Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Hai tuần trôi qua nhanh chóng trong guồng quay bận rộn vừa làm việc tại quầy dược, vừa tranh thủ mọi khoảng thời gian rảnh để dọn dẹp, chăm sóc lại khu vườn cùng nghiên cứu những cuốn sổ tay của mẹ. Quyên gần như không còn thời gian nghỉ ngơi, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy tràn đầy năng lượng như vậy kể từ sau ngày mẹ mất.

Ông Đào Văn Thành, dù vẫn còn dè dặt, cũng bắt đầu ra vườn phụ con gái vào mỗi cuối tuần, chỉ cho cô cách nhận biết một số loại cây mà ông còn nhớ từ những năm tháng phụ vợ chăm sóc vườn thuốc. Có những buổi chiều, hai cha con cùng ngồi bên luống đất, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm việc bên nhau, nhưng Quyên cảm nhận được, khoảng cách giữa hai cha con dường như đang dần được thu hẹp lại qua từng buổi chiều như thế.

Bảo Nam cũng thường xuyên ghé qua vườn sau giờ làm, ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện ngắn về công dụng của từng loại dược liệu, nhưng dần dần, anh bắt đầu chủ động đề nghị giúp đỡ Quyên trong việc tra cứu các tài liệu khoa học liên quan đến những bài thuốc trong sổ tay của mẹ cô, đối chiếu với các nghiên cứu y khoa hiện đại để tìm ra những điểm tương đồng, bổ trợ lẫn nhau.

"Tôi tìm được một nghiên cứu khá thú vị về cây xạ đen mà cô cho tôi xem hôm trước," Bảo Nam nói trong một buổi chiều, tay anh cầm theo một xấp tài liệu in ra từ các tạp chí y khoa. "Có vài nghiên cứu lâm sàng bước đầu cho thấy hoạt chất trong loại cây này có tiềm năng hỗ trợ điều trị, dù vẫn cần thêm nhiều thử nghiệm quy mô lớn hơn để khẳng định chắc chắn."

Quyên nhận lấy xấp tài liệu, ánh mắt cô sáng lên đầy hào hứng khi lướt qua từng trang. "Đây chính xác là những gì tôi cần để thuyết phục ban giám đốc," cô nói, giọng cô không giấu được sự phấn khích. "Nếu có thể kết hợp những ghi chép kinh nghiệm của mẹ tôi với các nghiên cứu khoa học như thế này, chúng ta sẽ có một bộ hồ sơ đủ sức nặng để chứng minh giá trị thực sự của khu vườn."

"Chúng ta?" Bảo Nam hỏi lại, khẽ nhướng mày, có phần ngạc nhiên trước cách dùng từ của cô.

Quyên khựng lại, nhận ra mình đã vô thức xem anh như một đồng minh thực thụ trong hành trình này. "Xin lỗi, tôi không có ý..." cô ấp úng, có phần ngượng ngùng.

"Không sao," Bảo Nam đáp, khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười hiếm hoi. "Tôi thích cách dùng từ đó. Tôi cũng muốn được góp một phần công sức vào việc này."

Khoảnh khắc ấy khiến không khí giữa hai người trở nên ấm áp hơn hẳn, một sự gắn kết mới mẻ đang dần hình thành, vượt ra khỏi ranh giới đơn thuần giữa đồng nghiệp. Quyên cảm nhận được, có điều gì đó đang thay đổi trong lòng mình, một cảm giác mà cô chưa dám gọi tên, nhưng lại mang đến cho cô một niềm vui nhè nhẹ mỗi khi nghĩ đến.

Tuy nhiên, niềm vui ấy nhanh chóng bị gián đoạn khi, đúng như lời ông Hùng đã thông báo trước đó, buổi họp toàn thể bệnh viện về kế hoạch mở rộng cơ sở vật chất chính thức diễn ra vào một buổi sáng thứ Hai. Hội trường lớn của bệnh viện chật kín cán bộ, nhân viên từ mọi khoa phòng, không khí căng thẳng bao trùm ngay từ những phút đầu tiên.

