Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Đúng như đã hẹn, một tuần sau, đoàn khảo sát từ trường đại học dược do vị giáo sư đầu ngành dẫn đầu chính thức đến thăm khu vườn dược liệu sau bệnh viện. Đoàn gồm năm người, kèm theo đầy đủ thiết bị lấy mẫu, kiểm định chuyên nghiệp, khiến cả bệnh viện lẫn người dân trong thị trấn không khỏi xôn xao, tò mò trước sự kiện hiếm có này.

Quyên cùng ông Lộc, Bảo Nam và cha mình đón tiếp đoàn khảo sát ngay từ cổng vườn, dẫn họ đi tham quan, giới thiệu chi tiết từng khu vực trồng trọt. Vị giáo sư, một người đàn ông lớn tuổi với phong thái điềm đạm, am hiểu sâu rộng, không giấu được sự kinh ngạc khi tận mắt chứng kiến sự đa dạng chủng loại cây thuốc vẫn còn được bảo tồn tại đây.

"Tôi thực sự bất ngờ trước quy mô và sự đa dạng của khu vườn này," vị giáo sư nhận xét, tay ông cẩn thận xem xét từng mẫu lá, từng loại cây được Quyên giới thiệu. "Ở nhiều nơi khác, việc bảo tồn nguồn gen dược liệu bản địa như thế này đã trở nên vô cùng khó khăn do quá trình đô thị hóa, canh tác công nghiệp lấn át. Đây thực sự là một mẫu vườn hiếm hoi còn giữ được tính nguyên bản đến vậy."

Đoàn khảo sát dành trọn cả ngày để lấy mẫu, ghi chép, chụp ảnh tư liệu từng loại cây, đồng thời phỏng vấn ông Lộc về những kinh nghiệm, kiến thức truyền thống mà ông đã tích lũy được suốt cả cuộc đời gắn bó với nghề thuốc. Ông Lộc, dù ban đầu có phần rụt rè trước những vị khách trí thức, nhưng dần trở nên tự tin, say sưa chia sẻ khi nhận thấy sự tôn trọng, cầu thị thực sự từ phía đoàn nghiên cứu.

"Những kiến thức của ông thực sự vô cùng quý giá," một nghiên cứu sinh trẻ trong đoàn nhận xét, tay cô vẫn không ngừng ghi chép. "Đây chính là kho tàng tri thức bản địa mà chúng tôi luôn tìm kiếm, nhưng rất khó gặp được một người am hiểu tường tận, đầy đủ như ông."

Buổi tối hôm đó, sau khi kết thúc một ngày làm việc dài, vị giáo sư có buổi trò chuyện riêng với Quyên cùng Bảo Nam tại phòng họp nhỏ của bệnh viện. "Qua khảo sát sơ bộ, tôi có thể khẳng định, khu vườn này có giá trị nghiên cứu khoa học rất cao, đặc biệt là những loại cây thuốc quý hiếm mà nhiều nơi khác đã không còn giữ được," ông nhận định, giọng ông đầy sự chuyên nghiệp, khách quan.

"Chúng tôi sẽ soạn thảo một bản đánh giá chính thức, có đầy đủ căn cứ khoa học, gửi đến ban giám đốc bệnh viện cũng như Sở Y tế," ông nói thêm, ánh mắt ông đầy sự cam kết. "Đồng thời, trường đại học chúng tôi cũng mong muốn được thiết lập một chương trình hợp tác nghiên cứu lâu dài với khu vườn này, nếu như phía bệnh viện đồng ý."

Lời đề nghị ấy khiến Quyên vỡ òa trong niềm vui sướng. Đây chính xác là điều cô đang cần — một sự công nhận chính thức, khách quan từ giới học thuật, có thể tạo thêm sức nặng đáng kể cho bản đề án mà cô đang cố gắng bảo vệ trước ban giám đốc bệnh viện. "Chúng tôi vô cùng biết ơn sự hỗ trợ này, thưa giáo sư," cô nói, giọng cô nghẹn ngào xúc động. "Đây sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình bảo tồn khu vườn của chúng tôi."

