Chương 15
Chương 15 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Sau khi nghe tin từ ông Kỳ về việc có kẻ khác cũng đang lần theo dấu vết của Khoa, Xuân Lam quyết định đã đến lúc phải bàn bạc nghiêm túc với Bách Chu về một kế hoạch phối hợp bài bản hơn, thay vì chỉ dựa vào những mảnh ghép rời rạc thu thập được đây đó.
Tối hôm đó, hai người ngồi đối diện nhau trong phòng, Xuân Lam mang theo một tấm bảng trắng nhỏ mà cô mượn được từ phòng học cũ của em trai qua đường bưu điện, cùng vài cây bút màu, cố gắng biến việc trao đổi thông tin trở nên hiệu quả hơn cách viết tay chậm chạp trước đây.
"Tôi nghĩ ra cách này, để đỡ mất thời gian." Cô nói, đặt tấm bảng lên giá đỡ trước mặt anh. "Anh chỉ cần chỉ tay vào chữ cái, tôi sẽ ghép lại thành từ, thành câu. Còn với những câu hỏi đơn giản, mình vẫn dùng cách gõ nhịp như cũ cho nhanh."
Bách Chu nhìn tấm bảng, trong lòng dâng lên một sự cảm động khó tả trước sự chu đáo của vợ. Anh gật đầu, bắt đầu thử nghiệm phương pháp mới, ban đầu còn lóng ngóng nhưng chỉ sau vài lần đã trở nên thuần thục hơn hẳn so với việc viết từng chữ bằng tay run rẩy.
"Tôi cũng nghi ngờ chính chú Vĩnh Khôi từ lâu rồi." Anh ra hiệu, Xuân Lam ghép từng chữ cái lại thành câu. "Nhưng tôi không có bằng chứng, và tôi không thể tự mình đi đâu để tìm hiểu. Tôi đã âm thầm chịu đựng nghi ngờ đó suốt một năm, không dám nói ra vì sợ liên lụy đến người khác, sợ nếu manh động sẽ khiến chú ấy càng thêm cảnh giác."
"Vậy giờ có tôi rồi, anh không cần phải giấu nữa." Xuân Lam nói, giọng cương quyết. "Anh là bộ não, nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về công ty, về những con người liên quan. Tôi sẽ là đôi chân, đi đến những nơi anh không thể đến, hỏi những người anh không thể hỏi. Chúng ta phối hợp với nhau, chắc chắn sẽ tìm ra được sự thật."
Từ đêm đó, hai người bắt đầu một quy trình làm việc bí mật đều đặn mỗi tối. Bách Chu cố gắng nhớ lại từng chi tiết về cơ cấu nhân sự, những mối quan hệ phức tạp trong nội bộ tập đoàn trước khi anh gặp tai nạn, những ai có thể là đồng minh đáng tin cậy, những ai có khả năng đã bị mua chuộc bởi phe cánh của chú mình.
Anh nhớ lại một vị trong Hội đồng quản trị, ông Đặng, một cổ đông lâu năm từng chịu ơn ông nội Bách Chu trong quá khứ, người luôn giữ thái độ trung lập nhưng theo trí nhớ của anh, chưa từng thật sự ngả về phía Vĩnh Khôi trong bất kỳ cuộc bỏ phiếu nào trước đây.
"Nếu có thể thuyết phục được ông Đặng đứng về phía mình, chúng ta sẽ có thêm một tiếng nói quan trọng trong Hội đồng quản trị." Bách Chu ra hiệu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Xuân Lam ghi nhớ cái tên đó, lên kế hoạch tìm cách tiếp cận một cách tự nhiên nhất có thể, tránh gây chú ý không cần thiết. Cô cũng kể lại cho Bách Chu nghe chi tiết về việc toàn bộ nhân sự tài chính lẫn kỹ thuật của dự án Riverside đều bị điều chuyển đi nơi khác ngay sau tai nạn của anh, khiến Bách Chu càng thêm chắc chắn về sự dính líu có hệ thống của chú mình.
"Còn một chuyện nữa, tôi mới nhớ ra." Anh ra hiệu, gương mặt anh thoáng chút căng thẳng. "Chiếc xe tôi lái đêm đó, trước khi đi tôi có ghé qua ga-ra riêng của gia đình để kiểm tra dầu nhớt theo lịch định kỳ. Người thợ máy hôm đó không phải người quen thuộc vẫn chăm sóc xe của tôi, mà là một người mới, tôi chỉ gặp đúng một lần duy nhất."
Xuân Lam nghe vậy, tim đập nhanh hơn. "Anh có nhớ được đặc điểm gì của người đó không?"
Bách Chu cố gắng lục lại trong trí nhớ, ra hiệu từng chữ một cách chậm rãi. "Dáng người gầy, có một vết sẹo nhỏ ở cằm bên trái. Lúc đó tôi không để ý nhiều vì nghĩ chỉ là thợ mới, nhưng giờ nghĩ lại, chính chiếc xe đó sau này được xác định là mất phanh."
Manh mối này khiến cả hai người đều nhận ra, có thể việc chiếc xe mất phanh không đơn thuần chỉ là lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên như kết luận điều tra ban đầu, mà rất có thể đã bị ai đó cố tình can thiệp ngay tại chính ga-ra của gia tộc, trước khi Bách Chu lên đường đến cuộc hẹn định mệnh với Khoa.
"Tôi sẽ báo lại chi tiết này cho ông Kỳ ngay." Xuân Lam nói, giọng đầy quyết tâm. "Nếu tìm được người thợ máy có vết sẹo đó, biết đâu chúng ta sẽ có thêm một mắt xích quan trọng nối liền toàn bộ chuỗi âm mưu này."
