Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Những ngày sau đại hội cổ đông đầy biến động, cơ quan điều tra kinh tế chính thức vào cuộc, phối hợp cùng phía Tập đoàn Úc Thịnh rà soát toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan đến dự án Riverside. Với bằng chứng cụ thể từ báo cáo tài chính gốc do Khoa cung cấp, đối chiếu với báo cáo chính thức đầy sai lệch mà Vĩnh Khôi đã trình lên Hội đồng quản trị suốt hơn một năm qua, các điều tra viên nhanh chóng xác định được đường đi của khoản tiền một trăm hai mươi tỷ đồng bị rút ruột, phần lớn được chuyển qua nhiều lớp công ty vỏ bọc trước khi đổ về những tài khoản đứng tên người thân của Vĩnh Khôi.

Nguyễn Văn Khoa, sau khi biết tin đại hội cổ đông đã lật tẩy được một phần âm mưu, quyết định tự mình ra trình diện cơ quan điều tra, mang theo toàn bộ bằng chứng còn lại mà anh giữ kín suốt một năm qua, chính thức trở thành nhân chứng quan trọng nhất trong vụ án.

"Tôi biết mình cũng có lỗi khi đã ra tay theo lệnh của họ, dù bị ép buộc." Khoa khai trước cơ quan điều tra, giọng đầy hối hận. "Nhưng tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật, miễn là sự thật được phơi bày, và cậu Bách Chu được trả lại công bằng."

Lời khai chi tiết của Khoa, kết hợp với đoạn ghi âm đe dọa từ Thành, cùng với việc xác định được người thợ máy tên Đức đang lẩn trốn tại một tỉnh miền núi phía Bắc và nhanh chóng bị bắt giữ sau đó, đã tạo thành một chuỗi bằng chứng khép kín hoàn toàn không còn kẽ hở nào để Vĩnh Khôi có thể chối cãi.

Trước sức ép của bằng chứng và dư luận, Thành, trợ lý thân tín từng trực tiếp đe dọa Khoa, cũng nhanh chóng khai báo toàn bộ để được hưởng khoan hồng, xác nhận mọi mệnh lệnh đều xuất phát trực tiếp từ Vĩnh Khôi, bao gồm cả kế hoạch tổ chức vụ đột nhập đe dọa Xuân Lam và vụ chặn xe hãm hại trên đường ngoại thành.

Vĩnh Khôi và Gia Bân chính thức bị khởi tố với hàng loạt tội danh nghiêm trọng, từ tham ô tài sản, cố ý gây thương tích, đến âm mưu giết người. Hình ảnh hai cha con từng một thời quyền lực, đạo mạo trong giới kinh doanh, nay xuất hiện trên các bản tin với còng số tám trên tay, trở thành một cú sốc lớn không chỉ với gia tộc họ Úc mà còn với toàn bộ giới thượng lưu vốn quen nhìn nhận họ như những người đáng kính trọng.

Trong quá trình điều tra mở rộng, cơ quan chức năng cũng phát hiện ra vai trò của Kiều Nhã Vy trong toàn bộ chuỗi sự việc, từ việc chủ mưu tung tin đồn thất thiệt bôi nhọ danh dự Xuân Lam trên mạng xã hội, đến việc nhận tiền từ Gia Bân để thực hiện các âm mưu chia rẽ trong biệt phủ. Dữ liệu giao dịch ngân hàng cùng tin nhắn trao đổi giữa cô ta và Gia Bân được thu thập làm bằng chứng, khiến Nhã Vy không còn cách nào chối cãi.

"Tôi chỉ giúp đỡ theo lời nhờ vả của anh Bân thôi, tôi không biết mọi chuyện nghiêm trọng đến mức đó." Nhã Vy cố gắng biện minh khi bị mời đến làm việc, nhưng lời giải thích yếu ớt đó không thể xóa bỏ trách nhiệm của cô ta trong việc cố ý phá hoại danh dự người khác.

Vụ việc của Nhã Vy tuy không nghiêm trọng bằng tội danh của cha con Vĩnh Khôi, nhưng cũng đủ khiến cô ta bị xử phạt hành chính nặng nề vì hành vi vu khống, đồng thời hoàn toàn mất đi vị thế trong giới thượng lưu vốn đã biết chuyện, bị chính những người bạn từng thân thiết quay lưng không thương tiếc.

Trong buổi làm việc cuối cùng với cơ quan điều tra, Gia Bân, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, ngồi thụp trên ghế, gương mặt hốc hác sau nhiều ngày bị tạm giữ.

"Tôi chỉ làm theo lời ba tôi thôi, tôi không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này." Hắn phân trần với điều tra viên, giọng run rẩy. "Tôi chỉ muốn có được vị trí xứng đáng với năng lực của mình."

Lời biện minh đó, khi được thuật lại cho Bách Chu nghe, chỉ khiến anh lắc đầu chua chát. "Năng lực xứng đáng không phải thứ có được bằng cách cướp đoạt từ người khác bằng thủ đoạn tàn nhẫn. Đó là bài học mà có lẽ giờ đây, khi đã quá muộn, em họ tôi mới bắt đầu hiểu ra."

Về phần Vĩnh Khôi, trong buổi thẩm vấn cuối cùng trước khi hồ sơ được chuyển sang tòa án, ông ta vẫn cố chấp không chịu nhận hết trách nhiệm, đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho áp lực gia tộc, cho sự bất công mà ông ta cho rằng cha mình từng phải chịu đựng suốt mấy chục năm trước. Nhưng trước hàng loạt bằng chứng không thể chối cãi, cùng lời khai thống nhất từ Khoa, từ Đức, từ Thành, mọi lời biện minh của ông ta đều trở nên vô nghĩa.

