Chương 13
Chương 13 — Vợ Quá Lợi Hại, Tổng Tài Câm Bỗng Biết Nói
Sau vụ đột nhập, bà Tuệ Phương quyết định cho dọn dẹp lại toàn bộ phòng làm việc riêng của Bách Chu ở tầng hai dãy nhà chính, nơi đã bị khóa kín suốt một năm kể từ ngày anh gặp tai nạn, với lý do chính thức là để kiểm kê lại tài sản và giấy tờ quan trọng, đề phòng trường hợp có kẻ lợi dụng tình hình hỗn loạn để đánh cắp thông tin.
Xuân Lam xung phong nhận việc dọn dẹp, một phần vì cô muốn tận mắt tìm hiểu thêm về cuộc sống của Bách Chu trước khi anh gặp tai nạn, phần khác vì linh cảm mách bảo cô rằng có thể sẽ tìm thấy điều gì đó liên quan đến những nghi vấn mà Bách Chu từng kể cho cô nghe trong đêm mưa hôm nọ.
Căn phòng làm việc phủ một lớp bụi mỏng sau một năm không ai lui tới, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn trật tự như ngày chủ nhân của nó còn ngồi đó điều hành cả một đế chế kinh doanh. Trên bàn làm việc gỗ óc chó bóng loáng, một chiếc laptop đã tắt nguồn từ lâu, vài chồng hồ sơ được sắp xếp gọn gàng, và một tấm ảnh gia đình chụp Bách Chu cùng ông nội anh trong ngày khánh thành dự án Úc Thịnh Riverside, nụ cười trên gương mặt cả hai người rạng rỡ đầy tự hào.
Xuân Lam bắt đầu công việc bằng cách lau dọn bàn làm việc, xếp lại từng chồng giấy tờ theo thứ tự để tiện cho việc kiểm kê sau này. Trong lúc di chuyển một ngăn kéo tủ hồ sơ nặng trịch, cô vô tình làm rơi một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ giấu kín phía sau ngăn kéo, có lẽ đã bị kẹt lại đó từ rất lâu mà không ai để ý.
Cô nhặt cuốn sổ lên, lật giở vài trang, thấy đó là những ghi chép công việc thường nhật của Bách Chu, phần lớn là các cuộc hẹn, ghi chú họp hành. Nhưng khi lật đến những trang cuối cùng, gần sát ngày anh gặp tai nạn, Xuân Lam khựng lại trước một đoạn ghi chú viết vội, nét chữ có phần gấp gáp khác hẳn với sự ngăn nắp thường thấy ở những trang trước.
"Kiểm tra lại số liệu giải ngân đợt ba dự án Riverside. Chênh lệch bất thường gần một trăm hai mươi tỷ so với báo cáo chính thức. Cần xác minh trước khi đưa ra Hội đồng quản trị. Nghi ngờ có sự can thiệp từ nội bộ, khả năng liên quan đến nhóm phụ trách tài chính do chú Vĩnh Khôi giám sát trực tiếp."
Xuân Lam đọc đi đọc lại đoạn ghi chú đó không dưới ba lần, tim cô đập nhanh hơn. Đây chính xác là chi tiết mà Bách Chu từng kể cho cô nghe trong đêm mưa, về tập hồ sơ bất thường mà anh phát hiện ngay trước đêm gặp tai nạn, tập hồ sơ mà sau đó không ai còn tìm thấy nữa. Giờ đây, dù không có tập hồ sơ gốc, cuốn sổ tay này chính là bằng chứng đầu tiên, dù còn ít ỏi, cho thấy nghi ngờ của Bách Chu về sự bất thường trong dòng vốn dự án hoàn toàn có cơ sở.
Cô lật thêm vài trang nữa, tìm thấy một dòng ghi chú khác, có vẻ được viết sau đó không lâu: "Đã hẹn gặp riêng kỹ sư trưởng công trường để xác minh. Địa điểm: văn phòng công trường Riverside, hai mươi hai giờ tối thứ Sáu."
Xuân Lam giật mình nhận ra, đêm thứ Sáu định mệnh đó chính là đêm Bách Chu gặp tai nạn. Anh đã hẹn gặp ai đó tại chính địa điểm nơi xảy ra tai nạn, để xác minh về những con số bất thường trong dòng vốn dự án, và ngay sau đó, xe của anh đã lao khỏi cầu treo.
Cô ngồi thụp xuống ghế, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi. Ai là kỹ sư trưởng mà Bách Chu định gặp? Người đó có thật sự xuất hiện tại cuộc hẹn hay không? Và quan trọng nhất, liệu có phải chính cuộc hẹn này đã bị ai đó biết trước, lợi dụng để dàn dựng một vụ tai nạn nhằm bịt miệng vĩnh viễn người duy nhất có thể phanh phui sự thật?
Cô vội vàng cất cuốn sổ vào trong túi áo, tiếp tục công việc dọn dẹp như không có chuyện gì xảy ra, đề phòng trường hợp có ai đó đang theo dõi. Trong lúc kiểm tra tiếp ngăn kéo dưới cùng, cô còn tìm thấy một tấm danh thiếp cũ đã ố vàng, in tên "Nguyễn Văn Khoa, Kỹ sư trưởng công trường Úc Thịnh Riverside", kèm theo một số điện thoại đã bị gạch chéo bằng bút mực, có lẽ do chính Bách Chu đánh dấu sau khi số máy đó không còn liên lạc được nữa. Cô cẩn thận cất tấm danh thiếp cùng với cuốn sổ tay, lòng thầm nghĩ đây có thể là manh mối quý giá để lần ra tung tích người kỹ sư đã biến mất một cách bí ẩn.
