Chương 20
Chương 20 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
Đúng như lời hứa trong buổi họp trước, ông Lê Văn Quốc quay trở lại Yên Sơn vào đúng ngày cuối cùng của thời hạn hai tuần, lần này không phải để thông báo một quyết định vội vàng, mà để đích thân khảo sát lại toàn bộ khu vườn một lần nữa, trước khi trình báo cáo cuối cùng lên cấp trên. Ông đến sớm hơn dự kiến, mặc thường phục giản dị thay vì bộ vest chỉnh tề như những lần trước, như thể muốn được nhìn nhận khu vườn bằng con mắt của một người bình thường, thay vì chỉ với vai trò một cán bộ hành chính.
Quyên cùng ông Lộc, Bảo Nam đón tiếp ông một cách chu đáo, nhưng không quá phô trương, để ông có thể tự mình cảm nhận không khí thực sự của khu vườn qua từng bước chân. Ông Quốc chậm rãi đi dọc các luống cây, thỉnh thoảng dừng lại hỏi han về công dụng của từng loại thảo dược, về quy trình chăm sóc, thu hoạch, cách bào chế truyền thống mà ông Lộc vẫn kiên trì gìn giữ suốt bao năm qua.
"Tôi đã đọc bản đánh giá chính thức từ trường đại học, cũng như bản kiến nghị của giới lương y trong vùng," ông Quốc nói khi cả nhóm ngồi nghỉ chân bên hiên nhà kho, nhấp một ngụm trà atiso do chính ông Lộc pha mời. "Cả hai đều rất thuyết phục về mặt học thuật, chuyên môn. Nhưng tôi muốn tận mắt kiểm chứng, liệu những gì được viết trên giấy tờ có thực sự phản ánh đúng giá trị của nơi này hay không."
"Vậy ông đã có câu trả lời cho riêng mình chưa?" Quyên hỏi, giọng cô không giấu được sự hồi hộp.
Ông Quốc trầm ngâm một lúc, ánh mắt ông nhìn ra xa, nơi những luống cây thuốc đang rung rinh nhẹ theo làn gió chiều. "Tôi nghĩ, tôi đã có câu trả lời từ buổi gặp mặt cộng đồng hôm trước," ông đáp, giọng ông chân thành. "Nhưng hôm nay, đứng giữa khu vườn này, tận mắt nhìn thấy sự tỉ mỉ, tận tâm trong từng luống cây, tôi càng thêm chắc chắn về quyết định của mình. Đây không phải là một mảnh đất bỏ hoang cần được tái sử dụng cho mục đích khác, mà là một tài sản sống, cần được nuôi dưỡng, phát triển đúng cách."
Lời nói ấy khiến Quyên không kìm được niềm vui, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, chờ đợi những gì ông Quốc sắp nói tiếp theo. "Tuy nhiên," ông nói thêm, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn, "tôi cũng cần phải thẳng thắn với các bạn. Một báo cáo tích cực từ tôi thôi chưa đủ để thay đổi hoàn toàn quyết định của cấp trên. Ngân sách, quy hoạch tổng thể của bệnh viện vẫn là những yếu tố cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Tôi sẽ đề xuất một phương án trung gian, đó là tạm dừng vô thời hạn kế hoạch san lấp, đồng thời giao cho các bạn thêm thời gian để xây dựng một đề án phát triển toàn diện hơn, chứng minh được khu vườn có thể tự vận hành, thậm chí đóng góp trở lại cho ngân sách bệnh viện trong tương lai."
Dù không phải là một chiến thắng tuyệt đối ngay lập tức, nhưng đề xuất ấy vẫn mang đến cho cả nhóm một niềm hy vọng lớn lao. "Chúng tôi xin chân thành cảm ơn ông," Quyên nói, giọng cô nghẹn ngào xúc động. "Chúng tôi hứa, sẽ nỗ lực hết mình để xây dựng một đề án thực sự khả thi, bền vững, không phụ lòng tin tưởng mà ông cùng nhiều người khác đã dành cho khu vườn này."
Trước khi rời đi, ông Quốc còn nán lại, nhìn Quyên với ánh mắt đầy sự trân trọng. "Tôi công tác trong ngành y tế đã hơn hai mươi năm, chứng kiến không ít trường hợp tương tự, nơi những giá trị truyền thống bị đánh đổi vì những lợi ích kinh tế trước mắt," ông nói. "Câu chuyện của cô, của khu vườn này, thực sự đã truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều. Tôi mong, các bạn sẽ tiếp tục kiên trì, để chứng minh rằng, đôi khi, những quyết định đúng đắn không nhất thiết phải là những quyết định dễ dàng, nhanh chóng nhất."
Sau khi tiễn ông Quốc rời khỏi thị trấn, Quyên, Bảo Nam cùng ông Lộc không giấu được niềm vui, cả nhóm ôm chầm lấy nhau giữa khu vườn, tiếng cười nói vang lên rộn rã. "Chúng ta đã làm được rồi," Bảo Nam nói, giọng anh đầy phấn khích, nhấc bổng Quyên lên trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Quyên cười vang, ôm chặt lấy cổ anh, để niềm vui ấy lan tỏa khắp cơ thể mình sau bao ngày căng thẳng, lo âu.
