Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sau sự việc người đại diện Kim Thái tìm đến tận nhà, Quyên nhận ra, mình cần phải làm điều gì đó thiết thực hơn với những gì đã đọc được trong nhật ký của mẹ, thay vì chỉ giữ chúng cho riêng mình. Cô nảy ra ý tưởng, cùng ông Lộc biên soạn lại toàn bộ những cuốn sổ tay ấy thành một cuốn cẩm nang bài thuốc hoàn chỉnh, vừa để lưu giữ tri thức của mẹ một cách có hệ thống, vừa như một lời tri ân dành cho người đã khuất.

Suốt cả tuần sau đó, mỗi buổi tối, Quyên cùng ông Lộc ngồi lại trong nhà kho nhỏ giữa vườn, tỉ mỉ chép lại từng bài thuốc, đối chiếu, bổ sung thêm những kiến thức mà ông Lộc còn nhớ nhưng bà Sen chưa kịp ghi chép đầy đủ. Có những buổi tối, Bảo Nam cũng ghé qua phụ giúp, đóng góp thêm góc nhìn y khoa hiện đại, giúp chú thích rõ hơn về cơ chế tác dụng của một số loại thảo dược dưới góc độ dược lý học.

Có một buổi tối, khi đang chép lại bài thuốc trị ho lâu ngày cho trẻ nhỏ, cả ba người bất chợt tranh luận sôi nổi về cách gọi tên một vị thuốc mà ông Lộc quen dùng theo tiếng địa phương, trong khi Bảo Nam lại muốn ghi thêm tên khoa học bên cạnh để những người ngoài vùng cũng có thể tra cứu, đối chiếu dễ dàng. "Nếu chỉ ghi tên địa phương, sau này lỡ không còn ai nhớ được nữa thì bài thuốc quý này coi như thất truyền," Bảo Nam phân tích, giọng anh nghiêm túc nhưng vẫn giữ sự tôn trọng dành cho kinh nghiệm của ông Lộc. Ông Lộc gật gù, cuối cùng đồng ý để Quyên ghi cả hai cách gọi song song, vừa giữ được hồn cốt bài thuốc gia truyền, vừa đảm bảo tính khoa học, dễ phổ biến rộng rãi hơn về sau. Cuộc tranh luận nhỏ ấy, dù đôi lúc căng thẳng, nhưng lại khiến cả ba người thêm gắn bó, hiểu nhau hơn, như thể chính quá trình cùng nhau xây dựng cuốn cẩm nang cũng là một cách để họ học cách dung hòa giữa cũ và mới, giữa truyền thống và hiện đại.

"Ông nghĩ, nếu mẹ cháu nhìn thấy cảnh này, hẳn bà sẽ vui lắm," ông Lộc nói trong một buổi tối, ánh mắt ông nhìn hai người trẻ đang cặm cụi bên trang giấy, thỉnh thoảng lại trao đổi, tranh luận sôi nổi về cách diễn đạt sao cho vừa khoa học, vừa dễ hiểu với người đọc phổ thông. "Một dược sĩ được đào tạo bài bản, một bác sĩ nội khoa giỏi giang, cùng nhau ngồi biên soạn lại di sản của một lương y — đây chính xác là điều bà ấy vẫn luôn mơ ước, dù có lẽ bà chưa từng dám nói ra."

Quyên mỉm cười, lòng cô tràn đầy một cảm giác ấm áp khó tả. Cô nhận ra, việc hoàn thành cuốn cẩm nang này không chỉ là một cách để bảo tồn tri thức, mà còn đang dần trở thành một nghi thức chữa lành riêng của cô — mỗi trang giấy được chép lại, là một lần cô được ngồi lại gần mẹ hơn, được tiếp tục cuộc trò chuyện mà cái chết đột ngột của bà đã cắt ngang giữa chừng.