Tin tức về sự quan tâm của trường đại học nhanh chóng lan truyền khắp bệnh viện, tạo ra một làn sóng dư luận tích cực mới, phần nào cân bằng lại với áp lực từ phía đề nghị hấp dẫn của công ty Kim Thái. Nhiều đồng nghiệp trước đây còn dè dặt, giờ đây bắt đầu bày tỏ sự ủng hộ công khai hơn đối với việc giữ lại khu vườn.

Ông Thái Văn Hùng, khi nghe tin về buổi khảo sát thành công, cũng không giấu được sự phấn khởi. "Đây thực sự là một tin vui lớn," ông nói với Quyên trong buổi gặp mặt ngắn sau đó. "Với sự công nhận chính thức từ giới học thuật, tôi tin, cơ hội để bản đề án của cô được Sở Y tế phê duyệt sẽ cao hơn rất nhiều."

Tuy nhiên, cùng lúc đó, một thông tin khác cũng khiến Quyên không khỏi lo lắng. Nhung tìm đến cô với vẻ mặt căng thẳng, kể lại rằng, cô vừa nghe được từ một người quen làm việc tại văn phòng UBND huyện, rằng công ty Kim Thái đang tích cực vận động hành lang, tìm cách tác động đến quyết định cuối cùng thông qua các mối quan hệ cấp cao hơn.

"Họ không dễ dàng từ bỏ đâu," Nhung cảnh báo, giọng cô đầy lo âu. "Tôi nghe nói, họ đã mời một vài quan chức đi công tác nước ngoài, dưới danh nghĩa tham quan mô hình phát triển dược liệu tiên tiến, nhưng thực chất là để xây dựng quan hệ, chuẩn bị cho việc gây sức ép sau này."

Thông tin ấy khiến Quyên nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết, cuộc chiến bảo vệ khu vườn của mẹ mình không đơn thuần chỉ là việc thuyết phục bằng lý lẽ, bằng chứng khoa học, mà còn là một cuộc đấu tranh phức tạp hơn nhiều, liên quan đến những mối quan hệ, lợi ích chồng chéo mà cô còn chưa thể lường trước hết được. Dù vậy, với sự ủng hộ ngày càng vững chắc từ cộng đồng, từ giới học thuật, cùng những người đồng hành đáng tin cậy như Bảo Nam và ông Lộc, Quyên vẫn giữ vững niềm tin rằng, sự thật và những giá trị đích thực cuối cùng sẽ chiến thắng, dù con đường phía trước có thể còn dài và nhiều chông gai hơn nữa.

Tối hôm đó, sau khi tiễn đoàn khảo sát rời khỏi thị trấn, Quyên cùng ông Lộc và Bảo Nam ngồi lại trong nhà kho nhỏ giữa vườn, cùng nhau tổng kết lại những gì đã đạt được trong suốt hơn một tháng qua kể từ ngày cô bắt đầu hành trình cứu lấy di sản của mẹ. "Chúng ta đã đi được một chặng đường dài, xa hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng khi mới bắt đầu," Quyên nói, giọng cô vừa mệt mỏi vừa tràn đầy sự mãn nguyện.

"Ông tin, mẹ cháu ở trên đó chắc chắn cũng đang rất tự hào về những gì cháu đã làm được," ông Lộc nói, ánh mắt ông ánh lên niềm xúc động. "Từ một cô gái từng sợ hãi, né tránh không dám bước chân vào khu vườn, giờ đây cháu đã trở thành người dẫn dắt cả một phong trào bảo tồn, được sự ủng hộ của cả cộng đồng lẫn giới học thuật."