Tin tức về việc tạm dừng kế hoạch san lấp nhanh chóng lan truyền khắp bệnh viện lẫn thị trấn, mang đến một bầu không khí phấn khởi hiếm có. Ông Hùng, khi thông báo chính thức trước toàn thể cán bộ nhân viên bệnh viện, không giấu được sự cảm kích dành cho những nỗ lực bền bỉ của Quyên cùng các cộng sự. "Đây là một minh chứng rõ ràng, cho thấy, khi chúng ta thực sự tin tưởng, kiên trì theo đuổi những giá trị đúng đắn, kết quả tốt đẹp chắc chắn sẽ đến," ông nói trước toàn thể hội trường, ánh mắt ông nhìn về phía Quyên đầy sự trân trọng.
Trên đường tiễn ông Quốc ra xe, Bảo Nam còn tranh thủ hỏi thêm về những mô hình kết hợp Đông - Tây y đã được triển khai thành công ở các địa phương khác, mà ông từng có dịp tham khảo trong quá trình công tác. Ông Quốc nhiệt tình chia sẻ, kể lại một vài ví dụ ở các tỉnh miền núi phía Bắc, nơi những trung tâm y tế kết hợp đã giúp giảm đáng kể chi phí điều trị cho người dân, đồng thời góp phần bảo tồn nguồn dược liệu bản địa quý hiếm. "Nếu các bạn có thể xây dựng được một mô hình tương tự, không chỉ giữ được khu vườn, mà còn biến nó thành một điểm sáng trong toàn tỉnh, tôi tin, đó sẽ là cơ sở vững chắc nhất để thuyết phục mọi cấp lãnh đạo," ông nói, ánh mắt ông đầy sự khích lệ trước khi lên xe rời đi.
Lời gợi ý ấy khiến Quyên, Bảo Nam cùng ông Lộc không khỏi trăn trở, nung nấu thêm nhiều ý tưởng mới cho tương lai của khu vườn. "Chúng ta không chỉ nên dừng lại ở việc bảo tồn," Bảo Nam nói khi cả ba ngồi lại bàn bạc ngay sau đó. "Nếu có thể, chúng ta nên nghĩ đến việc xây dựng nơi đây thành một mô hình kiểu mẫu, kết hợp nghiên cứu, đào tạo, và cả khám chữa bệnh, để khu vườn không chỉ tồn tại, mà còn phát triển mạnh mẽ hơn trong tương lai." Ý tưởng ấy nhanh chóng nhận được sự đồng tình của cả nhóm, trở thành một mục tiêu dài hạn mà họ âm thầm ấp ủ, dù biết, để hiện thực hóa nó, sẽ cần thêm rất nhiều thời gian, công sức và cả những cơ duyên thích hợp.
Trong khi đó, phía công ty Kim Thái, sau hàng loạt những thất bại liên tiếp — từ việc bị từ chối mua đất, đến chiến dịch bôi nhọ bị lật tẩy, rồi giờ đây là quyết định tạm dừng kế hoạch san lấp — buộc phải tạm thời rút lui, không còn xuất hiện công khai tại Yên Sơn như trước nữa. Dù vậy, Quyên vẫn không dám chủ quan, cô hiểu, một doanh nhân sắc sảo như Trương Gia Bách sẽ không dễ dàng từ bỏ hoàn toàn, mà có thể đang âm thầm tìm kiếm những cơ hội khác, chờ đợi thời điểm thích hợp để quay trở lại.
Tối hôm đó, để ăn mừng thành quả bước đầu, Quyên cùng Bảo Nam, ông Lộc, ông Thành và Nhung tổ chức một bữa cơm giản dị ngay tại nhà kho giữa vườn, với những món ăn dân dã được nấu từ chính những nguyên liệu, gia vị trồng trong khu vườn. Không khí bữa cơm ấm áp, tràn ngập tiếng cười nói, những câu chuyện vui vẻ được kể lại, xen lẫn cả những giọt nước mắt xúc động khi mọi người cùng nhau nhìn lại chặng đường gian nan đã đi qua.
"Mẹ cháu chắc chắn đang rất tự hào, khi nhìn thấy cảnh này," ông Lộc nói, nâng ly trà lên, ánh mắt ông hướng về phía bàn thờ nhỏ đặt trong góc nhà kho, nơi có tấm ảnh bà Sen đang mỉm cười hiền hậu. "Không chỉ vì khu vườn được cứu, mà còn vì cháu đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, đã hàn gắn được mối quan hệ với cha, đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy bản lĩnh, xứng đáng với những gì bà ấy từng kỳ vọng."
Quyên mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự mãn nguyện. Cô đưa mắt nhìn quanh, nhìn cha mình đang cười rạng rỡ, nhìn Bảo Nam đang dịu dàng nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, nhìn ông Lộc, nhìn Nhung, tất cả những người đã cùng cô đi qua chặng đường đầy chông gai vừa qua. Cô nhận ra, hành trình cứu lấy khu vườn của mẹ, không ngờ lại mang đến cho cô nhiều điều quý giá hơn cô từng tưởng tượng — không chỉ là một khu vườn được cứu, mà còn là cả một gia đình được hàn gắn, một tình yêu mới được nảy nở, và một phiên bản mạnh mẽ hơn, trọn vẹn hơn của chính bản thân cô.
Tuy nhiên, ngay giữa lúc niềm vui đang lan tỏa trọn vẹn nhất, không ai trong số họ có thể ngờ rằng, chỉ ít lâu sau đó, một thử thách hoàn toàn khác, nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì họ từng đối mặt, sẽ ập đến với cả thị trấn Yên Sơn, đặt tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng trước một phép thử lớn lao nhất từ trước đến nay, một phép thử sẽ buộc cả khu vườn lẫn bệnh viện phải chứng minh giá trị thực sự của mình, không phải bằng lời nói hay giấy tờ, mà bằng chính những sinh mạng con người.