Ông Thái Văn Hùng đứng trên bục phát biểu, trình chiếu bản vẽ quy hoạch chi tiết, trong đó toàn bộ khu vườn dược liệu phía sau bệnh viện được đánh dấu là khu vực sẽ san lấp để xây dựng khu nhà mới ba tầng, kèm theo bãi đỗ xe rộng rãi cho bệnh nhân và người nhà. "Đây là phương án đã được Sở Y tế phê duyệt về mặt chủ trương, dự kiến sẽ khởi công trong vòng ba tháng tới," ông Hùng thông báo, giọng ông đều đều mang tính hành chính.

Quyên ngồi ở hàng ghế cuối, tay cô siết chặt lấy tập hồ sơ mà cô đã dày công chuẩn bị suốt hai tuần qua. Khi đến phần hỏi đáp, cô đứng dậy, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn đủ vang để cả hội trường có thể nghe rõ. "Thưa giám đốc, tôi xin phép được trình bày một phương án khác, thay vì san lấp hoàn toàn khu vườn dược liệu."

Cả hội trường đổ dồn ánh mắt về phía cô, một vài tiếng xì xào nổi lên. Ông Hùng nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu ra hiệu cho cô tiếp tục. Quyên bước lên phía trước, tay cô run run mở tập hồ sơ, trình bày về giá trị lịch sử, giá trị y học của khu vườn, kèm theo những bằng chứng khoa học mà Bảo Nam đã giúp cô tổng hợp.

"Khu vườn này không chỉ là di sản của riêng gia đình tôi, mà còn là nguồn tài nguyên dược liệu quý giá, đã và đang được nhiều bệnh viện tuyến trên quan tâm nghiên cứu, phát triển," cô trình bày, giọng cô dần trở nên tự tin hơn. "Tôi đề xuất phương án giữ lại một phần diện tích vườn, kết hợp xây dựng khu nhà mới ở phần đất còn lại, đồng thời phát triển khu vườn thành một mô hình nghiên cứu, ứng dụng y học cổ truyền kết hợp hiện đại, có thể trở thành điểm nhấn đặc trưng cho chính bệnh viện chúng ta."

Một vài tiếng xì xào tán thành vang lên từ phía các đồng nghiệp, nhưng ông Hùng vẫn giữ vẻ mặt khó đoán. "Đề xuất của cô nghe có vẻ khả thi, nhưng tôi e rằng, với diện tích đất hạn chế, chúng ta khó có thể vừa giữ vườn, vừa đáp ứng đủ nhu cầu mở rộng khoa khám như kế hoạch ban đầu," ông nói, giọng ông vẫn giữ vẻ thận trọng.

Đúng lúc đó, Bảo Nam, đang ngồi ở hàng ghế giữa hội trường, bất ngờ đứng dậy. "Thưa giám đốc, tôi xin phép được bổ sung," anh nói, giọng anh điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục. "Là một bác sĩ được đào tạo theo y học hiện đại, ban đầu tôi cũng từng hoài nghi về giá trị của khu vườn này. Nhưng qua thời gian tìm hiểu, tôi nhận thấy, đây thực sự là một tài sản quý giá mà không phải bệnh viện tuyến huyện nào cũng có được. Tôi tin, nếu được đầu tư đúng cách, mô hình kết hợp Đông - Tây y tại đây hoàn toàn có thể trở thành một thế mạnh riêng, thu hút không chỉ bệnh nhân trong vùng, mà còn cả sự quan tâm của các đơn vị nghiên cứu y khoa."

Lời phát biểu bất ngờ của Bảo Nam khiến cả hội trường xôn xao, nhiều ánh mắt ngạc nhiên hướng về phía anh, trong đó có cả Quyên. Cô không ngờ, anh lại sẵn sàng đứng ra bảo vệ khu vườn một cách công khai, mạnh mẽ đến vậy trước toàn thể ban lãnh đạo bệnh viện.

