Chương 8
Chương 8 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Suốt hai tuần đầu tiên sau lễ cưới, Úc Bách Chu tự nhận mình cần một khoảng thời gian để làm quen với việc trong nhà đột nhiên có thêm một người, một người ồn ào theo cách mà anh chưa từng trải qua trong suốt hai mươi chín năm cuộc đời.
Xuân Lam không phải kiểu người biết giữ ý giữ tứ theo chuẩn mực mà anh vẫn quen thấy ở những phụ nữ trong giới thượng lưu. Cô đi lại trong biệt phủ với bước chân dứt khoát, nói chuyện với người làm bằng giọng thẳng thắn không màu mè, thậm chí có hôm còn xắn tay áo lên phụ bà bếp trưởng bê cả một thùng rau nặng trịch từ sân sau vào bếp mà không cần ai giúp, trong khi lẽ ra một "mợ chủ" chỉ cần ngồi chỉ tay năm ngón.
Ban đầu, điều đó khiến Bách Chu khó chịu thật sự. Anh đã quen với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối trong gian phòng cuối dãy đông, quen với nhịp sống chậm rãi, có phần u ám nhưng ít nhất là dễ đoán. Sự xuất hiện của Xuân Lam giống như một cơn gió lốc bất ngờ ùa vào, xáo trộn mọi thứ theo cách anh không kiểm soát được, và với một người đã mất kiểm soát cơ thể mình suốt một năm, việc mất thêm quyền kiểm soát không gian sống của mình khiến anh càng thêm bực bội.
Có buổi sáng, anh nghe thấy tiếng cô cười vang từ ngoài sân, tiếng cười to, thoải mái, không hề kiểu cách như tiếng cười được huấn luyện của những tiểu thư anh từng gặp trong các buổi tiệc gia tộc. Anh nhíu mày, gõ ngón tay lên tay vịn xe lăn ra hiệu cho Vệ Đình Long đóng cửa sổ lại.
"Cậu chủ không thích tiếng ồn sao?" Vệ Đình Long hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào tâm trạng của cậu chủ.
Bách Chu không trả lời, chỉ quay mặt đi. Nhưng vài phút sau, khi tiếng cười đã dứt, anh lại thấy trong lòng có gì đó trống trải lạ thường, như thể vừa mất đi một thứ mà chính anh cũng không muốn thừa nhận là mình đang mong chờ.
Sự khó chịu ban đầu ấy dần dần chuyển hóa thành một cảm giác khác, bắt đầu từ buổi tiệc trà mà anh chứng kiến Xuân Lam đối đáp với vị phu nhân giàu có và với chính Gia Bân. Anh đã quan sát rất kỹ, từ ánh mắt, giọng nói, đến cách cô đứng thẳng lưng không hề khuất phục trước những lời châm chọc bóng gió. Đó là lần đầu tiên sau một năm, anh thấy có người dám đối đầu trực diện với chính những kẻ đang âm thầm chèn ép anh, mà không hề tỏ ra sợ hãi hay cần đến sự bảo trợ của bất kỳ ai.
Rồi đến chuyện Gia Bân định tát cô gái làm công, Xuân Lam xuất hiện đúng lúc, giữ chặt tay hắn lại bằng một sức mạnh mà chính Bách Chu, dù đã nghe kể về khả năng đặc biệt của cô từ trước, vẫn không khỏi kinh ngạc khi tận mắt chứng kiến qua khung cửa sổ phòng mình nhìn xuống sân sau.
Anh nhận ra, người phụ nữ này không hề sợ hãi trước bất kỳ ai trong cái gia tộc đầy quyền lực và toan tính này, kể cả trước chính anh.
Điều đó khiến Bách Chu vừa ngạc nhiên vừa có chút gì đó như bị tổn thương lòng tự ái, dù trong sâu thẳm anh biết đó là một cảm giác vô lý. Suốt một năm qua, anh đã quen với việc mọi người xung quanh, từ người thân đến người làm, đều đối xử với anh bằng một thái độ nương nhẹ, thận trọng, đôi khi đến mức giả tạo, như thể anh là một món đồ sứ dễ vỡ cần được nâng niu.
Xuân Lam thì khác hẳn. Ngay từ đêm đầu tiên, cô đã nói thẳng với anh rằng cô sẽ không thương hại anh, sẽ đối xử với anh như một con người bình thường, và cô đã giữ đúng lời hứa đó theo cách khiến Bách Chu vừa khó chịu vừa không thể phủ nhận rằng đây chính xác là thứ anh cần, dù trước đó anh chưa từng dám thừa nhận với chính mình.
Một buổi chiều, khi Vệ Đình Long đẩy xe lăn đưa anh ra vườn hóng gió theo thói quen, hai người tình cờ chạm mặt Xuân Lam đang ngồi xổm bên gốc cây mai già, tay cầm cuốc nhỏ xới đất, mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Mợ chủ đang làm gì vậy?" Vệ Đình Long hỏi, không giấu được vẻ ngạc nhiên.
"Tôi thấy đất quanh gốc cây bị nén chặt quá, rễ không thở được, chắc lâu rồi không ai chăm bón đúng cách." Xuân Lam đáp, không ngừng tay. "Ở quê tôi, cây cối cũng như người, không chăm sóc đúng cách thì dù có tưới bao nhiêu nước cũng không sống khỏe được."
Bách Chu nhìn cô làm việc, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường. Anh chợt nhớ đến gốc mai này chính là do ông nội anh tự tay trồng gần bốn mươi năm trước, một trong số ít những kỷ vật còn sót lại mà anh luôn trân trọng nhưng chưa từng có cách nào tự mình chăm sóc kể từ khi ngồi xe lăn.
