chính xác là kịch bản tồi tệ nhất mà họ đã lo sợ, một đòn đánh được chuẩn bị kỹ lưỡng nhằm dồn họ vào đường cùng ngay trước toàn thể cổ đông, không còn đường lui.
"Nếu không ai phản đối, tôi đề nghị chúng ta tiến hành biểu quyết ngay bây giờ." Vĩnh Khôi nói, giọng đầy vẻ tự tin, ánh mắt lướt qua Bách Chu với một tia đắc thắng khó che giấu.
Gia Bân đứng ở hàng ghế đầu, không giấu được nụ cười mãn nguyện, trong khi vài tên vệ sĩ lạ mặt mà hắn thuê riêng đã âm thầm đứng chốt tại các lối ra vào hội trường, một sự chuẩn bị đề phòng bất trắc mà chỉ có Xuân Lam, với sự nhạy bén quan sát vốn có, mới kịp nhận ra.
Cô liếc mắt đếm nhanh, có tất cả bốn tên đứng rải rác quanh hội trường, ăn mặc như nhân viên hậu cần nhưng dáng đứng và ánh mắt cảnh giác lại tố cáo rõ ràng bản chất thật của chúng. Cô đoán ngay, đây hẳn là lực lượng dự phòng của Gia Bân, sẵn sàng ra tay nếu tình huống đi chệch khỏi kịch bản đã định sẵn, có thể để áp chế bất kỳ ai dám phản đối quá khích, hoặc tệ hơn, để tiêu hủy chứng cứ nếu cần. Cô lặng lẽ siết chặt tay xách nhỏ đang để dưới ghế, nơi cất giữ bản sao toàn bộ tài liệu và chiếc ổ cứng quý giá, chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất có thể xảy đến bất cứ lúc nào.
Đúng lúc thư ký đại hội chuẩn bị phát phiếu biểu quyết, một tiếng động cơ xe lăn vang lên giữa không gian im lặng căng thẳng của hội trường.
Bách Chu, hai tay bấu chặt vào thành ghế, từ từ nhích người về phía trước, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm chưa từng có, hướng thẳng về phía người chú họ đang đứng trên bục, chuẩn bị cho khoảnh khắc mà anh đã âm thầm khổ luyện suốt nhiều tháng trời để có được.
Cả hội trường chợt im bặt, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía chiếc xe lăn đang khe khẽ chuyển động, không ai biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được một điều gì đó lớn lao đang chuẩn bị bùng nổ giữa bầu không khí căng như dây đàn của phòng họp đại hội cổ đông hôm đó.