Chương 16
Chương 16 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Báo cáo mà Vĩnh Khôi nhận được đến từ chính người phụ trách theo dõi các khoản chuyển khoản ẩn danh gửi cho mẹ của Nguyễn Văn Khoa, một biện pháp phòng ngừa mà ông ta đã âm thầm duy trì suốt một năm qua để đảm bảo không ai có thể lần ra dấu vết của kỹ sư trưởng công trường năm xưa.
"Có người vừa liên hệ với dịch vụ chuyển khoản trung gian, hỏi thăm về nguồn gốc các khoản tiền gửi cho gia đình họ Nguyễn ở huyện lân cận." Người trợ lý báo cáo, giọng thận trọng. "Chúng tôi không xác định được chính xác ai đứng sau, nhưng cách thức dò hỏi rất chuyên nghiệp, có vẻ như một người có nghề trong lĩnh vực điều tra."
Vĩnh Khôi ngồi im lặng một lúc lâu, đầu óc quay cuồng tính toán. Ông ta đã quá cẩn thận trong suốt một năm qua, không thể tin rằng lại có kẻ nào đó dám lần theo dấu vết nguy hiểm này vào đúng thời điểm nhạy cảm khi đại hội cổ đông đang đến gần.
"Kiểm tra lại toàn bộ những người có khả năng đứng sau việc này." Ông ra lệnh. "Đặc biệt chú ý đến bất kỳ ai có liên hệ gần gũi với Bách Chu gần đây."
Chỉ một ngày sau, báo cáo tiếp theo đưa đến một cái tên khiến Vĩnh Khôi giật mình: Đàm Xuân Lam. Người của ông ta phát hiện cô đã có vài cuộc gặp gỡ bí mật với một người đàn ông lớn tuổi tại một quán cà phê hẻo lánh, và trước đó không lâu, cô cũng đã hỏi thăm bà bếp trưởng về người cháu rể làm nghề điều tra.
"Con bé đó..." Vĩnh Khôi nghiến răng, gương mặt tối sầm lại. Ông ta không ngờ, chính cô gái quê mà ông từng coi thường lại là người phát hiện ra manh mối nguy hiểm nhất đe dọa trực tiếp đến toàn bộ kế hoạch mà ông đã dày công xây dựng suốt hơn một năm qua.
Ông lập tức triệu tập Gia Bân đến bàn bạc, giọng đầy vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.
"Tình hình đã khác trước rồi, con bé đó không đơn giản chỉ là một cô gái quê mạnh khỏe nữa, nó đang thật sự điều tra vào chuyện của chúng ta." Ông nói. "Chúng ta phải ra tay ngay, trước khi nó tìm ra được thằng Khoa. Nhưng lần này không thể manh động như vụ đột nhập trước, cần phải kín đáo và hiệu quả hơn."
"Vậy ba định làm gì?" Gia Bân hỏi, trong lòng vừa lo lắng vừa háo hức được trả thù sau lần bị bẽ mặt trước đó.
"Hai hướng." Vĩnh Khôi nói, giọng lạnh lùng tính toán. "Thứ nhất, cho người xuống quê nó, tìm cách gây áp lực lên gia đình, để nó phải phân tâm lo lắng cho người thân, không còn tâm trí tập trung vào việc điều tra nữa. Thứ hai, tung tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội, bôi nhọ danh dự của nó, khiến dư luận quay lưng, cả gia tộc cũng mất niềm tin vào nó, từ đó dễ dàng cô lập và loại bỏ ảnh hưởng của nó đối với Bách Chu."
Kế hoạch được triển khai ngay trong đêm đó. Một nhóm người lạ mặt xuất hiện tại thôn Gò Dừa, tự xưng là nhân viên thu hồi nợ của một công ty tài chính, đến gây áp lực với gia đình Đàm Văn Tòng về một khoản vay giả mạo mà họ bịa đặt ra, khiến cả nhà hoang mang lo sợ.
"Ông bà thiếu nợ công ty chúng tôi ba trăm triệu, không trả thì chúng tôi sẽ cho người đến xiết nhà, xiết cả cái quầy thịt ngoài chợ luôn." Một gã trong nhóm quát tháo, giọng đầy đe dọa.
Đàm Văn Tòng, dù đã hồi phục sau ca phẫu thuật nhưng sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn bình phục, hoảng hốt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng gọi điện cho con gái báo tin.
Cùng lúc đó, trên mạng xã hội, một loạt tài khoản ẩn danh bắt đầu lan truyền những bài viết bịa đặt về Xuân Lam, dựng chuyện cô từng có tiền án trộm cắp ở quê, rồi thêu dệt thêm rằng cô cưới Bách Chu chỉ vì mưu đồ chiếm đoạt tài sản, thậm chí còn ghép ảnh giả tạo cho thấy cô đang bí mật gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt, ngụ ý cô đang ngoại tình sau lưng người chồng tàn tật.
Những bài viết đó nhanh chóng lan truyền trong giới thượng lưu vốn đã có sẵn định kiến với xuất thân của Xuân Lam, khiến không ít người bắt đầu bàn tán, dè bỉu, thậm chí một số đối tác làm ăn của tập đoàn cũng gọi điện tỏ ý lo ngại về hình ảnh của gia tộc họ Úc.
Xuân Lam nhận được cuộc gọi của cha giữa lúc đang ở biệt phủ, giọng ông run rẩy đầy hoảng loạn qua điện thoại. Cô lập tức tái mặt, tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch.
"Ba, ba bình tĩnh, con sẽ giải quyết ngay." Cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục một cơn giận dữ khó tả. "Ba đừng để họ vào nhà, con sẽ gọi người xuống hỗ trợ ngay lập tức."