Anh gõ ngón tay lên tay vịn, ra hiệu cho Vệ Đình Long đẩy xe lại gần hơn. Xuân Lam ngẩng lên, thấy anh đang nhìn mình chăm chú, hơi bối rối trong giây lát rồi lấy lại vẻ tự nhiên thường thấy.
"Anh cũng thích cây này à?" Cô hỏi, phủi tay đứng dậy. "Ông Vệ kể tôi nghe đây là cây ông nội anh trồng. Cây già rồi nhưng vẫn khỏe, chỉ cần chăm đúng cách là sẽ ra hoa đẹp vào dịp Tết thôi."
Bách Chu gật nhẹ đầu, ánh mắt anh có gì đó dịu lại hiếm thấy. Xuân Lam nhìn biểu cảm ấy, không hiểu hết ý nghĩa sâu xa đằng sau, nhưng cô cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong thái độ của người chồng câm lặng này, so với vẻ lạnh nhạt xa cách của những ngày đầu.
Từ hôm đó, Bách Chu bắt đầu để ý nhiều hơn đến những việc Xuân Lam làm trong biệt phủ. Anh thấy cô không hề ngại việc gì, dù là những việc mà một "mợ chủ" đáng lẽ không cần đụng tay vào, từ việc phụ giúp người làm khiêng đồ nặng, đến việc đứng ra bênh vực những người yếu thế bị bắt nạt. Anh cũng nhận ra, đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, thẳng thắn đến mức đôi khi có phần thô ráp, Xuân Lam vẫn có một sự tinh tế riêng, thể hiện qua cách cô để ý chăm sóc gốc mai của ông nội anh, hay cách cô luôn giữ một khoảng cách vừa đủ, không xâm phạm không gian riêng tư của anh dù đã là vợ chồng trên giấy tờ.
Có một buổi tối, khi Vệ Đình Long bận việc đột xuất, chính Xuân Lam là người đẩy xe lăn đưa Bách Chu đi dạo một vòng quanh vườn theo thói quen buổi tối của anh. Cô không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng kể vài câu chuyện vụn vặt về cuộc sống ở quê, về những lần cô cãi nhau với mấy tay lái buôn gian dối ngoài chợ, giọng kể tự nhiên như đang trò chuyện với một người bạn chứ không phải một bệnh nhân cần được dỗ dành.
Bách Chu lắng nghe, thỉnh thoảng gõ ngón tay lên tay vịn xe lăn để biểu thị sự đồng tình hoặc ngạc nhiên, và anh nhận ra, đây là lần đầu tiên sau một năm dài, anh cảm thấy một cuộc trò chuyện, dù chỉ có một chiều bằng lời nói, lại không hề khiến anh cảm thấy mình là gánh nặng hay là kẻ bất lực cần được thương hại.
"Anh biết không, hồi nhỏ tôi hay bị đám con trai trong xóm chọc ghẹo vì cái tính con gái mà cứ thích đi theo cha ra lò mổ." Xuân Lam kể, giọng thoải mái. "Nhưng tôi kệ, ai nói gì thì nói, miễn mình không làm gì sai trái là được. Sau này lớn lên, chính cái sức khỏe với tay nghề dao thớt đó lại giúp tôi không ai dám bắt nạt nữa. Đời nhiều khi lạ lắm, cái người ta chê bai mình lúc trước, sau này lại thành thứ giúp mình đứng vững."
Bách Chu gõ nhẹ hai nhịp liên tiếp lên tay vịn, ký hiệu mà chỉ có Vệ Đình Long và giờ là Xuân Lam mới hiểu, nghĩa là một sự đồng cảm sâu sắc. Xuân Lam nhìn anh, mỉm cười nhẹ, không hỏi thêm gì, chỉ tiếp tục đẩy xe đi giữa hương hoa mai thoang thoảng trong đêm.
Đi ngang qua dãy hồ cá koi, cô dừng lại một chút, nhìn đàn cá bơi lượn dưới ánh đèn vàng dịu, rồi quay sang anh, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn lúc đối đáp ngoài phòng khách. "Anh Bách Chu này, tôi không biết trước đây anh là người thế nào, oai phong ra sao khi còn điều hành công ty. Nhưng tôi nghĩ, một người từng đứng vững được ở vị trí đó, chắc chắn không phải hạng người yếu đuối. Anh chỉ đang tạm thời không nói được, không đi được thôi, chứ cái đầu anh, cái chí khí bên trong anh, tôi tin vẫn còn nguyên vẹn. Anh đừng để bản thân nghĩ mình là kẻ vô dụng, vì tôi nhìn ra anh không phải vậy."
Bách Chu khựng lại, ánh mắt anh có chút chấn động thật sự. Đã rất lâu rồi không ai nói với anh những lời như vậy, không phải an ủi sáo rỗng, mà là một nhận định thẳng thắn xuất phát từ sự quan sát chân thành. Anh cúi đầu, giấu đi cảm xúc đang dâng lên trong lòng, chỉ khẽ gõ một nhịp dài duy nhất lên tay vịn xe lăn, như một lời cảm ơn không thành tiếng.
Đêm đó, sau khi tiễn Xuân Lam về phòng, Bách Chu ngồi một mình bên cửa sổ rất lâu, nhìn ra bóng tối tĩnh mịch bên ngoài. Lần đầu tiên sau một năm dài sống trong tuyệt vọng và câm lặng, anh cảm nhận được một tia hy vọng mong manh đang le lói trong lòng mình, không phải hy vọng về việc giành lại quyền lực hay địa vị đã mất, mà là hy vọng rằng có lẽ, cuộc đời anh vẫn còn một điều gì đó đáng để tiếp tục cố gắng, và điều đó đang mang gương mặt của một cô gái quê thẳng thắn, không hề biết sợ là gì.