Ông Hùng trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt ông nhìn khắp hội trường, cảm nhận được sự ủng hộ đang dần nghiêng về phía đề xuất mới. "Được rồi," ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông có phần nhượng bộ. "Tôi sẽ xem xét lại phương án này, yêu cầu bộ phận kỹ thuật đánh giá tính khả thi của việc kết hợp cả hai mục tiêu. Nhưng tôi cần một bản đề án chi tiết, đầy đủ trong vòng một tuần tới, trước khi có thể trình lại lên Sở Y tế."

Tin tức ấy như một luồng gió mới thổi bùng lên hy vọng trong lòng Quyên. Dù chặng đường phía trước vẫn còn rất nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cánh cửa hy vọng vẫn chưa hoàn toàn khép lại, và cô biết, mình sẽ không phải một mình bước tiếp trên hành trình gian nan này.

Sau buổi họp, khi mọi người dần rời khỏi hội trường, Quyên tìm đến Bảo Nam, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn anh, vì đã đứng ra nói những lời ấy trước toàn thể ban lãnh đạo," cô nói, giọng cô còn chưa hết xúc động. "Tôi thực sự không ngờ, anh lại sẵn sàng làm điều đó."

"Tôi chỉ đang nói lên những gì mình thực sự tin tưởng," Bảo Nam đáp, khẽ mỉm cười. "Hơn nữa, tôi nghĩ, đây không chỉ là chuyện riêng của cô nữa, mà đã trở thành mục tiêu chung của cả hai chúng ta."

Mai Tuyết Nhung, đứng gần đó, không giấu được nụ cười tinh nghịch khi chứng kiến khoảnh khắc ấy giữa hai người. "Tôi nói có sai đâu," cô thì thầm với Quyên khi Bảo Nam vừa quay đi. "Nhìn cách anh ấy đứng ra bảo vệ cô trước cả hội trường như vậy, không phải tình cảm bình thường đâu."

Quyên đỏ mặt, cố gắng lảng tránh ánh mắt trêu chọc của bạn, nhưng trong lòng cô, cô cũng không thể phủ nhận, cảm giác ấm áp khi biết rằng, mình có một người đồng hành đáng tin cậy trên con đường phía trước, dù con đường ấy vẫn còn rất nhiều gian nan, thử thách đang chờ đợi.

Buổi tối hôm đó, Quyên cùng ông Lộc và cha mình ngồi lại bàn bạc về kế hoạch xây dựng bản đề án chi tiết theo yêu cầu của ông Hùng. Cả ba người cùng nhau phác thảo những ý tưởng cụ thể — từ việc quy hoạch lại diện tích vườn sao cho vừa đảm bảo không gian trồng trọt, vừa dành đủ đất cho công trình mới, đến việc xây dựng một khu trưng bày nhỏ giới thiệu về lịch sử, giá trị của các bài thuốc gia truyền.

"Ông nghĩ, mình nên đề xuất xây thêm một phòng bào chế nhỏ, theo đúng tiêu chuẩn vệ sinh hiện đại, để có thể sản xuất một số sản phẩm thảo dược an toàn, có thể phân phối rộng rãi hơn," ông Lộc góp ý, ánh mắt ông đầy nhiệt huyết. "Như vậy, khu vườn không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn, mà còn có thể tạo ra giá trị kinh tế thực sự, thuyết phục được cả những người chỉ quan tâm đến bài toán ngân sách."

Ông Thành, dù vẫn còn phần nào rụt rè, cũng góp thêm ý kiến về việc bố trí lại các luống cây sao cho khoa học, hợp lý hơn so với cách trồng truyền thống trước đây. Nhìn cảnh cả gia đình cùng ông Lộc quây quần bên nhau, cùng chung tay vì một mục tiêu ý nghĩa, Quyên cảm nhận rõ ràng, đây chính là điều mà mẹ cô hằng mong ước — không chỉ là việc giữ lại một mảnh đất, mà còn là sự đoàn kết, gắn bó của những người ở lại, cùng nhau viết tiếp câu chuyện mà bà đã dở dang.

Đã sao chép liên kết chương