Chương 23
Chương 23 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
Đêm đó, dù các chỉ số sinh tồn của bé Ngọc Bích đã tạm thời ổn định, Bảo Nam vẫn kiên quyết không rời khỏi bệnh viện, xin ở lại trực thêm ca đêm dù đã làm việc liên tục gần hai ngày không nghỉ. Ông Hùng, khi biết chuyện, đã cố gắng thuyết phục anh về nghỉ ngơi, nhường lại ca trực cho đồng nghiệp khác, nhưng Bảo Nam vẫn nhất quyết từ chối.
"Tôi cần phải ở đây, cho đến khi chắc chắn con bé đã thực sự an toàn," anh nói, giọng anh kiên định dù đôi mắt đã đỏ hoe vì thiếu ngủ. Quyên, hiểu rõ những gì đang diễn ra trong lòng anh, cũng quyết định ở lại cùng, âm thầm hỗ trợ, dù cô cũng đã kiệt sức không kém sau hai ngày liên tục chạy đôn chạy đáo giữa quầy dược và khu vườn.
Đến gần ba giờ sáng, khi bệnh viện đã tạm thời lắng dịu hơn so với những giờ cao điểm ban ngày, bé Ngọc Bích bất ngờ lên cơn sốt cao trở lại, nhiệt độ cơ thể tăng vọt đến ba mươi chín độ rưỡi, kèm theo tình trạng co giật nhẹ khiến cả phòng bệnh náo loạn trong giây lát. Bảo Nam lập tức có mặt, nhanh chóng ra lệnh hạ sốt, đồng thời kiểm tra lại toàn bộ các chỉ số quan trọng.
"Có thể đây là phản ứng bình thường trong quá trình cơ thể chống lại vi khuẩn, nhưng chúng ta không được chủ quan," anh nói, giọng anh dù căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp cần thiết. Anh chỉ đạo đội ngũ điều dưỡng chườm mát, điều chỉnh lại liều lượng thuốc hạ sốt, đồng thời liên tục theo dõi sát sao từng biến chuyển nhỏ nhất trên gương mặt, trên cơ thể của đứa trẻ.
Chị Thu, chứng kiến cảnh con gái mình co giật, không kìm được nước mắt, gần như ngất xỉu vì hoảng loạn. Quyên vội vàng đến bên, ôm lấy chị, cố gắng trấn an trong khi vẫn dõi theo từng động tác của Bảo Nam từ xa. "Chị hãy tin tưởng bác sĩ Nam," Quyên nói, giọng cô cố giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng cũng không khỏi lo lắng. "Anh ấy là bác sĩ giỏi nhất mà tôi từng biết, anh ấy sẽ làm mọi cách để cứu bé Bích."
Sau gần nửa giờ đồng hồ căng thẳng tột độ, cơn sốt của bé Ngọc Bích cuối cùng cũng bắt đầu hạ dần, tình trạng co giật cũng chấm dứt. Bé bắt đầu thở đều hơn, gương mặt dần lấy lại chút sắc hồng thay vì tái nhợt như trước đó. Bảo Nam đứng lặng bên giường bệnh một lúc lâu, theo dõi kỹ lưỡng thêm để chắc chắn mọi thứ đã thực sự ổn định, trước khi cho phép mình thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau khoảnh khắc căng thẳng ấy qua đi, một điều bất ngờ đã xảy ra — Bảo Nam, người bác sĩ vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh, chuyên nghiệp trong mọi tình huống, bỗng dưng khuỵu xuống bên cạnh giường bệnh, hai vai anh run lên dữ dội, những giọt nước mắt mà anh đã kìm nén suốt hai năm trời cuối cùng cũng tuôn trào không thể ngăn lại được nữa.
Quyên, đang đứng gần đó, lập tức chạy đến, quỳ xuống bên anh, ôm chầm lấy anh giữa hành lang bệnh viện vắng người vào giờ khuya khoắt ấy. "Anh ơi, có chuyện gì vậy?" cô hỏi, giọng cô đầy lo lắng, dù trong lòng cô đã phần nào đoán được nguyên nhân.
"Anh đã không kịp cứu Bảo An," Bảo Nam nói, giọng anh nghẹn ngào, vỡ vụn giữa những tiếng nấc. "Đêm đó, anh cũng đứng ở một hành lang bệnh viện như thế này, cũng bất lực nhìn con gái mình dần tắt thở trên chiếc giường cấp cứu, mà không thể làm được gì. Anh đã tự trách bản thân suốt hai năm qua, rằng nếu mình là một bác sĩ giỏi hơn, nhanh nhạy hơn, có lẽ con bé đã không phải ra đi như vậy."
Quyên ôm chặt anh hơn, để anh được khóc trọn vẹn, được giải tỏa hết những dồn nén đã chất chứa quá lâu trong lòng. "Anh không có lỗi," cô nói, giọng cô cũng nghẹn ngào không kém. "Em biết, dù anh có nói bao nhiêu lần với người khác về việc chấp nhận sự thật y khoa, thì sâu thẳm trong lòng, anh vẫn chưa từng thực sự tha thứ cho chính mình. Nhưng đêm nay, anh đã cứu được bé Bích, anh đã làm tất cả những gì một người bác sĩ giỏi nhất có thể làm. Đó không phải là sự trùng hợp, mà là bằng chứng rõ ràng nhất, cho thấy, cái chết của Bảo An chưa bao giờ là lỗi của anh cả."