Tin tức về việc cha con Vĩnh Khôi chính thức bị khởi tố lan truyền khắp giới kinh doanh, kéo theo đó là hàng loạt bài báo phân tích, mổ xẻ toàn bộ âm mưu tinh vi kéo dài hơn một năm nhằm cướp đoạt cả một đế chế kinh doanh từ chính người cháu ruột tật nguyền của mình, khiến dư luận không khỏi phẫn nộ xen lẫn xót xa cho những gì Bách Chu đã phải trải qua.

Bà Tuệ Phương, khi nghe toàn bộ sự thật được phơi bày, ngồi lặng người rất lâu trong phòng trà quen thuộc, ánh mắt bà vừa đau xót vừa nhẹ nhõm.

"Bà đã nghi ngờ từ lâu, nhưng không ngờ sự thật lại tàn nhẫn đến mức này." Bà nói với Bách Chu, giọng run run. "Chú con, dù gì cũng là em ruột của cha con, bà thật sự không ngờ lòng tham có thể khiến con người ta mất hết nhân tính đến vậy."

Bách Chu, giọng nói đã dần trở nên vững vàng hơn sau mỗi ngày luyện tập, nắm lấy tay bà nội an ủi.

"Bà đừng tự trách mình. Ít nhất, sự thật cuối cùng cũng đã được phơi bày, và cháu vẫn còn bà, còn Xuân Lam ở bên cạnh. Đó là điều may mắn nhất mà cháu có được sau tất cả những chuyện đã xảy ra."

Trong lúc cả gia tộc còn đang xôn xao trước những diễn biến chấn động, một cuộc họp Hội đồng quản trị khẩn cấp được triệu tập để chính thức khôi phục lại toàn bộ chức vụ và quyền hạn cho Úc Bách Chu, đồng thời bãi nhiệm vĩnh viễn mọi vị trí của Vĩnh Khôi và Gia Bân trong tập đoàn.

Ông Đặng, người đóng vai trò quan trọng trong việc lên tiếng bảo vệ lẽ phải ngay tại đại hội cổ đông, được đề cử tạm thời hỗ trợ Bách Chu trong giai đoạn chuyển giao, một sự ghi nhận xứng đáng cho lòng chính trực mà ông đã thể hiện.

Tối hôm đó, Xuân Lam gọi điện về quê báo tin cho gia đình, giọng cô không giấu được sự nhẹ nhõm lẫn xúc động. Đàm Văn Kiên nghe tin qua điện thoại, reo lên sung sướng đến mức làm rơi cả chiếc điện thoại xuống sàn nhà, trong khi Đàm Thị Gấm chỉ biết lặp đi lặp lại lời cảm tạ trời phật đã phù hộ cho con gái mình vượt qua được cơn hoạn nạn.

"Chị Lam, vậy là chị thắng thật rồi hả?" Kiên hỏi, giọng đầy phấn khích qua điện thoại. "Em nói với tụi bạn là chị em đang sống trong biệt phủ với đại gia đình tập đoàn, đứa nào cũng tưởng em xạo."

"Ừ, chị thắng rồi." Xuân Lam cười, giọng ấm áp. "Nhưng cái đó không quan trọng bằng việc chồng chị giờ đã nói được, đi được rồi. Đó mới là chiến thắng thật sự."

Ngay cả những người làm trong biệt phủ, những người từng thì thầm bàn tán, khinh miệt xuất thân quê mùa của Xuân Lam trong những ngày đầu cô mới đến, giờ đây nhìn cô bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, vừa nể phục vừa biết ơn, khi biết chính cô là người đã âm thầm cứu vãn cả cơ nghiệp của gia tộc mà họ đang phục vụ.

"Cảm ơn ông đã tin tưởng và lên tiếng đúng lúc." Bách Chu nói với ông Đặng trong buổi gặp mặt đầu tiên sau đại hội, giọng anh tuy vẫn còn đôi chút khàn nhưng đã rõ ràng, mạch lạc hơn rất nhiều. "Nếu không có sự ủng hộ của ông ngay thời điểm quan trọng đó, mọi chuyện có thể đã đi theo một hướng khác."

"Tôi chỉ làm những gì lương tâm mách bảo thôi, cậu Bách Chu." Ông Đặng đáp, mỉm cười. "Với lại, chính vợ cậu mới là người thuyết phục tôi tin rằng vẫn còn hy vọng cho lẽ phải trong cái thế giới đầy toan tính này."

Xuân Lam đứng bên cạnh, mỉm cười nhẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả sau bao ngày căng thẳng đối mặt hiểm nguy. Cô nhìn Bách Chu, người đàn ông từng câm lặng bất động suốt một năm dài, giờ đây đang đứng đó, không chỉ giành lại được tiếng nói và cơ nghiệp, mà còn giành lại được cả phẩm giá và vị thế xứng đáng của chính mình.

"Vậy là xong rồi." Cô nói khẽ, nắm lấy tay anh.

"Chưa xong đâu." Bách Chu đáp, giọng anh vang lên rõ ràng, ấm áp. "Tôi vẫn còn phải học cách đi lại vững vàng hơn, học cách nói chuyện trôi chảy hơn. Nhưng ít nhất, từ hôm nay, tôi không còn phải chiến đấu một mình trong bóng tối nữa."

Ngoài kia, nắng chiều rọi qua khung cửa kính lớn của phòng họp, chiếu sáng cả hai bóng người đang đứng tựa vào nhau, đánh dấu sự khép lại của một chương đen tối nhất trong lịch sử gia tộc họ Úc, và mở ra một khởi đầu mới, nơi công lý và tình yêu cuối cùng cũng đã tìm được chỗ đứng xứng đáng của mình.

Đã sao chép liên kết chương