Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Vài ngày sau, Quyên tiếp tục lần đến những trang cuối cùng trong cuốn sổ tay năm cuối đời của mẹ, lòng cô vừa háo hức vừa run sợ, bởi cô biết, càng đọc gần đến những trang cuối, cô càng phải đối diện gần hơn với khoảnh khắc mẹ mình rời xa gia đình mãi mãi. Cô chọn đọc vào một buổi tối cuối tuần, khi cha cô đã ngủ say, để nếu có bật khóc, cô cũng không khiến ông phải bận lòng thêm.

Trang nhật ký áp chót, đề ngày chỉ hai tuần trước khi bà Sen nhập viện, viết: "Hôm nay đau nhiều hơn mọi khi, có lúc tưởng như không đứng vững được, nhưng nghĩ đến đợt hái thuốc trên núi sắp tới, còn phải dẫn đường cho mấy em sinh viên thực tập, thôi ráng thêm ít bữa nữa, đợi xong việc rồi đi khám cũng chưa muộn." Dòng chữ ấy khiến Quyên bật khóc thành tiếng, cô úp mặt vào cuốn sổ, để những giọt nước mắt rơi tự do, không còn cố gắng kìm nén như những lần trước.

Trang cuối cùng, chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi, nét chữ đã xiêu vẹo hẳn so với thường ngày: "Nếu có chuyện gì xảy ra, mong Quyên đừng trách bản thân vì bất cứ điều gì. Con đã lớn, đã trưởng thành theo cách mẹ hằng mong ước. Vườn thuốc này, nếu con không muốn tiếp tục, cũng không sao cả, chỉ mong con luôn sống tử tế, luôn giữ một trái tim biết yêu thương như cách mẹ đã cố gắng sống suốt cuộc đời này." Quyên nhận ra, đây hẳn là những dòng mẹ viết ngay trước khi nhập viện, như thể bà đã linh cảm được phần nào những gì sắp xảy đến, nhưng vẫn chọn cách nhẹ nhàng, không muốn con gái phải mang thêm gánh nặng nào.

Đọc xong, Quyên ngồi lặng người rất lâu trong bóng tối, cuốn sổ vẫn còn mở trên đùi. Cô nhận ra, suốt hơn một năm qua, cô đã tự giam mình trong một câu hỏi không có lời đáp — giá như ngày đó cô ép mẹ đi khám sớm hơn — trong khi câu trả lời thực sự, mẹ cô đã viết sẵn cho cô, chỉ chờ cô đủ can đảm để đọc đến những dòng cuối cùng ấy. Mẹ cô chưa từng oán trách cô, thậm chí còn chủ động gỡ bỏ gánh nặng ấy khỏi vai cô từ trước khi nó kịp hình thành.

Sáng hôm sau, Quyên mang cuốn sổ đến gặp Bảo Nam, kể lại cho anh nghe những gì mình vừa đọc được, giọng cô vẫn còn nghẹn ngào dù đã bình tĩnh hơn đêm qua rất nhiều. Bảo Nam lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không giấu được sự xúc động. "Tôi nghĩ, mẹ cô là một người phụ nữ phi thường," anh nói, giọng anh trầm ấm. "Không chỉ vì những gì bà đã làm được cho cộng đồng, mà còn vì cách bà nghĩ đến cô, ngay cả trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất của đời mình."

"Em nghĩ, giờ em mới thực sự hiểu, thế nào là buông bỏ," Quyên nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm qua khung cửa sổ phòng làm việc. "Không phải là quên đi, mà là để nỗi đau ấy trở thành một phần ký ức đẹp, thay vì một vết thương cứ mãi rỉ máu mỗi khi chạm vào."

Bảo Nam gật đầu, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Đó cũng chính xác là những gì tôi đang học được, từ ngày gặp cô," anh nói, giọng anh chân thành. "Có lẽ, chúng ta đều đang giúp nhau tìm ra cách sống tiếp, mà không phải phản bội lại những gì, những người mình đã mất."

Buổi chiều hôm đó, như đã thành thói quen suốt mấy tuần gần đây, cả hai lại cùng nhau ra vườn, lần này không chỉ có ông Lộc, mà còn có cả ông Thành cùng tham gia. Bốn người chia nhau công việc, người xới đất, người tưới nước, người tỉa lá, không khí rộn ràng, ấm áp khác hẳn với sự tĩnh lặng, u buồn từng bao trùm khu vườn suốt hơn một năm trước đó.

Giữa lúc nghỉ tay, Quyên vô tình bắt gặp ánh mắt Bảo Nam đang nhìn mình từ phía luống cây đối diện. Anh không vội quay đi như những lần trước, mà mỉm cười, bước đến gần cô, tay anh còn dính đầy đất. "Cô có bao giờ nghĩ, mình sẽ tìm thấy hạnh phúc ở một nơi như thế này không?" anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm có.

Quyên khẽ đỏ mặt, tim cô đập nhanh hơn trước câu hỏi bất ngờ ấy. "Em từng nghĩ, hạnh phúc của mình đã chôn vùi cùng mẹ rồi," cô đáp thật lòng. "Nhưng dạo gần đây, em bắt đầu tin, có lẽ, hạnh phúc không mất đi, nó chỉ đang chờ mình đủ can đảm để đón nhận nó theo một hình hài mới mà thôi."

Bảo Nam im lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc lòa xòa trước trán cô. Cả hai đứng đó, khoảng cách giữa họ dường như thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc, nhưng đúng lúc ấy, tiếng gọi của ông Lộc từ phía xa vang lên, nhắc cả hai quay lại công việc, khiến khoảnh khắc ấy phải dừng lại nửa chừng, để lại trong lòng cả hai một sự tiếc nuối nhẹ nhàng nhưng cũng đầy ngọt ngào.