Bảo Nam ngước lên nhìn cô, đôi mắt anh đỏ hoe, ướt đẫm nước mắt nhưng ánh lên một điều gì đó nhẹ nhõm hơn hẳn so với trước đây. "Suốt hai năm qua, anh cứ nghĩ, mình phải mạnh mẽ, phải kìm nén, vì nếu anh gục ngã, sẽ chẳng còn ai đủ tỉnh táo để cứu chữa cho những bệnh nhân khác," anh nói, giọng anh dần bình tĩnh trở lại. "Nhưng đêm nay, khi nhìn bé Bích hồi tỉnh, khi được em ôm lấy như thế này, anh mới nhận ra, cho phép bản thân được yếu đuối, được đau buồn một cách trọn vẹn, cũng là một phần quan trọng của việc chữa lành, chứ không phải là dấu hiệu của sự thất bại."
Cả hai ngồi tựa vào nhau ngay trên nền hành lang bệnh viện, dưới ánh đèn huỳnh quang mờ nhạt lúc nửa đêm, để những giọt nước mắt, những lời tâm sự chân thành nhất cuối cùng cũng được giải tỏa trọn vẹn sau một quãng thời gian dài kìm nén. Đây không phải là một cuộc trò chuyện dễ dàng, nhưng lại là một cột mốc quan trọng, đánh dấu cho sự chữa lành thực sự, sâu sắc nhất mà Bảo Nam cần phải trải qua để có thể thực sự bước tiếp về phía trước.
Quyên khẽ vuốt lưng anh, giọng cô nhẹ nhàng kể lại cho anh nghe về những dòng nhật ký cuối cùng của mẹ mình, về cách bà đã học được cách buông bỏ tội lỗi, học được cách tin rằng, có những giới hạn mà y học, dù là Đông y hay Tây y, cũng không thể vượt qua được, và điều quan trọng không phải là dằn vặt vì những gì không thể thay đổi, mà là tiếp tục sống trọn vẹn với những gì mình có thể làm được cho hiện tại. "Mẹ em đã dạy em điều đó, dù bà chưa từng nói ra trực tiếp," Quyên nói, giọng cô dịu dàng. "Và giờ đây, em nghĩ, đã đến lúc anh cũng học được bài học tương tự, không phải vì em ép anh phải quên đi Bảo An, mà vì em muốn anh được sống thanh thản hơn khi nhớ về con bé."
Bảo Nam gật đầu, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má, ánh mắt anh nhìn Quyên đầy sự biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn em, vì đã kiên nhẫn ở lại, chờ đợi anh đủ can đảm để đối diện với tất cả những điều này," anh nói. "Có lẽ, chính định mệnh đã sắp đặt cho anh gặp em, gặp khu vườn này, vào đúng thời điểm anh cần nhất một lý do để học cách tha thứ cho chính mình." Anh vòng tay ôm cô chặt hơn, tựa đầu vào vai cô, để cả hai cùng lặng yên bên nhau thêm một lúc lâu nữa, giữa không gian tĩnh lặng hiếm hoi của bệnh viện lúc rạng sáng, khi phần lớn bệnh nhân đã tạm thời chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài vật lộn với bệnh tật.
Gần sáng, khi bầu trời bắt đầu ửng hồng phía đường chân trời, chị Thu tỉnh dậy sau giấc ngủ ngắn ngủi bên cạnh giường bệnh của con gái, không khỏi xúc động khi thấy bé Ngọc Bích đã mở mắt, khe khẽ gọi "mẹ ơi" bằng giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng. Chị bật khóc trong hạnh phúc, ôm chầm lấy con, không ngừng cảm ơn Bảo Nam cùng toàn bộ đội ngũ y bác sĩ đã thức trắng đêm để cứu chữa cho con gái mình.
"Bác sĩ Nam, tôi thực sự không biết phải cảm ơn anh như thế nào cho đủ," chị Thu nói, giọng chị vẫn còn run vì xúc động. "Anh đã cứu sống con gái tôi, đã cho gia đình tôi một cơ hội thứ hai."
Bảo Nam mỉm cười, ánh mắt anh nhìn bé Ngọc Bích đang tựa đầu vào lòng mẹ, gương mặt bé đã hồng hào, tươi tỉnh trở lại. "Đó là công việc của tôi, và cũng là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của tôi," anh đáp, giọng anh chân thành. Trong khoảnh khắc ấy, nhìn cảnh tượng người mẹ trẻ ôm chặt lấy đứa con vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử, Bảo Nam cảm nhận rõ ràng, một phần trái tim mình, phần đã đóng băng suốt hai năm qua kể từ ngày mất đi vợ con, giờ đây đang dần tan chảy, ấm áp trở lại.
Quyên đứng cạnh anh, nắm chặt tay anh, cả hai cùng nhìn về phía bình minh đang lên, đánh dấu cho sự kết thúc của một đêm dài đầy thử thách, nhưng cũng là khởi đầu cho một chương mới, nơi Bảo Nam cuối cùng cũng đã tìm được cách để mang theo ký ức về Bảo An không phải như một vết thương nhức nhối, mà như một nguồn động lực dịu dàng, tiếp tục thôi thúc anh cống hiến hết mình cho nghề y, cho những sinh mạng bé nhỏ mà anh có cơ hội được cứu chữa mỗi ngày.
Trước khi rời khỏi khoa nhi để chuẩn bị cho ca làm việc buổi sáng, Bảo Nam còn nán lại bên giường bé Ngọc Bích thêm một lúc, khẽ đặt tay lên trán đứa trẻ, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ đã trở về bình thường. "Cảm ơn con, vì đã kiên cường chiến đấu suốt đêm qua," anh thì thầm, giọng anh dịu dàng như đang trò chuyện với chính con gái mình. Bé Ngọc Bích, dù còn yếu, vẫn khẽ mỉm cười, đưa bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay anh trong giây lát, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ khiến trái tim Bảo Nam ấm áp đến rơi nước mắt thêm một lần nữa, lần này là những giọt nước mắt của sự chữa lành, chứ không còn là nỗi đau đơn thuần như trước.