Vài ngày sau, Xuân Lam tìm cơ hội tiếp cận ông Đặng trong một buổi họp mặt nhỏ nhân dịp mừng thọ một vị cổ đông lớn tuổi khác của tập đoàn. Cô không đi thẳng vào vấn đề, chỉ khéo léo hỏi thăm về những năm tháng ông từng làm việc cùng ông nội Bách Chu, về những giá trị mà ông tin tưởng khi gắn bó với gia tộc họ Úc suốt mấy chục năm qua.
"Ông nội cậu Bách Chu là người rất công tâm, luôn đặt lợi ích tập thể lên trên hết." Ông Đặng nói, giọng đầy hoài niệm. "Tôi buồn lắm khi thấy tình cảnh của cậu ấy bây giờ, nhưng thú thật, tôi cũng không dám làm gì nhiều, vì không có bằng chứng rõ ràng để phản đối những quyết định của Hội đồng quản trị."
"Nếu một ngày nào đó có bằng chứng rõ ràng, ông có sẵn lòng đứng ra bảo vệ lẽ phải không?" Xuân Lam hỏi thẳng, ánh mắt chân thành.
Ông Đặng nhìn cô một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng, rồi khẽ gật đầu. "Nếu có bằng chứng xác đáng, tôi sẽ không ngần ngại đứng về phía công lý, dù có phải đối đầu với bất kỳ ai trong gia tộc này. Tôi nợ ông nội cậu ấy một ân tình từ ngày xưa, đã đến lúc trả lại rồi."
Câu trả lời đó khiến Xuân Lam thêm phần vững tin, cô cẩn thận ghi nhớ trong lòng, coi đây như một đồng minh tiềm năng quan trọng cho những bước đi sắp tới, dù chưa vội tiết lộ bất kỳ chi tiết nào về cuộc điều tra đang tiến hành.
Tối hôm đó, khi kể lại cuộc trò chuyện cho Bách Chu nghe, anh ra hiệu tỏ vẻ hài lòng, ánh mắt anh sáng lên một niềm tin mới. Cả hai người cùng nhau lên kế hoạch chi tiết hơn cho những bước tiếp theo, phân chia rõ ràng ai sẽ làm gì, thông tin nào cần giữ kín tuyệt đối, thông tin nào có thể chia sẻ để tìm kiếm thêm sự ủng hộ.
"Tôi nghĩ mình cũng cần chuẩn bị sẵn phương án đối phó, phòng khi bị phát hiện." Xuân Lam nói, giọng thực tế. "Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất chúng ta cần đã có sẵn một bản sao chứng cứ cất giữ ở nơi an toàn bên ngoài biệt phủ, để họ không thể tiêu hủy hết mọi thứ chỉ trong một đêm."
Bách Chu gật đầu tán thành, ra hiệu đồng ý để Xuân Lam gửi một bản sao toàn bộ tài liệu, bao gồm cuốn sổ tay, danh thiếp cũ và những ghi chú mới nhất, cho ông Kỳ giữ hộ tại một nơi kín đáo ngoài tầm với của gia tộc họ Úc.
Đêm đó, khi cả hai cùng nhìn lại toàn bộ những manh mối đã thu thập được, đặt cạnh nhau trên tấm bảng trắng nhỏ, cả Bách Chu và Xuân Lam đều cảm nhận được một bức tranh dần dần hiện ra rõ nét hơn, dù vẫn còn nhiều khoảng trống cần lấp đầy.
"Chúng ta đang tiến gần đến sự thật hơn mỗi ngày." Xuân Lam nói, nắm chặt tay anh. "Nhưng tôi cũng lo, càng gần đến sự thật, chúng ta càng trở thành mối đe dọa lớn hơn đối với những kẻ đang cố che giấu nó."
Bách Chu nhìn cô, ra hiệu một câu ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Dù nguy hiểm đến đâu, tôi cũng không muốn dừng lại nữa. Tôi đã im lặng chịu đựng đủ lâu rồi."
Xuân Lam mỉm cười, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả trước sự thay đổi của người đàn ông từng chìm trong tuyệt vọng suốt một năm dài. Cô siết chặt tay anh, ánh mắt cả hai cùng hướng về phía trước, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào đang chờ đợi trên con đường tìm lại công lý và cơ nghiệp đã mất.
"Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với tôi, ít nhất mọi thứ vẫn còn đó, không ai có thể xóa sạch được sự thật mãi mãi." Xuân Lam nói, giọng vẫn bình thản như đang bàn một chuyện thường ngày, dù nội dung câu nói khiến Bách Chu không khỏi thắt lòng vì lo lắng cho sự an toàn của cô.
Anh ra hiệu, ánh mắt nghiêm túc khác thường: "Hứa với tôi, nếu thấy nguy hiểm thật sự, cô phải rút lui ngay, đừng cố chấp. Tôi không muốn vì chuyện của tôi mà cô gặp nguy hiểm."
Xuân Lam nhìn anh, mỉm cười trấn an. "Anh yên tâm, tôi mổ lợn mười năm nay, biết lúc nào nên lùi, lúc nào nên tiến. Tôi hứa sẽ cẩn thận, nhưng tôi cũng không hứa sẽ bỏ cuộc giữa chừng đâu, vì tôi đã nói rồi, tôi không phải người dễ dàng chùn bước."
Điều cả hai người chưa biết, là ngay lúc đó, tại tầng cao nhất tòa tháp Úc Thịnh, Vĩnh Khôi vừa nhận được một báo cáo khiến ông ta không khỏi cau mày lo lắng, về việc có người lạ đang âm thầm dò hỏi thông tin liên quan đến một cựu nhân viên công trường đã biến mất từ lâu.