Đến cuối tuần, bản thảo đầu tiên của cuốn cẩm nang cũng được hoàn thành, dày gần một trăm trang, bao gồm hơn năm mươi bài thuốc quý, kèm theo hình ảnh minh họa từng loại cây do chính Quyên vẽ tay. Cô quyết định, trang đầu tiên của cuốn sách sẽ được dành để viết lời đề tặng, và cô đã suy nghĩ rất lâu trước khi đặt bút.

"Kính tặng lương y Đào Thị Sen," cô viết, nét chữ cô cẩn thận, nắn nót. "Người đã dạy con hiểu rằng, chữa lành không chỉ đến từ những vị thuốc, mà còn đến từ sự kiên nhẫn ở lại bên cạnh những người cần mình nhất. Con xin tiếp tục con đường mẹ đã chọn, không phải vì trách nhiệm, mà vì con đã học được cách yêu nó, giống như cách mẹ đã yêu nó suốt cả cuộc đời."

Buổi chiều hôm ấy, sau khi hoàn tất trang bìa, Quyên mang cuốn cẩm nang ra vườn, đặt nó lên chiếc bàn gỗ cũ nơi mẹ cô từng ngồi sơ chế thuốc mỗi ngày. Cô đứng lặng một lúc lâu, để ánh nắng chiều nhuộm vàng cả không gian xung quanh, cảm nhận rõ ràng, lần đầu tiên sau hơn một năm, nỗi đau mất mẹ trong lòng cô không còn nhói buốt như trước, mà đã lắng lại thành một sự thương nhớ dịu dàng, ấm áp.

Bảo Nam tìm thấy cô ở đó, lặng lẽ đứng cạnh, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng đủ để Quyên cảm nhận được sự đồng hành trọn vẹn. "Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên em suốt chặng đường vừa qua," cô nói, quay sang nhìn anh, ánh mắt cô ngập tràn sự chân thành. "Nếu không có anh, có lẽ em đã không đủ can đảm để đọc hết những trang nhật ký ấy, cũng không đủ dũng khí để buông bỏ những dằn vặt mình từng mang theo suốt cả năm trời."

Bảo Nam khẽ mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô dưới ánh hoàng hôn. "Tôi mới là người nên cảm ơn cô," anh đáp, giọng anh trầm ấm. "Chính cô, chính khu vườn này, đã cho tôi một lý do để tin tưởng trở lại vào cuộc sống, sau những gì tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ vượt qua được." Anh ngập ngừng một lúc, rồi khẽ nắm lấy tay cô, ngón tay anh siết nhẹ đầy trân trọng. "Quyên này, tôi biết, thời điểm này có lẽ chưa phải lúc thích hợp nhất, khi phía trước chúng ta còn biết bao khó khăn đang chờ đợi. Nhưng tôi không muốn chờ đợi thêm nữa để nói với cô điều này."

Tim Quyên đập rộn ràng, cô ngước lên nhìn anh, không nói gì, chỉ chờ đợi trong một sự hồi hộp ngọt ngào. "Tôi thích cô, Quyên," Bảo Nam nói, giọng anh tuy khẽ khàng nhưng rõ ràng, chắc chắn. "Không phải chỉ vì lòng biết ơn, cũng không phải chỉ vì chúng ta cùng chung một mục tiêu bảo vệ khu vườn. Mà vì, mỗi ngày trôi qua, tôi lại càng nhận ra, cô chính là lý do khiến tôi mong chờ ngày mới bắt đầu."

Quyên cảm thấy khóe mắt mình cay cay, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc. "Em cũng vậy," cô đáp, giọng cô run run vì xúc động. "Em cũng thích anh, đã thích từ lâu rồi, chỉ là em không dám tin, mình có thể tìm thấy hạnh phúc mới, ngay khi mọi thứ xung quanh vẫn còn ngổn ngang như thế này."