Tối hôm đó, khi mọi người đã ra về, Quyên nán lại một mình bên luống hoa cúc chi mà mẹ cô trồng từ nhiều năm trước. Cô ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên đất, như thể đang chạm vào chính bàn tay của mẹ. "Mẹ ơi, con nghĩ, con đã hiểu ra rồi," cô thì thầm, giọng cô nhẹ nhàng, bình yên hơn bao giờ hết. "Con sẽ không còn dằn vặt bản thân nữa. Con sẽ sống tiếp, sẽ yêu thương, đúng như những gì mẹ mong muốn."

Ngay lúc Quyên đang chìm trong những cảm xúc lắng đọng ấy, điện thoại cô rung lên. Là cuộc gọi từ số máy bàn của bệnh viện. Nhấc máy, cô nghe giọng cha mình, có phần căng thẳng khác thường. "Con về nhà ngay được không? Có người vừa đến tìm cha, tự xưng là đại diện công ty Kim Thái, muốn bàn chuyện mua lại mảnh đất trồng cây thuốc phía sau nhà mình, mảnh đất giáp ranh với khu vườn của bệnh viện."

Tin tức ấy khiến Quyên giật mình, vội vàng thu dọn đồ đạc, chạy nhanh về nhà. Khi đến nơi, cô thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là một tập hồ sơ dày cộp cùng một bản hợp đồng đã soạn sẵn. "Chào cô Quyên," người đàn ông nói, giọng ông ta niềm nở nhưng có phần giả tạo. "Tôi đại diện công ty Kim Thái, đến đây để trao đổi với ông Thành về việc chuyển nhượng mảnh đất phía sau, với mức giá tôi tin chắc rằng rất khó để từ chối."

Ông Thành, dù trông có phần bối rối trước sự xuất hiện đột ngột này, nhưng ánh mắt ông vẫn giữ được sự kiên định. "Tôi đã suy nghĩ kỹ trước khi anh đến," ông nói, giọng ông chắc nịch, không hề nao núng. "Mảnh đất này, vợ tôi từng gieo trồng những cây thuốc đầu tiên trước khi mở rộng ra khu vườn sau bệnh viện. Nó không đơn thuần là một tài sản để mua bán, mà là một phần máu thịt của gia đình tôi. Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định bán."

"Ông Thành à, tôi nghĩ ông nên cân nhắc kỹ hơn," người đại diện nói, giọng ông ta vẫn giữ vẻ mềm mỏng nhưng ẩn chứa sự sốt ruột. "Đây là cơ hội không phải lúc nào cũng có. Với số tiền này, ông hoàn toàn có thể để dành cho tuổi già, thậm chí giúp đỡ cô Quyên mở một hiệu thuốc riêng ngoài thị trấn, khang trang, hiện đại hơn nhiều so với một khu vườn nhỏ sau bệnh viện." Ông ta còn khéo léo nhắc đến việc công ty Kim Thái sẵn sàng hỗ trợ thêm một khoản tiền dưỡng già hằng tháng, như một cách gợi ý rằng gia đình ông Thành sẽ không còn phải lo nghĩ gì về tài chính trong suốt phần đời còn lại.

Ông Thành lặng nghe hết những lời chào mời ấy, gương mặt ông thoáng qua một chút dao động, nhưng rồi ông lắc đầu, giọng ông càng lúc càng dứt khoát hơn. "Tôi hiểu, ông đang đề nghị một mức giá rất hời," ông đáp. "Nhưng có những thứ, một khi đã bán đi, thì dù có bao nhiêu tiền cũng không mua lại được. Tôi đã để mất vợ mình một lần rồi, tôi không muốn mất thêm một lần nữa những gì bà ấy để lại." Người đại diện cố gắng thuyết phục thêm vài lần, thậm chí còn nâng giá đề nghị lên đáng kể, nhưng ông Thành vẫn kiên quyết từ chối, thái độ dứt khoát đến mức khiến người đàn ông kia cuối cùng phải thu dọn hồ sơ, cáo lui với vẻ mặt không mấy hài lòng. Khi cánh cửa vừa khép lại, Quyên chạy đến ôm chầm lấy cha, giọng cô nghẹn ngào xúc động. "Cảm ơn cha, vì đã kiên định bảo vệ những gì mẹ để lại."

Ông Thành vỗ nhẹ vai con gái, ánh mắt ông ánh lên một sự tự hào mà đã rất lâu rồi Quyên mới lại nhìn thấy. "Cha từng có một thời gian dài né tránh mọi thứ liên quan đến vườn thuốc, đến nghề của mẹ con," ông nói, giọng ông trầm ấm. "Nhưng giờ đây, cha nhận ra, bảo vệ nó cũng chính là cách để cha chuộc lại những năm tháng mình đã thờ ơ, và cũng là cách để cha tiếp tục yêu thương mẹ con, dù bà đã không còn ở đây nữa."

Đêm hôm đó, khi kể lại sự việc cho Bảo Nam và ông Lộc nghe qua điện thoại, cả nhóm đều nhận ra, đây chính là dấu hiệu rõ ràng cho thấy, Kim Thái đang ngày càng trở nên sốt ruột, sẵn sàng dùng nhiều biện pháp khác nhau, kể cả việc tiếp cận trực tiếp từng thành viên trong gia đình, để đạt được mục đích của mình. Dù vậy, sự kiên định của ông Thành trong buổi chiều hôm ấy cũng mang đến cho cả nhóm thêm một nguồn động viên lớn lao, khẳng định rằng, khu vườn của bà Sen giờ đây không chỉ có Quyên, mà còn có cả một gia đình, một cộng đồng sẵn sàng cùng nhau đứng lên bảo vệ đến cùng.

Đã sao chép liên kết chương