Cô cũng để ý thấy trong ngăn kéo còn có một xấp báo cáo tài chính cũ liên quan đến dự án Riverside, phần lớn các trang đều được đóng dấu mật, nội dung dày đặc những bảng biểu số liệu mà cô không đủ chuyên môn để hiểu hết, nhưng cô vẫn cẩn thận gom lại toàn bộ, nghĩ bụng biết đâu sau này có thể nhờ người am hiểu phân tích giúp, xem liệu có khớp với con số một trăm hai mươi tỷ chênh lệch mà Bách Chu từng ghi chú hay không.
Tối hôm đó, khi chỉ còn hai người trong phòng, cô đưa cuốn sổ cho Bách Chu xem, quan sát kỹ phản ứng của anh.
Bách Chu cầm cuốn sổ, tay anh run lên khi đọc đến những dòng chữ do chính mình viết trước đây, những ký ức mờ nhạt về đêm định mệnh đó dần dần sống lại trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết kể từ sau tai nạn. Có những chi tiết anh còn tưởng mình đã quên hẳn vì cú va chạm mạnh vào đầu hôm đó, giờ bỗng ùa về như một cuốn phim tua chậm, từ cảm giác hoang mang khi không thấy ai ở văn phòng công trường, đến tiếng mưa rơi nặng hạt trên kính xe ngay trước khi anh mất kiểm soát tay lái.
Nhìn nét mặt đầy xúc động của chồng, Xuân Lam không giục anh phải nhớ lại nhanh hơn, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, tay xoa nhẹ lưng anh như một cách trấn an không lời, chờ đợi cho đến khi anh sẵn sàng viết tiếp những gì mình nhớ được.
Anh viết vội lên giấy, nét chữ run rẩy vì xúc động lẫn phẫn nộ: "Tôi nhớ ra rồi. Kỹ sư trưởng công trường lúc đó tên Khoa. Anh ta gọi điện hẹn gặp tôi đột xuất, nói có chuyện quan trọng cần trình bày riêng. Nhưng khi tôi đến nơi, không thấy anh ta đâu, chỉ có tập hồ sơ để sẵn trên ghế xe."
"Vậy người tên Khoa này, sau tai nạn của anh, có còn làm việc ở công trường nữa không?" Xuân Lam hỏi, giọng đầy quyết tâm.
Bách Chu lắc đầu, viết tiếp: "Tôi không biết. Sau tai nạn tôi không còn liên lạc được với ai ở công trường nữa. Mọi thông tin đều do người khác báo cáo lại, mà toàn là người của chú Vĩnh Khôi quản lý bên đó."
Xuân Lam nắm chặt tay anh, ánh mắt cô ánh lên một quyết tâm sắt đá chưa từng có trước đây.
"Vậy thì chúng ta phải tìm ra người tên Khoa này, bằng mọi giá." Cô nói. "Nếu anh ta còn sống, anh ta chính là nhân chứng quan trọng nhất có thể vạch trần toàn bộ sự thật. Còn nếu anh ta đã biến mất hoặc gặp chuyện gì đó, thì càng chứng tỏ đây không phải một vụ tai nạn ngẫu nhiên, mà là một âm mưu được sắp đặt kỹ lưỡng để bịt miệng cả hai người liên quan."
Bách Chu nhìn cô, trong lòng vừa lo lắng cho sự an toàn của vợ nếu cô dấn thân vào một cuộc điều tra nguy hiểm như vậy, vừa cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt rằng, có lẽ, lần đầu tiên sau một năm dài chìm trong bóng tối, sự thật về đêm định mệnh đó cuối cùng cũng sắp được hé lộ.
Anh viết thêm một dòng cuối cùng trước khi cất cuốn sổ vào một nơi an toàn hơn: "Cẩn thận. Nếu họ biết chúng ta đang điều tra, họ sẽ không để yên cho cả hai chúng ta đâu."
"Tôi hiểu." Xuân Lam đáp, rồi trầm ngâm một lúc. "Nhưng tôi với anh không thể tự mình đi hỏi han khắp nơi được, người nhà mình quá nổi bật, chỉ cần lộ ra một chút là bên kia biết ngay. Tôi nghĩ mình cần một người ngoài, một người có nghề, biết cách dò hỏi kín đáo mà không để lại dấu vết."
Cô nhớ đến một lần tình cờ nghe bà bếp trưởng nhắc tới người cháu rể của mình, vốn từng làm điều tra viên cho một công ty bảo hiểm lớn trước khi về hưu, nổi tiếng trong nghề vì tính cẩn trọng và kín miệng. Xuân Lam thầm ghi nhớ cái tên đó trong đầu, tự nhủ ngày mai sẽ tìm cách dò hỏi thêm thông tin liên lạc, xem đây có phải là người phù hợp để nhờ cậy hay không.
Xuân Lam gật đầu, siết chặt tay anh như một lời hứa không lời, rằng dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước cho đến khi tìm ra được toàn bộ sự thật, để trả lại công bằng cho người chồng câm lặng đã chịu đựng quá nhiều bất công suốt một năm dài đằng đẵng.
Đêm hôm đó, trước khi tắt đèn đi ngủ, cô còn ngồi lật lại từng trang trong xấp báo cáo tài chính cũ một lần nữa, cố gắng ghi nhớ những con số nổi bật nhất dù không hiểu hết ý nghĩa của chúng, tự nhủ với lòng rằng ngay ngày mai, cô sẽ bắt đầu tìm cách liên lạc với người cháu rể làm nghề điều tra của bà bếp trưởng, chính thức khởi động cuộc hành trình lật lại toàn bộ sự thật về đêm định mệnh đã cướp đi giọng nói và đôi chân của chồng mình.