Cả hai đứng đó, dưới ánh hoàng hôn nhuộm vàng khu vườn, khoảng cách giữa họ dần khép lại. Bảo Nam nhẹ nhàng đưa tay nâng cằm cô lên, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng lẫn khát khao được che chở. Nhưng đúng lúc môi họ sắp chạm vào nhau, tiếng chuông điện thoại của Quyên bất ngờ vang lên, phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn ấy. Cả hai bật cười ngượng nghịu, Quyên vội vàng lau nước mắt, nhấc máy nghe.

Là cuộc gọi từ ông Hùng. "Quyên à, tôi muốn báo cho cô một tin," giọng ông Hùng vang lên qua điện thoại, có phần nghiêm trọng khác thường. "Ngày mai, tôi cần gặp cô cùng ông Lộc và bác sĩ Bảo Nam tại phòng họp, vào lúc tám giờ sáng. Có một việc quan trọng liên quan đến quyết định cuối cùng về khu vườn, tôi cần trao đổi trực tiếp với các bạn."

Cả hai vội vàng chỉnh lại trang phục, cố lấy lại vẻ bình thường trước khi có ai đó đi ngang qua bắt gặp. "Chúng ta chưa kịp nói hết mọi chuyện," Bảo Nam thì thầm, giọng anh vẫn còn vương chút tiếc nuối lẫn hài hước. Quyên bật cười, khẽ đấm nhẹ vào vai anh. "Vậy để dành đến khi nào xong việc quan trọng ngày mai, chúng ta sẽ nói tiếp, được không?" cô đáp, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui xen lẫn sự bối rối dễ thương hiếm thấy. Bảo Nam gật đầu, siết nhẹ tay cô một lần nữa trước khi buông ra, ánh mắt anh vẫn không giấu được sự lưu luyến.

Giọng nói nghiêm trọng của ông Hùng khiến bầu không khí ấm áp vừa rồi chợt chùng xuống. Quyên nhìn Bảo Nam, ánh mắt cô thoáng chút lo lắng. "Anh nghĩ, đó có phải là tin tốt không?" cô hỏi, giọng cô nhỏ lại.

Bảo Nam siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh vẫn giữ được sự bình tĩnh, vững vàng. "Dù tin tốt hay xấu, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối diện," anh nói, giọng anh chắc nịch. "Đêm nay, hãy cứ để chúng ta được tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này đã, ngày mai, dù chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ đón nhận nó cùng nhau."

Trước khi ra về, Quyên còn quay lại nhìn cuốn cẩm nang đang đặt trên chiếc bàn gỗ cũ một lần nữa, ánh trăng non vừa lên chiếu một vệt sáng mờ ảo lên trang bìa. Cô khẽ mỉm cười, thầm nghĩ, dù ngày mai có mang đến tin tức gì đi nữa, thì ít nhất, di sản của mẹ cô giờ đây đã được lưu giữ trọn vẹn, không còn nằm rải rác trong những cuốn sổ tay ố vàng, mà đã trở thành một điều gì đó sống động, có thể tiếp tục truyền lại cho những thế hệ sau này. Quyên gật đầu, tựa đầu nhẹ vào vai anh, để hương thơm dịu nhẹ của những luống cây thuốc quanh mình hòa quyện cùng cảm giác bình yên hiếm hoi trong lòng. Cô biết, phía trước có thể là một chặng đường đầy chông gai mới, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng, không phải vì cô đã hết sợ hãi, mà vì cô biết, mình sẽ không còn phải một mình đối diện với bất cứ điều gì nữa. Bên cạnh cô, giờ đây có Bảo Nam, có ông Lộc, có cha cô, có cả tình yêu thương âm thầm của người mẹ đã khuất vẫn còn hiện diện trong từng gốc cây, từng trang sổ thuốc, tiếp tục soi đường cho cô bước tiếp trên hành trình phía trước, dù con đường ấy có gập ghềnh, thử thách đến đâu đi chăng nữa.

Đã sao chép liên kết chương