Cúp máy, cô lập tức tìm Vệ Đình Long nhờ giúp đỡ, đồng thời gọi điện báo cho Bách Chu biết tình hình qua tấm bảng chữ cái. Anh nghe xong, gương mặt biến sắc, ra hiệu ngay lập tức yêu cầu Vệ Đình Long điều động đội bảo vệ riêng của gia đình xuống thôn Gò Dừa hỗ trợ khẩn cấp, đồng thời báo công an địa phương can thiệp.
Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, nhóm người lạ mặt bị đội bảo vệ của Úc gia phối hợp cùng công an địa phương xua đuổi, cha mẹ Xuân Lam được bảo vệ an toàn, nhưng cơn hoảng loạn mà gia đình cô trải qua đêm đó vẫn để lại một nỗi ám ảnh không nhỏ.
Về phần tin đồn trên mạng xã hội, dù bộ phận truyền thông của tập đoàn đã nhanh chóng vào cuộc xử lý gỡ bỏ, nhưng thiệt hại về mặt danh dự và tâm lý đối với Xuân Lam là điều không thể xóa bỏ hoàn toàn trong một sớm một chiều.
Vệ Đình Long, sau khi âm thầm điều tra nguồn gốc các bài viết bịa đặt, phát hiện một trong những tài khoản ẩn danh lan truyền tin đồn sớm nhất có địa chỉ IP trùng khớp với khu vực văn phòng riêng của Kiều Nhã Vy, dù không đủ để làm bằng chứng pháp lý nhưng cũng đủ để ông khẳng định trong lòng ai mới thật sự là kẻ đứng sau màn kịch bẩn thỉu này.
"Mợ chủ, tôi nghĩ mợ nên cẩn thận với cô Nhã Vy hơn nữa." Ông nói riêng với Xuân Lam, giọng đầy ẩn ý. "Người ngoài nhìn vào tưởng cô ta chỉ là bạn cũ của cậu chủ, nhưng theo tôi quan sát, mọi rắc rối xảy đến với mợ gần đây đều thấp thoáng bóng dáng cô ta đứng phía sau."
Xuân Lam gật đầu, trong lòng càng thêm cảnh giác. Vài ngày sau, tại một buổi từ thiện do chính Nhã Vy đứng ra tổ chức với danh nghĩa gây quỹ cho trẻ em vùng cao, cô chạm mặt Nhã Vy giữa đám đông quan khách, ánh mắt hai người giao nhau đầy ngầm ý.
"Chị Lam dạo này chắc mệt mỏi lắm nhỉ, nghe nói trên mạng người ta đồn đại ghê quá." Nhã Vy nói, giọng giả vờ thương cảm nhưng khóe mắt lại ánh lên vẻ hả hê không giấu nổi. "Em thấy tội cho chị ghê, làm dâu nhà giàu mà khổ sở đủ đường."
Xuân Lam nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng điềm tĩnh nhưng sắc như dao. "Cảm ơn cô đã quan tâm. Nhưng tôi nghĩ, người tung tin đồn thất thiệt hại người khác, trước sau gì cũng sẽ bị chính cái bẫy mình giăng ra làm hại lại thôi. Ở quê tôi có câu, gieo gió gặt bão, cô Vy chắc cũng biết câu đó chứ."
Nhã Vy sững người trong giây lát, nụ cười trên môi cứng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, bỏ đi mà không dám đáp trả thêm câu nào, trong lòng thầm cảnh giác rằng có lẽ Xuân Lam đã bắt đầu nghi ngờ vai trò thật sự của mình trong toàn bộ chuỗi sự việc vừa qua.
Tin tức về vụ việc cũng đến tai bà Tuệ Phương, khiến bà vô cùng tức giận. Bà đích thân triệu tập một cuộc họp gia đình nhỏ, tuyên bố thẳng thừng trước mặt vài người thân cận rằng bất kỳ ai tiếp tục lan truyền hay tin theo những tin đồn vô căn cứ về con dâu bà sẽ phải chịu trách nhiệm trước bà, khiến không khí trong biệt phủ tạm thời lắng dịu lại phần nào.
Đêm đó, khi ngồi một mình trong phòng, đọc lại những bình luận ác ý dưới các bài viết bịa đặt về mình, Xuân Lam lần đầu tiên kể từ ngày bước chân vào biệt phủ Úc gia cảm thấy một sự mệt mỏi, tổn thương thật sự len lỏi trong lòng, khác hẳn với vẻ ngoài luôn mạnh mẽ, bất khuất mà cô vẫn thể hiện trước mặt mọi người.
Bách Chu, khi biết được tâm trạng của cô qua ánh mắt đượm buồn hiếm thấy, đã tự mình cố gắng lăn xe đến phòng cô, một hành động khó khăn nhưng anh vẫn kiên quyết thực hiện. Anh ra hiệu, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và quyết tâm.
"Đây là lỗi của tôi, vì tôi mà cô phải chịu khổ thế này."
Xuân Lam nhìn anh, lắc đầu, cố gắng lấy lại vẻ mạnh mẽ quen thuộc. "Không phải lỗi của anh, là lỗi của những kẻ hèn nhát chỉ dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để hại người khác. Tôi không sợ chúng, chỉ là hơi buồn vì cha mẹ tôi bị liên lụy thôi. Nhưng anh yên tâm, chuyện này càng khiến tôi thêm quyết tâm phải vạch trần bộ mặt thật của kẻ đứng sau, không để chúng tiếp tục lộng hành thêm nữa."
Bách Chu nắm chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng lẫn xót xa. Đêm đó, hai người ngồi bên nhau rất lâu trong im lặng, không cần thêm bất kỳ lời nào, chỉ có hơi ấm từ bàn tay đan chặt vào nhau là đủ để cả hai cùng vững lòng bước tiếp trên con đường đầy chông gai phía trước.