Bảo Nam gật đầu tán đồng, ánh mắt anh nhìn Quyên đầy sự ngưỡng mộ chân thành. "Tôi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, khi tôi còn hoài nghi, thậm chí có phần khó chịu với những gì liên quan đến y học cổ truyền," anh nói, khẽ mỉm cười hồi tưởng. "Giờ nhìn lại, tôi nhận ra, chính sự kiên định, chân thành của cô đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận của tôi, không chỉ về nghề thuốc, mà còn về nhiều điều khác trong cuộc sống."

Quyên mỉm cười, lòng cô tràn đầy sự ấm áp trước những lời chia sẻ chân thành ấy. Dù biết rằng, phía trước vẫn còn không ít khó khăn, thử thách đang chờ đợi, đặc biệt là khi đối thủ Kim Thái vẫn đang âm thầm tìm cách gây sức ép từ nhiều phía khác nhau, nhưng cô cảm thấy vững tâm hơn bao giờ hết, khi biết mình có những người đồng hành đáng tin cậy, cùng chung một mục tiêu, một niềm tin vào những giá trị tốt đẹp mà họ đang cùng nhau bảo vệ, gìn giữ cho cả một cộng đồng.

Trước khi chia tay ra về, ông Lộc còn nán lại dặn dò thêm. "Ngày mai, ông sẽ soạn thảo một bản kiến nghị riêng, gửi kèm chữ ký của tất cả những lương y, thầy thuốc trong vùng còn quen biết, để gửi lên Sở Y tế cùng với bản đề án của cháu," ông nói, giọng ông đầy quyết tâm. "Ông tin, tiếng nói tập thể của giới hành nghề y học cổ truyền cũng sẽ có trọng lượng nhất định."

"Cháu cảm ơn ông rất nhiều," Quyên đáp, giọng cô nghẹn ngào xúc động trước tấm lòng của người thầy vong niên đã luôn đồng hành cùng mình từ những ngày đầu gian khó nhất. "Không có ông, có lẽ cháu đã không thể đi được xa đến vậy trên hành trình này."

"Đừng cảm ơn ông," ông Lộc xua tay, ánh mắt ông hiền hậu nhìn cô. "Ông chỉ đang làm những gì mà một người bạn già của mẹ cháu nên làm mà thôi. Cháu mới chính là người đã thổi bùng lại ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng ông, sau bao năm tưởng chừng đã nguội lạnh kể từ ngày mẹ cháu ra đi."

Ba người cùng nhau bước ra khỏi nhà kho, dưới ánh trăng đang dần lên cao chiếu sáng khắp khu vườn tĩnh lặng. Nhìn những luống cây đang dần hồi sinh, xanh tốt trở lại sau bao ngày bị bỏ hoang, Quyên thầm cảm thấy, mọi nỗ lực, mọi hy sinh mà cô đã bỏ ra suốt hơn một tháng qua đều hoàn toàn xứng đáng, và cô sẽ tiếp tục kiên định bước tiếp trên con đường này, dù phía trước còn nhiều chông gai, thử thách chưa thể lường trước hết được.

Trên đường tiễn Bảo Nam ra về, Quyên dừng lại trước cổng vườn, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao. "Cảm ơn anh, vì đã luôn kiên nhẫn đồng hành cùng em suốt chặng đường vừa qua," cô nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành. "Em không nghĩ, mình có thể đi xa đến vậy nếu không có anh bên cạnh."

"Đó là điều tôi muốn làm, không phải vì nghĩa vụ, mà vì tôi thực sự tin vào những gì cô đang theo đuổi," Bảo Nam đáp, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô dưới ánh trăng. Cả hai đứng lặng lẽ bên nhau thêm một lúc, không ai nói thêm điều gì, chỉ để khoảnh khắc yên bình hiếm hoi ấy lắng đọng lại, trước khi mỗi người trở về nhà, chuẩn bị cho một ngày mới với nhiều thử thách còn đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương